Chương 2

1 tháng trước

Hạ Chấp Xuyên đưa tôi về nhà.

Nói thật, còn hơn tôi tưởng tượng nhiều.

Căn phòng thoạt nhìn như mẫu thiết kế nội thất cao cấp.

Đồ đạc chẳng nhiều, nhưng bù lại sạch sẽ, gọn gàng.

Hạ Chấp Xuyên thay một bộ đồ ở nhà thoải mái, đang giúp tôi dọn giường.

Cúi xuống lộ ra vòng eo thon gọn, duỗi tay thấy cơ bụng lấp ló.

Ngực thằng cha này to thật, chắc lén tập luyện nhiều.

Nhưng mà, thân hình thế này chỉ là tiêu chuẩn cơ bản của tổng tài thôi.

Hôm nay là ngày đầu chúng tôi cưới.

Nghĩ đến sắp phải đối mặt với chuyện kia, nhìn lại “trang bị” của Hạ Chấp Xuyên — tôi bỗng thấy hơi… phấn khích.

Sao không phấn khích cho được?

Là một bé cưng đã đọc ngập mặt sách, tôi đang mong chờ kịch bản “yêu cưỡng ép”.

“Em ngủ phòng chính, anh ở bên cạnh.”

Tôi buột miệng: “Anh không ngủ cùng em à?”

Vừa nói xong đã hối hận.

Là một bé cưng đoan trang, sao có thể chủ động mời chứ!

Đáy mắt Hạ Chấp Xuyên ánh lên tia tối: “Nếu vợ yêu cầu, đương nhiên anh phải làm theo.”

“Em có yêu cầu gì đâu!”

Tôi bắt đầu lắp bắp cãi.

“Làm tổng tài bá đạo, sao có thể để bé cưng của mình mình cô đơn trong đêm tân hôn được!”

Hạ Chấp Xuyên bật cười.

Cái người này ít khi cười.

Chợt thấy, hóa ra có thể khiến băng tan, khiến lạnh lẽo nhiễm sắc màu, hút hồn người.

Hắn từng bước tiến về phía tôi, ôm eo tôi, cúi xuống thì thầm bên tai:

“Hóa ra vợ bảo anh làm tổng tài bá đạo là ý này. Vậy thì — đương nhiên anh không thể để em thất vọng!”

“Em không phải ý đó, ý em là…”

Hạ Chấp Xuyên cười nửa miệng, tay nâng cằm tôi.

“Em à, em chỉ có thể thuộc về anh.”

Lời thoại… thật xấu hổ. Làm tôi muốn chôn chân xuống đất.

Nhưng trong lòng, phê thật.

Hơi thở bị cướp mất, mọi cảm xúc tan chảy trong sự gần gũi cuống quýt của người đàn ông.

Được ông chồng tổng tài bá đạo “yêu thương” hết mực — đó đúng là số phận khó thoát của một bé cưng như tôi.

Hạ Chấp Xuyên rõ ràng là tay mơ.

Tôi khóc to quá.

Một phút nổi hứng lên cơn diễn, mồm nói lung tung:

“Hạ Chấp Xuyên, đồ khốn, em ghét anh!”

Người đàn ông khựng lại, ngừng mọi động tác, mắt đầy hoang mang.

“Nguyệt Nguyệt, anh xin lỗi, anh…”

Hắn dừng rồi.

Sao lại khác với tưởng tượng của tôi thế này?

Đáng lẽ hắn phải mạnh mẽ hơn, rồi hung hăng bảo tôi — “Em à, đời này em chỉ có thể thuộc về anh.”

Sai nhịp rồi.

Thôi thì… tôi cũng thấy sướng mà.