Chương 8

1 tháng trước

Tổng tài đang cố gắng thành bá đạo, bé cưng cũng không thể lười.

Hôm ấy, tôi dắt theo hai anh thợ tóc, lỉnh kỉnh túi to túi nhỏ xông vào phòng Hạ Chấp Xuyên.

“Hạ Chấp Xuyên, chiều nay…”

Vừa đẩy cửa, đã thấy Văn Oanh đứng trước bàn hắn lặng lẽ rơi lệ.

Đẹp! Cảnh thật tình, thật cảm xúc đấy nhỉ!

Trong đầu tôi hiện ra ngay 800 chữ tiểu thuyết.

“Diễn gì thế? ‘Tay trong tay rơi lệ, chỉ có nước mắt chảy thành dòng’ à?”

Hạ Chấp Xuyên bình thản: “Cô Văn, cô ra ngoài trước đi.”

“Anh Hạ…”

“Văn Oanh, đây là công ty!”

Văn Oanh định nói lại thôi, cuối cùng đành bỏ đi.

Khi lướt qua, mắt đầy oán hận, cam chịu.

Tôi quen tay khóa trái cửa: “Hạ Chấp Xuyên, anh không giữ đạo đức đàn ông!”

“Giữa thanh thiên bạch nhật đã tâm sự với thư ký bé nhỏ rồi, trong lòng còn có vợ này không!”

“Đức hạnh của tổng tài đâu, lòng chung thủy, chuyên tình, si mê của anh đâu?”

Hạ Chấp Xuyên bất lực xoa ấn đường.

“Anh đã điều cô ta sang phòng kinh doanh rồi, sau này cô ta sẽ không xuất hiện trước mặt em nữa.”

Mặt tôi hửng nắng ngay.

Tổng tài bá đạo thì phải vì người mình yêu mà loại bỏ mọi cám dỗ.

Tôi lại “thế giới đệ nhất tốt” với hắn.

Hạ Chấp Xuyên ôm vai tôi, cảnh giác nhìn hai anh thợ đằng sau.

“Họ là ai?”

“Là thợ tạo mẫu cho em!”

Nhớ đến việc chính, tôi quên sạch mọi thù hận tình đời.

“Tối có buổi dạ tiệc rượu, anh đi cùng em!”

“Nhưng anh…”

“Rất quan trọng, bắt buộc phải đi!”

“Thôi được.”

“Thế mới đúng!”

Tôi ra lệnh cho một chú thợ ấn Hạ Chấp Xuyên xuống sofa làm tóc.

Một chú cùng tôi chọn quần áo.

“Hạ Chấp Xuyên, anh có biết gu ăn mặc của anh tệ lắm không?”

“Quần với áo một kiểu, giày lại một kiểu khác, không phải biết anh là tổng tài, tôi còn tưởng anh đi bán bảo hiểm.”

“Đồ mặc nhà của anh cũng khỏi phải bàn.”

“Bố tôi còn chẳng mặc sọc caro nữa, độ hoàn thiện thời trang của anh chỉ nhờ mặt mà kéo lên thôi.”

“Tóm lại, làm chồng em, anh không được làm em mất mặt. Tiểu thư đây quyết biến anh từ đầu đến chân.”

Hạ Chấp Xuyên im lặng suốt buổi, lẳng lặng xem giấy tờ, mặc chúng tôi xoay như chong chóng.

Nhìn người đàn ông sau khi “lên đồ”, tôi rất hài lòng.

Phong cách “old money” mang hơi thở thong dong, tao nhã, tự tại.

“Anh à, anh đẹp trai quá!”

Khóe miệng Hạ Chấp Xuyên không thể kìm được.

“Thế mới xứng với em!”

Hắn nhìn tôi đầy yêu chiều: “Ừ.”

Chết, tôi hình như lại bị bệnh.

Tim đập nhanh quá!