Chương 1

3 tuần trước

Phu quân vì truy cầu cảm giác kích thích, vậy mà dám cùng đại tẩu lén lút ngủ cùng nhau ngay trong chính linh đường của mình.

Ta túc trực bên linh cữu đến tận nửa đêm, vừa định trở về phòng nghỉ ngơi chốc lát, thì trước mắt bỗng hiện lên một hàng chữ kỳ quái:

【Nam chính vì muốn giúp đại tẩu hả giận, nên mới kéo cô ấy vào quan tài làm chuyện kia. Chuyện này khác gì bắt nữ phụ quỳ lạy dập đầu trước mặt bọn họ đâu hahaha!】

【Hahaha ai mà ngờ được chứ, hai người bọn họ còn cởi trần như nhộng, vừa phát ra chút động tĩnh, nữ phụ còn tưởng có mèo chạy vào nữa kìa.】

【May mà nữ phụ sắp bị đá văng rồi, nữ chính nhà chúng ta vừa mới đổ mồ hôi đầy người, giờ lạnh đến run cầm cập luôn rồi~】

Ta đứng chít lặng tại chỗ.

Phu quân giả chít?

Giờ phút này còn đang nằm trong quan tài cùng vị đại tẩu xưa nay vẫn luôn chẳng ưa ta?

Mà theo lời đám chữ quỷ quái kia, ta lại là nữ phụ phải thay hắn chăm lo Hầu phủ cả đời, cuối cùng đến lúc tuổi già còn bị một cước đá khỏi cửa?

Trong lòng ta dậy sóng cuồn cuộn, đầu gối thoáng mềm nhũn, cuối cùng lại chậm rãi ngồi xuống.

Sau đó, ta quay đầu phân phó nha hoàn:

“Đi lấy cho ta một cái chăn, đêm nay ta không trở về phòng.”

……

Câu nói của ta vừa thốt ra, mấy dòng chữ trước mắt lập tức nổ tung:

【??? Nữ phụ sao không đi nữa? Cô ta không về ngủ mà túc trực ở đây làm gì? Có bệnh à!】

【Toang rồi toang rồi, nữ chính vẫn đang cởi trần kìa, lỡ cảm lạnh thì tính sao hả trời!】

Đám bình luận cãi cọ ầm ĩ.

Nhưng nha hoàn Như Ý bên cạnh lại còn sốt ruột hơn cả mấy dòng chữ kia.

Nàng ta bước lên một bước, kéo tay áo ta:

“Phu nhân, sương xuống lạnh lẽo, người mau về phòng nghỉ ngơi đi, Hầu gia trên trời có linh thiêng, cũng không muốn thấy người tự hành hạ mình như vậy.”

Ta nhìn vẻ nôn nóng không giấu nổi giữa hai hàng lông mày của nàng ta, dường như còn cấp bách hơn cả lúc bình thường quan tâm ta.

Đang lúc nghi hoặc, thì dòng chữ trước mắt đã giải đáp thắc mắc cho ta:

【May mà Như Ý đã bị nam chính mua chuộc từ sớm, một lòng mong làm thiếp cho nam chính, lúc này đang canh chừng cho nam nữ chính nhà mình đây~】

【May có ả ở đó, đợi nữ phụ đi khỏi, nam chính là có thể đưa bảo bối nữ chính ra mặc quần áo rồi hihi.】

Như Ý phản bội ta?

Lòng ta hẫng đi một nhịp.

Ta đối đãi với nàng ta xưa nay không tệ, ăn mặc đi lại chưa từng bạc đãi.

Thậm chí một năm trước còn chính miệng hứa hẹn, đợi qua năm mới sẽ thả nàng ta xuất phủ, tìm một gia đình đàng hoàng làm chính thất nương tử.

Thế mà nàng ta, lại vì một cái vị trí tiểu thiếp Hầu phủ quèn, mà bán đứng ta!

Ta siết chặt hai bàn tay, móng tay cắm sâu vào da thịt, mới khiến cảm xúc dịu đi đôi chút.

Như Ý vẫn đang lải nhải thúc giục không ngừng.

Ta lại từ tốn giương mắt, ánh mắt dừng trên cỗ quan tài trước mặt:

“Phu quân là vì muốn hái thảo dược cho ta mới trượt chân rơi xuống vách núi, ta không nỡ rời xa chàng, đêm nay, sẽ ở lại đây túc trực bên chàng cả đêm.”

【Nữ phụ đang làm cái trò gì vậy? Trực cả đêm?

Trời sáng đông người lên, nam nữ chính làm sao ra ngoài được?】

Ta không nhịn được mà cười gằn trong lòng.

Mới thế mà đã không chịu nổi rồi?

Lúc vừa rồi mây mưa điên cuồng trong quan tài, sao không nghĩ đến sẽ có ngày hôm nay?

Đã biết tư tình lén lút, thì còn cần thể diện cái nỗi gì!

Sắc mặt Như Ý nháy mắt trắng bệch, thậm chí còn trực tiếp đưa tay định kéo ta:

“Phu nhân! Tuyệt đối không được đâu ạ!”

Ta chậm rãi mở lời:

“Sốt ruột cái gì, đợi trời sáng, ta đi dùng chút điểm tâm rồi quay lại là được.”

Như Ý lúc này mới thở phào nhẹ nhõm.

Cả đêm đó, ta ngồi khô khốc trước linh vị, nhìn chòng chọc vào cỗ quan tài.

Đám chữ trước mắt toàn là những lời gào thét sốt sắng.

Bảo nam chính trong quan tài đã chửi bới mắng mỏ nửa đêm, chê ta vướng bận gai mắt.

Ta ngoảnh mặt làm ngơ, chỉ ngồi yên lặng.

Cho đến khi trời sáng, dòng chữ lại bắt đầu thúc giục ta mau mau rời đi.

Lúc này Như Ý cũng vội vàng bước tới định đỡ ta:

“Phu nhân, đến giờ dùng thiện rồi.”

Ta lại không nhúc nhích, ngược lại cất cao giọng gọi ra ngoài cửa:

“Người đâu! Treo đèn lồng trắng lên, mở toang cổng phủ, để bạn bè bằng hữu lúc sinh tiền của Hầu gia vào điếu tang đi!”

Như Ý sững sờ như hóa đá tại chỗ.