Chương 3
7
Một con quỷ sản phụ với cái bụng to, cơ thể sưng phồng, nhờ tôi giúp nó mổ đẻ.
“Đã chịu đựng mười tháng khi còn sống, c.h.ế.t rồi vẫn phải chịu đựng, tôi thực sự không thể chịu nổi nữa!”
Thế là, bệnh viện Mê Vụ chào đón tiếng khóc chào đời đầu tiên của một quỷ nhi.
Con quỷ tai nạn giao thông bị xe tải quá tải vượt đèn đỏ đè chết, nhờ tôi tái tạo lại cơ thể cho nó.
“Dù tôi thích nhân vật hai chiều, nhưng bị đè thành tờ giấy thì ai chịu nổi chứ!”
Sau khi kêu gọi đám quỷ quyên góp m.á.u thịt, cuối cùng nó cũng có lại được tám múi cơ bụng.
Con quỷ mù bị kẻ theo đuổi tạt axit phá hủy khuôn mặt, muốn có một đôi mắt giả.
“Đổi một đôi mắt khác, có lẽ tầm nhìn sẽ tốt hơn một chút.”
Sau khi bàn luận ồn ào, chúng tôi đã thay cho nó một đôi mắt khác, còn là đôi mắt kỳ diệu với hai màu sắc khác nhau.
…
Tôi làm việc không ngừng nghỉ, chưa bao giờ thấy phấn khích như vậy.
Trước đây tôi không dám nghĩ rằng khách hàng của mình sẽ bò ra khỏi tủ đông để giơ ngón cái khen ngợi tôi.
Nhưng giờ đây, tôi đang được một đám quỷ với đủ loại cái c.h.ế.t khác nhau cần đến.
“Triệu sư phụ, tôi muốn n.g.ự.c cỡ 36D!”
“Tôi cũng muốn! Lắp cho tôi cái khung để n.g.ự.c không bị xệ nữa!”
“Quỷ c.h.ế.t tiệt! Không được làm trò lưu manh trước mặt Triệu sư phụ.”
Con quỷ háo sắc vừa nãy còn đang la hét, đã bị đám quỷ kéo ra ngoài cửa và đánh hội đồng.
Cuối hàng, có hai đứa trẻ toàn thân xanh tím cúi đầu.
Chị gái nắm tay em trai, nói khẽ.
“Chúng em…”
Phòng phẫu thuật đang ồn ào bỗng trở nên yên tĩnh, đám quỷ nhìn chúng bằng ánh mắt nhân từ.
Lão Lưu ôm từng đứa trẻ một, đặt chúng lên bàn phẫu thuật.
“Chị ơi…”
Tất cả đám quỷ kiên nhẫn chờ đợi, gặp ánh mắt dịu dàng của tôi, cậu em trai không kiềm được mà bật khóc.
“Chị ơi, đau lắm, đau lắm!”
Theo từng cơn rung của cơ thể, m.á.u tươi trào ra từ miệng và mũi của chúng, tứ chi như búp bê vải mềm rũ xuống.
Lão Lưu khẽ giải thích vào tai tôi.
“Hai chị em này khi còn sống bị ngược đãi, mẹ kế còn đẩy chúng từ sân thượng xuống.”
Quỷ sản phụ ôm quỷ nhi, không ngừng an ủi hai chị em.
Sau khi lau sạch máu, xử lý vết thương cho chúng, tôi chủ động đề nghị.
“Chị hóa trang cho các em được không?”
Tôi tận dụng mọi vật liệu có sẵn, phát huy hết trí tưởng tượng của mình.
Dùng vôi tường làm nền, xương cháy làm kẻ mày, và m.á.u tươi tô môi.
Che đi những vết thương kinh khủng, khâu lại quần áo rách nát.
Nhìn từ xa, chúng chẳng khác nào một cặp chị em dễ thương bình thường, bệnh viện Mê Vụ u ám dường như đã có một chút sức sống.
Lúc này, Ti Tử biến mất từ lâu, bỗng xuất hiện giữa đám quỷ, ném một thứ gì đó xuống trước mặt tôi.
Đó là Tô Diệu đang hấp hối.
Ti Tử nắm lấy tay tôi, mềm mại tựa như không xương dựa vào tôi.
Cô ta thở ra làn hơi thơm ngát, nhưng giọng điệu lại lạnh lùng rợn người.
“Chờ cô lâu lắm rồi, suýt nữa thì tôi không kiềm được mà chơi c.h.ế.t cô ta.”
Ti Tử điều khiển tóc đen của mình quấn c.h.ặ.t t.a.y của Tô Diệu, con d.a.o nhọn trong tay rung lên ù ù.
Cô ta phấn khích hỏi, giống như trước đây.
“Cô ta dùng tay nào đẩy cô? Tay trái? Tay phải? Hay cả hai tay?”
“Cắt bỏ chúng hết, rồi tặng cô, được không?”
Rắn ăn đuôi, biểu tượng của vòng lặp vô tận.
Trong bệnh viện, có thứ gì đó đang lặp đi lặp lại.
Câu trả lời là, sinh mạng.
Sinh ra, c.h.ế.t đi, tuần hoàn bất tận.
Dựa trên suy luận, gã đeo kính kết luận.
“Theo gợi ý, manh mối tiếp theo có lẽ nằm ở khoa sản hoặc nhà xác, đi thôi.”
Tô Diệu cố nén sự phẫn nộ, bước theo sau gã đeo kính.
Cô nhất định phải tìm cơ hội trừ khử người này!
Những dòng bình luận thưa thớt lướt qua.
[Bên cạnh Triệu Trinh Ninh còn đang thay đồ cho chị em quỷ kìa, qua xem hai tay chơi kỳ cựu này nội đấu đi.]
[Thú thật bên này không kích thích bằng bên kia haha.]
[Gã đeo kính khá thông minh đấy, nhưng quỷ sản phụ ở khoa sản khó đối phó lắm.]
[Còn quân đoàn xác sống ở nhà xác nữa, chỉ có hai người chắc chắn không xử lý nổi.]
Nhà xác nằm ở tầng hầm B2, nên hai người quyết định đến khoa sản trên tầng 4 trước.
Càng vào sâu trong phòng sinh, tiếng khóc the thé của trẻ sơ sinh càng rõ ràng hơn.
Trước mắt họ lướt qua vô số ảo ảnh.
Những người phụ nữ rên rỉ trong đau đớn, m.á.u chảy ra từ giữa hai chân.
Bụng không ngừng phồng lên như một quả bóng căng.
Da bị kéo căng đến cực độ, những khuôn mặt vặn vẹo hiện lên rõ nét.
Ý thức của hai người dần trở nên mờ mịt, quỷ sản phụ dưới sự che giấu của ảo ảnh từ từ tiếp cận.
Đột nhiên, tất cả hình ảnh và âm thanh biến mất.
Không rõ vì lý do gì, đám quỷ tụ tập bỗng dưng rời đi hết.
Chưa kịp thở phào, cả hai đã nhận ra có một sự tồn tại đáng sợ đang tiến đến rất nhanh.
Những sợi chỉ đen đan chéo trước mắt, tà váy đỏ lướt qua chân Tô Diệu.
Chỉ trong chớp mắt, trong phòng sinh chỉ còn lại gã đeo kính.
[Vừa rồi xảy ra chuyện gì vậy?]
[Bên này cũng bị mất hình rồi! Quản trị mạng mau ra sửa lỗi đi!]
9
Tô Diệu toàn thân dơ bẩn, yếu ớt mở mắt ra.
“Cô… cô vẫn còn sống sao?”
Thấy tôi bình an vô sự, rõ ràng cô ta rất ngạc nhiên.
“Không c.h.ế.t thảm theo ý cô mong muốn, tôi thật sự rất tiếc.”
So với quỷ thần, con người còn đáng sợ hơn.
Ti Tử nằm trên lưng tôi, mái tóc của cô ấy quấn lấy con d.a.o nhọn, đang nhắm vào người Tô Diệu.
“Sao phải nói nhiều với cô ta như vậy, cô ta đáng bị như vậy.”
Tôi ra hiệu cho cô ấy bình tĩnh lại.
“Về tình, chúng ta cùng là con người, là đồng đội, tôi nên cứu cô.”
“Về lý, cô nợ tôi một mạng, tôi lại nợ Ti Tử một mạng.”
“Vì vậy, cô hãy trả nợ cho tôi bằng cách trả cho Ti Tử đi.”
Tôi là người tốt, nhưng không phải là thánh mẫu.
Chưa kịp để Ti Tử ra tay, đám quỷ vừa nhận ân huệ từ tôi đã ùa lên.
Tiếng la hét ngắt quãng vang lên, tôi nhắm mắt lại không nhìn nữa.
Bàn tay lạnh lẽo chạm vào vành tai, là Ti Tử che tai tôi lại.
“Có nhân ắt có quả, quen dần là được.”
Cô ấy kéo tôi rời khỏi phòng phẫu thuật, chúng tôi dạo bước trong bệnh viện Mê Vụ rộng lớn.
Với sự bảo vệ của Ti Tử, mọi việc đều suôn sẻ.
Tôi tìm thấy gã đeo kính trong phòng viện trưởng, anh ta đã có được chìa khóa.
“Đi thôi.”
Ti Tử nhẹ đẩy vai tôi, nhưng mái tóc của cô ấy như không chịu rời, quấn lấy ngón tay út của tôi.
Cô ấy vừa kinh ngạc vừa xấu hổ, cắn răng chặt đứt mái tóc, rồi nhanh chóng rời đi.
“Cảm ơn cô.”
Gã đeo kính đột ngột nói.
“Tôi đi suốt đoạn đường này an toàn, là vì cô đã kéo đám quỷ đi đúng không?”
Ừm, theo một nghĩa nào đó thì đúng vậy.
“Cô trông không có vẻ ngạc nhiên?”
Anh ta nhún vai, “Trong thế giới trò chơi, chuyện như vậy khá là phổ biến.”
“Vậy thì đi thôi, chúng ta nên thoát khỏi phó bản này.”
Gã đeo kính nắm lấy chìa khóa, bước ra ngoài.
Nhưng ngăn kéo bàn làm việc của viện trưởng mở toang lại thu hút sự chú ý của tôi.
Bên trong đầy những tài liệu điều tra tai nạn, cái tên “Nguyễn Ti” lọt vào tầm mắt.
“Nguyễn Ti, c.h.ế.t do nhiễm trùng vết mổ từ ca phẫu thuật thẩm mỹ. Thi thể không có ai nhận, nên được xử lý phân hủy tiêu hủy.”
Dòng chữ ngắn gọn, nhưng lại khiến người đọc rùng mình.
Nguyễn Ti, chẳng lẽ chính là Ti Tử sao?
Tôi ngẩng đầu lên, tạm biệt gã đeo kính.
“Anh đi trước đi.”
Anh ta vẫn không có biểu cảm gì, cũng không có ý định điều tra lý do tôi ở lại.
Khi anh ta sắp vượt qua góc hành lang, tôi không kìm được mà hỏi.
“Có phải anh đã hy sinh gã trọc đầu không?”
Anh ta không quay đầu lại, giọng điệu thản nhiên.
“Tôi đã nói ngay từ đầu rồi, làm việc nhóm thì tỷ lệ thông qua cao hơn.”
Tôi đã hiểu ra, hét lớn với anh ta.
“Cũng cảm ơn anh!”
Cảm ơn anh đã cho tôi biết ngay từ đầu, rằng con đường vượt qua phó bản không chỉ có một.
