Chương 10
Trên đường về, tôi im lặng nhắm mắt.
Thực ra tôi nghe thấy hết.
“Giang Lẫm Nguyệt sao lại lọt vào đây được nhỉ?”
“Chắc nịnh hót được ông chủ nào ấy, dù sao cũng có nhan sắc, nằm xuống hái ra tiền thôi.”
“Phượng rụng còn hơn gà, tưởng mình vẫn là đại tiểu thư ngày xưa?”
“Vì không còn như xưa nên mới phải cố chui vào những nơi như này. Không vào đây, sao kiếm ‘mạnh’ được?”
“Thời thế khác rồi, bây giờ cô ta đưa giày cho chúng tôi còn chẳng xứng!”
…
Bị châm chọc, sỉ nhục, dĩ nhiên là buồn.
Nhưng những thứ này là gì?
Còn hơn cái cảnh nhà phá sản, người thân xa lánh, chịu đựng người đời khinh miệt nhiều rồi.
Nước mắt chảy ra, tôi cố không khóc thành tiếng.
Cho đến khi được ai đó nhẹ nhàng bế lên, từ đỉnh đầu đến chân tay, từ gò má đến cánh môi… được hôn khắp người.
Tôi nắm áo người đàn ông ấy, ấm ức: “Hạ Chấp Xuyên, em ghét anh.”
Người bên cạnh bỗng cứng đờ, nhưng vòng tay lại xiết chặt.
“Nguyệt Nguyệt, anh sẽ cố gắng trở thành người đàn ông em mong đợi.”
“Đừng ghét anh, có được không?”
Sáng hôm sau tỉnh dậy, đã không thấy Hạ Chấp Xuyên đâu.
Trên bàn ăn vẫn là bát mì nước trong tôi thích, nhiệt độ vừa phải.
Tôi hơi bực.
Không hôn em đã dám đi rồi à?
Gọi mấy cuộc, hắn không bắt máy.
Hỏi trợ lý mới biết hắn đang bận, tôi mới tạm nguôi.
Nhưng nỗi uất ức hôm qua cuối cùng cũng có chút báo đáp.
Hạ Chấp Xuyên đã tự mình đến Vạn Phú đàm phán.
Tôi vui vẻ mua cho mình một cái túi.
Lại mua suất cơm bò đến “an ủi” chồng. Ai ngờ bảo thằng cha này đi công tác đột xuất, xuống nhà máy thị sát.
Thì cũng phải, bận ngàn công nghìn việc cũng là nhật ký của tổng tài bá đạo mà.
Khoảng thời gian Hạ Chấp Xuyên đi công tác, tôi quả thực… cô đơn, lạnh lẽo.
Nhớ cái ôm ấm áp của anh ấy.
Và…
Hự, tôi đã từ một bé cưng dịu dàng biến thành một con yêu tinh đói khát mất rồi.
