Chương 5
7
Buổi chiều tôi vẫn đi thi môn Toán như bình thường.
Vừa ra khỏi phòng thi, tôi đã thấy chủ nhiệm đứng đợi ngoài cửa.
Sắc mặt bà ta rất khó coi.
Đặc biệt là khi nhìn thấy tôi, mặt lập tức sa sầm.
Bà kéo tôi sang một bên, hỏi có phải tôi đã báo cảnh sát không, nói rằng hiện tại có hai cảnh sát đang ở văn phòng, muốn đưa cả ký túc xá chúng tôi về đồn lấy lời khai.
“Có chuyện gì em không thể báo ngay cho cô mà phải báo cảnh sát?”
“Em có biết bây giờ là lúc nào không? Đây là kỳ thi đại học! Em báo cảnh sát như vậy, bên bị ảnh hưởng không chỉ mỗi ký túc xá các em, mà còn có thể ảnh hưởng tới cả lớp, em hiểu không?!”
Chủ nhiệm nghiến răng nói nhỏ:
“Ngay từ đầu tôi đã bảo đừng xếp loại tiểu thư như này vào lớp tôi. Thành tích thì kém, gây chuyện phiền phức thì một đống!”
Chu Miểu và Lâm Uyển vừa nói chuyện vừa bước ra khỏi phòng thi.
Gương mặt đang đen sì của chủ nhiệm lập tức nở nụ cười.
“Chu Miểu, Lâm Uyển, hai em đợi chút, cô có chuyện muốn nói.”
Chúng tôi bốn người đứng chờ ở cửa phòng thi.
Đến khi Hàn Lỗi Lỗi, Phùng Hà, Vu Dương Lâm, Vương Thanh Nhiên và Dương Tuyết Cầm đều ra hết, chủ nhiệm mới gọi cả đám vào một góc.
“Nói cho cô biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Sao cảnh sát lại tìm tới?”
Sắc mặt Chu Miểu lập tức trắng bệch.
Lâm Uyển nhanh chóng chỉ vào tôi:
“Là Dương Chân Chân! Sáng nay cậu ta ngủ quên rồi nói bọn em bỏ thuốc cậu ta!”
Hàn Lỗi Lỗi cũng vội chen vào:
“Ai biết thuốc ngủ có phải do cô ta tự mình uống không! Thành tích của cô ta vốn kém cỏi, nên cố tình làm ầm lên để đổ tội cho bọn em!”
Chủ nhiệm quay sang nhìn tôi, mặt đầy khó chịu.
“Lại là em!”
Bà day day trán.
“Ngày mai vẫn còn một ngày thi nữa. Lát nữa nên nói gì với cảnh sát, em hiểu chứ?”
Giọng chủ nhiệm đầy ý cảnh cáo và uy hiếp.
Tôi thấy khóe môi Lâm Uyển cong lên đầy đắc ý.
Bảy người họ, một mình tôi.
Lâm Uyển và Hàn Lỗi Lỗi học rất giỏi, luôn nằm top 5 của lớp.
Vương Thanh Nhiên tuy ít nói nhưng thành tích luôn trong top 3 khối, là hy vọng đỗ trường trọng điểm của lớp.
Nên bảo vệ ai, từ bỏ ai… chủ nhiệm rõ hơn ai hết.
Cho dù chuyện này thật sự là lỗi của bọn họ, chỉ cần tôi nhận hết tội rồi thi lại một năm, mọi chuyện sẽ qua.
Chủ nhiệm vừa giữ được danh tiếng, vừa giữ được thành tích lớp.
Nhưng tôi không muốn nhẫn nhịn mà nuốt lấy cục tức này.
Dựa vào đâu chứ?
Dựa vào đâu mà người bị hại lại phải nhường nhịn?
Chủ nhiệm đi phía trước, Chu Miểu và Lâm Uyển theo sau.
Tôi đi cuối cùng, nghe thấy Lâm Uyển nhỏ giọng nói với Chu Miểu:
“Không sao đâu, chủ nhiệm đứng về phía tụi mình mà. Cậu sợ cái gì?”
Đến văn phòng, hai cảnh sát nhìn thấy chúng tôi liền đứng dậy.
Một người nói:
“Kết quả xét nghiệm đã có.”
“Trong cốc nước đúng là đã phát hiện thành phần của benzodiazepine, nhưng hàm lượng rất nhỏ, nghi ngờ đã bị cố ý rửa sạch.”
“Ngoài ra, chúng tôi còn tìm thấy thứ này trong tủ ký túc xá.”
Cảnh sát giơ lên một gói khăn ướt thấm cồn.
“Benzodiazepine tan trong cồn, cho nên chúng tôi nghi ngờ chiếc cốc đã được chủ nhân chiếc tủ này rửa qua.”
Lâm Uyển nhìn thấy gói khăn ướt kia, sắc mặt lập tức trắng bệch.
Môi cô ta run run nhưng không nói được lời nào, cuối cùng chỉ có thể cúi đầu im lặng.
8
Chủ nhiệm lập tức đứng ra hòa giải.
“Chỉ là hiểu lầm thôi, đồng chí cảnh sát!”
“Chu Miểu vốn bị rối loạn giấc ngủ. Áp lực thi đại học lớn, em ấy uống thuốc ngủ trước khi ngủ cũng bình thường!”
“Không thể chỉ vì trong cốc có thuốc ngủ mà nghi ngờ Chu Miểu bỏ thuốc cho Dương Chân Chân được đúng không?”
Nói xong, bà quay sang trừng mắt với tôi.
“Dương Chân Chân, có phải em tự uống thuốc ngủ không?”
Bà đang ra hiệu cho tôi nhận tội thay.
Tôi nhìn về phía cảnh sát, chậm rãi lắc đầu.
“Cháu không có thói quen uống thuốc ngủ.”
“Thuốc ngủ không phải cháu tự uống, là có người bỏ thuốc cháu.”
Chu Miểu cuống lên.
“Cậu nói láo!”
“Rõ ràng là cậu tự uống! Chính cậu hỏi xin thuốc ngủ của tôi! Cậu còn bảo không có cốc nên mượn cốc của tôi!”
Cô ta quay sang nhìn những người còn lại.
“Đúng không?!”
“Đúng!”
“Phải đó!”
“Bọn tôi có thể làm chứng!”
Tuy ngoài miệng nói vậy nhưng ánh mắt của họ lại né tránh dữ dội.
Không ai dám ngẩng đầu lên.
Tôi nhìn Chu Miểu, nhàn nhạt nói:
“Chu Miểu, tối qua trong nhóm chat cậu đâu có nói như thế.”
Câu nói vừa dứt, tất cả mọi người đều nhìn tôi bằng vẻ mặt không thể tin nổi.
Môi Chu Miểu run lên.
“Cậu… cậu sao biết?”
“Cậu ở trong nhóm chat?”
Nói xong, cô ta lập tức lắc đầu.
“Không thể nào, nhóm đó chỉ có mấy người bọn tôi thôi.”
Ánh mắt cô ta đảo qua từng người, cuối cùng dừng trên người Vương Thanh Nhiên.
“Là cậu đúng không?! Là cậu mách lẻo?!”
“Bọn tôi tốt bụng kéo cậu vào phe mình, kết quả cậu báo đáp bọn tôi như thế à?!”
Vương Thanh Nhiên co rúm người lại, lùi về sau hai bước, giọng rất nhỏ:
“Không phải tôi… tôi không có.”
“Không phải cậu?”
Chu Miểu lao tới túm cổ áo cô ấy.
“Không phải cậu thì sao cô ta biết được chuyện nhóm chat?!”
Cảnh sát quát lớn:
“Đủ rồi!”
“Đưa tất cả về đồn lấy lời khai!”
Chu Miểu và Lâm Uyển lập tức hoảng loạn.
“Chú cảnh sát, bọn cháu biết sai rồi!”
“Bọn cháu thật sự biết sai rồi! Ngày mai còn một ngày thi nữa, bọn cháu không thể bỏ lỡ được!”
Chủ nhiệm cũng lao tới:
“Đồng chí cảnh sát, chỉ là hiểu lầm thôi! Mấy đứa học sinh đùa giỡn với nhau một chút ấy mà!”
Cảnh sát lạnh lùng nhìn bà ta.
“Đùa giỡn? Đùa giỡn bằng cách cho người khác uống nước có thuốc ngủ trước kỳ thi đại học?”
Chủ nhiệm cuống quýt giải thích:
“Bọn nhỏ chỉ là nhất thời hồ đồ thôi! Nếu thật sự bắt chúng đi, cả đời chúng sẽ bị hủy hoại mất!”
Cảnh sát cười lạnh.
“Cuộc đời chúng là do chính chúng tự hủy hoại.”
“Đưa đi!”
