Chương 2

1 tháng trước

Chương 3

Khi Giang Diên Xuyên gửi đoạn video vào nhóm, cả nhóm lập tức xôn xao. Một chị dâu đã nổi giận ngay lập tức:
“Chỉ toàn chúc rượu các anh, còn các chị thì sao? Mắt mũi để đâu rồi? Mấy lão đấy không phải thùng rác để cô thể hiện sự khinh bỉ của mình.
“Cô sinh ra là con trai à, mà giờ lại coi mình là đàn ông? Có phải ba mẹ cô dạy cô đứng khi đi vệ sinh không?
“Nếu không thì nín, chắc ba mẹ cô không bao giờ coi cô là người, để cô cứ như con ch.ó nịnh nọt người khác.”
Cũng có vài người khác khuyên Lâm Tư Tư nên tự trọng và giữ khoảng cách với người khác.
Tối hôm đó, bữa tiệc kết thúc không vui, và Giang Diên Xuyên về nhà sớm.
“Anh đã bật âm lượng điện thoại lên tối đa để mọi người đều nghe rõ. Lâm Tư Tư khóc nức nở, rồi lập tức cầm túi bỏ đi.”
Tôi không muốn làm ầm ĩ đến thế, nhưng cô ấy ép tôi phải hành động. Tôi tưởng rằng sau sự việc này, cô ấy sẽ biết kiềm chế hơn.
Không ngờ sáng hôm sau, Lâm Tư Tư bắt đầu gửi những tin nhắn thoại dài trong nhóm, kể lể nỗi uất ức của mình.
Cô ấy khóc và nói:
“Xin lỗi các chị dâu, các chị cứ mắng em đi, em biết mình sai rồi.
“Thực ra em không còn cách nào khác. Ba mẹ em trọng nam khinh nữ, không được yêu thương nên em luôn cố gắng làm vừa lòng người khác.
“Mẹ không thích, chị em trong nhà không thân. Dần dần, em trở nên sợ khi tiếp xúc với các cô gái, nên chỉ dám gần gũi các anh trai. Em không có ý xấu, dù không được yêu thích, nhưng em chỉ muốn hòa nhập với mọi người.”
Cô khóc nức nở và dừng lại vài lần để nấc. Nghe rất tội nghiệp.
Sáng hôm sau, có người đứng ra bênh vực Lâm Tư Tư.
“Chúng ta đều là phụ nữ, sao lại nói những lời như vậy? Tư Tư cũng đã gặp nhiều khó khăn từ nhỏ, không lẽ chúng ta không nên bao dung hơn một chút? “Hơn nữa, hôm qua trong bữa tiệc phòng nghiên cứu, Giang Diên Xuyên, sao lại xâm phạm quyền riêng tư và gửi video đó vào nhóm? Có phải là Tô Duẫn dạy anh làm vậy không?
“Em Tô thật là, cùng phụ nữ mà không hiểu nỗi khổ của phụ nữ, còn dạy bạn trai làm những việc như thế, ức h.i.ế.p một cô gái mới ra trường, như vậy chẳng phải làm xấu mặt Giang Diên Xuyên sao?”
Người đứng ra bênh vực là Vương Quế Phương, vợ của giáo sư Vương, một người quan trọng trong viện nghiên cứu và là tiền bối của Giang Diên Xuyên.
Giang Diên Xuyên thường nhận được sự giúp đỡ từ giáo sư Vương, nhưng tính khí của Vương Quế Phương thì không dễ chịu.
Không chỉ tôi, mà những người nói trong nhóm ngày hôm qua đều bị Vương Quế Phương chỉ trích.
Ý chính của bà là khuyên chúng tôi đừng tranh cãi nhau, hãy yêu thương cô gái nhỏ này.
Chị dâu đầu tiên chửi mắng cũng đã tức giận gửi tin nhắn cho tôi:
“Vương Quế Phương đúng thật dám nói. Nói thẳng ra thì lửa chưa cháy đến nhà bà, bà không vội thôi. Hôm qua Lâm Tư Tư chúc rượu, chỉ có chồng bà là không được chúc, ông ấy đã hơn sáu mươi tuổi rồi, dù Lâm Tư Tư có tuyệt vọng đến đâu cũng không thèm để ý đến ông già ấy đâu.”

Chương 4
Vương Quế Phương trong nhóm mắng phủ đầu, không khí trong group chat ngay lập tức đóng băng. Cuối cùng, giáo sư Vương ra mặt hòa giải, nói rằng bữa tiệc tối qua không đủ náo nhiệt và hẹn sẽ tổ chức lại một lần nữa, lần này mời mọi người đều tham gia.
Vào ngày tổ chức bữa tiệc, Giang Diên Xuyên lục lọi trong tủ quần áo, tìm thấy một chiếc áo da đính đinh tán mà anh ấy mua hồi đại học.
“Sao tự nhiên lại muốn mặc chiếc áo này?”
Giang Diên Xuyên mặc vào, đắc ý xoay một vòng trước gương, nhướng mày nhìn tôi.
“Nếu ai đó bất ngờ xông vào, hoặc muốn đụng phải anh, anh sẽ lập tức lao vào đ.â.m vào mặt cô ta.”
Ái chà chà, có chú nhím nhỏ xù lông kìa!
Chúng tôi cùng đến nhà hàng dự tiệc, tại cửa nhà hàng, Giang Diên Xuyên bị Giáo sư Vương gọi ra một bên nói chuyện công việc. Vừa thấy tôi, Vương Quế Phương đã đi tới tức giận mắng.
“Tôi nghe chồng nói, Lâm Tư Tư chỉ có chút chú ý tới Tiểu Giang thôi, sao cô lại bám lấy chuyện vặt vãnh này không buông? Cô nên đọc sách nhiều hơn, đừng lúc nào cũng nghĩ đến việc tranh giành tình cảm.”
Ủa alo?
Người có bằng tiến sĩ như Vương Quế Phương lên giọng dạy tôi – người chỉ có bằng thạc sĩ – về chuyện không thích đọc sách thì cũng ổn thôi. Nhưng ai mà không biết đến một loạt các hành động khó chịu của cô ấy trước đây. Sau khi lấy Giáo sư Vương, cô ấy đã đổi họ theo chồng và thường xuyên chỉ trỏ trước mặt tôi. Một lần, khi đi siêu thị cùng Giang Diên Xuyên, anh ấy đột nhiên nổi hứng đùa, ôm tay tôi nũng nịu. “Nữ hoàng bệ hạ, hôm nay có thể cho thần hầu hạ được không?”
Vô tình Vương Quế Phương lại bắt gặp, tối hôm đó, cô ấy đã thêm tôi vào WeChat và viết cho tôi một bài giảng dài. “Sao cô có thể để bạn trai nói những lời như thế ở ngoài? Đàn ông quan trọng nhất là thể diện, cô làm vậy thì anh ta làm sao có thể tạo dựng uy tín!”
Tôi không học được cách tạo dựng uy tín cho đàn ông, nhưng lần đầu tiên tôi được chứng kiến sự đa dạng của loài người. Chúng tôi đã không hợp nhau từ lâu, vì nể mặt Giáo sư Vương, điều duy nhất tôi có thể làm là ít để ý đến cô ấy.
Nhưng trên bàn ăn, Vương Quế Phương vẫn không buông tha tôi. “Tô Duẫn, có phải cô nên xin lỗi Lâm Tư Tư không? Cô ấy chỉ là một cô gái trẻ, bị cô làm khó dễ như vậy.” Nghe thấy vậy, Giang Diên Xuyên lập tức baro vệ tôi. “Bạn gái tôi không làm sai điều gì, tại sao phải xin lỗi?”
Giáo sư Vương kéo tay áo vợ, nhưng Vương Quế Phương vẫn tiếp tục nhìn chằm chằm vào tôi. “Lâm Tư Tư và Giang Diên Xuyên dù sao cũng là đồng nghiệp, làm căng thẳng thế này không tốt đẹp gì. Là phụ nữ, chúng ta nên giúp đàn ông duy trì các mối quan hệ xã giao. Làm phụ nữ mà tầm nhìn hạn hẹp, cứ bám vào những chuyện nhỏ nhặt thì trông ra gì chứ.”
Nghe vậy, ngay cả Lâm Tư Tư cũng ngớ người, nhưng cô ấy vẫn đắc ý nhìn tôi một cái, sau đó làm ra vẻ rộng lượng vẫy tay. “Không sao đâu chị, em biết đó chỉ là hiểu lầm thôi, chị chắc chắn không cố ý nhắm vào em.”
Tôi nhìn Vương Quế Phương, rồi nhìn sang Lâm Tư Tư, không nhịn được cười nhẹ. “Nói mới nhớ, gần đây Giáo sư Vương không phải có một dự án nghiên cứu cần người giúp đỡ sao, hay là em Tư Tư đi giúp một tay?”
Mắt Lâm Tư Tư lập tức sáng rỡ. Dù sao, Giáo sư Vương rất nổi tiếng trong ngành, nếu có thể theo học ông ấy, có thể nhận được không ít lợi ích. Tới nước này, Lâm Tư Tư còn để ý gì đến tôi nữa, lập tức đứng dậy chúc rượu Giáo sư Vương. “Giáo sư Vương, nếu có chỗ nào cần em giúp, xin hãy tìm em.”
Nhìn Lâm Tư Tư mặt cười tươi như hoa, sắc mặt Vương Quế Phương lập tức tối sầm lại. Lâm Tư Tư cũng nhanh chóng rút điện thoại ra nói muốn trao đổi thông tin liên lạc. Hình nền điện thoại của cô ấy là một bức ảnh tự sướng sẹc xi. Trước đây, Lâm Tư Tư từng cho Giang Diên Xuyên xem hình nền đó khi hỏi liệu một ứng dụng nào đó đã được cài đặt đúng chưa. Khi thấy Lâm Tư Tư cố ý để lộ màn hình điện thoại với hình nền khêu gợi như vậy, Vương Quế Phương lập tức nổi giận. “Bức ảnh này có ý gì? Ở đây đang quyến rũ ai, trẻ mà đã không biết xấu hổ!”