Chương 10
19
Tôi đang ở trên lưng Phong Tam gia, Thanh Phong ở bên cạnh.
Hắn nhất quyết đòi đi, đành để nó ngoạm hắn đi.
Sâu trong Đại Hưng An Lĩnh, Hoàng Thất Thái nãi và Hắc Ngũ gia đã chờ từ lâu.
Dưới đất là mấy con yêu quái.
Thấy chúng tôi đến, chúng la lên:
“Phong Tam gia tha mạng! Bọn tôi tuyệt đối không có ý định bán đứng Cửu Châu!”
Phong Tam gia chẳng buồn nói nhiều, nó thả Thanh Phong xuống, đưa tôi đến trước đàn.
Hắc Ngũ gia nói:
“Nhóc con, nhờ vào con đấy.”
Hoàng Thất Thái nãi hiếm khi không hút thuốc:
“An An, có tìm được Hồ Tam Thái Gia hay không, là nhờ vào lần này đấy.”
Tôi gật đầu, định xuống khỏi lưng Phong Tam gia.
Phong Tam gia bảo:
“Đừng động, cứ ở trên lưng ta, ta sẽ làm trấn vật.”
Thái nãi cười gật đầu:
“Ta và Hắc Ngũ lão làm hữu hữu tả hữu hộ pháp.”
Hắc Ngũ gia nhìn tôi:
“Sức con yếu, nhưng hôm nay thiên địa phương vị rất hợp.”
Thanh Phong đứng đằng xa, trợn mắt há mồm:
“Chẳng lẽ lấy trời đất làm trận pháp?”
Giờ khắc này, tôi cầm thần bài, tập trung tâm lực, đọc:
“Đệ tử Lục An An, phụng thỉnh Hồ Tam Thái Gia, ngũ tiên chi tổ hữu lương nhân, tích hạnh lũy công dĩ tu thành, kinh niên tam thiên lịch hàn thử. Đường Tống Nguyên Minh thán viêm lương, chiêu binh mãi mã công đức viễn, tra đàn trị bệnh biến bát phương. Đệ tử kim triều tần kỳ thỉnh, phục nguyện tiên tương tảo lâm đường.”
Đám yêu quái mặt mày kinh hãi, hóa thành những điểm sáng nhỏ chỉ đường.
Trời đất đều ứng theo.
Tôi thấy rồi, nhưng không phải bằng mắt mình thấy.
Hồ Tam Thái Gia ngồi trên long mạch, ngài liếc nhìn tôi.
Ngài thấy Phong Tam gia, thấy Hoàng Thất Thái nãi, thấy Hắc Ngũ gia.
Ngài thở dài, mượn miệng tôi mà nói:
“Ta không thể đi. Một đi, long mạch ắt sẽ hủy. Ngày xưa ta chịu ơn Nỗ Nhĩ Cáp Xích sắc phong, nay phải trấn giữ hơi thở cuối cùng của vận mệnh nhân tộc.”
Hoàng Thất Thái nãi giọng run run:
“Thái gia, nếu không có ngài cầm cực, chúng tôi ắt sẽ loạn thành một nồi cháo. Lúc ấy yêu ma nổi lên bốn phía, chư tiên Đông Bắc cũng chẳng có chỗ dung thân.”
Hồ Tam Thái Gia càng thêm hổ thẹn:
“Ta có lỗi với chư tiên.”
Hắc Ngũ gia hừ hai tiếng:
“Tưởng Thái gia bị người ta ám hại, phải đi trốn dưỡng thương, nào ngờ lại đi thay nhân tộc giữ giang sơn. Đáng thương chúng tôi tốn bao tâm lực, lòng trung lại hóa ra phó cho chó.”
Hồ Tam Thái Gia thở dài mãi, biến mất trước mắt tôi:
“Lão hủ vô mặt mũi!”
Hồ Tam Thái Gia đi rồi, Hắc Ngũ gia nhìn Phong Tam gia:
“Tam gia, trong chúng ta ngài có thể diện nhất, sao chẳng nói câu nào?”
Tam gia nói:
“Tính cách của Thái gia ta biết, nói nhiều chỉ làm ngài thêm hổ thẹn.”
Hắc Ngũ gia hừ một tiếng:
“Ta cốt để ngài biết hổ thẹn đấy! Việc nhà mình còn chẳng lo nổi, lại đi lo việc của người.”
Nó nhìn tôi:
“Nhóc con, ta chẳng phải đang nói con.”
Trong lúc chúng tranh luận, tôi chỉ nghĩ đến một điều:
“Hồ Tam Thái Gia không về, con còn sống được không ạ?”
Tất cả đều im lặng.
—
20
Phong Tam gia đưa tôi và Thanh Phong về.
Đợi Tam gia đi rồi, Thanh Phong hỏi:
“Vừa nãy câu của cậu là có ý gì?”
Tôi gượng cười:
“Chẳng có gì.”
Hắn nhìn tôi:
“Tiểu thư không nói, tôi sẽ đi thưa với đại soái.”
Tôi kéo hắn lại, nói thực.
Hắn cau mày:
“Địa phủ sao lại vô lý đến thế!”
Tôi cố nặn ra nụ cười:
“Tam gia bảo tôi đi hưởng phúc cơ mà.”
Thanh Phong nói:
“Mai tôi về núi, hỏi sư phụ xem có cách nào không.”
Mấy ngày sau hắn về, lắc đầu:
“Sư phụ bảo việc này chẳng ai quản nổi cả. Cũng như người đã vào phong thần bảng, rút cuộc cũng phải đi nhận chức.”
Tôi gật đầu:
“Cậu đừng nói với bố tôi là được.”
Hai ba năm sau đó, Thanh Phong vẫn miệt mài chạy đôn chạy đáo tìm cách.
Tôi cũng cứ bám riết lấy bố.
Bố cười bảo tôi:
“Cái con bé này, lớn mãi chẳng ra gì.”
Tôi cười:
“Con mới lớn có bao nhiêu đâu ạ.”
Bố nói:
“Hai hôm nữa con đã mười tuổi rồi. Cái ngưỡng cửa ngày xưa thầy đạo nói, chớp mắt đã qua. Con phải cảm ơn các vị tiên gia.”
Tôi nghĩ đến Phong Tam gia, hồi trước nó lại bị thương.
Tin Hồ Tam Thái Gia mất tích dù đã giấu hai năm, rút cuộc cũng chẳng giấu nổi.
Mấy đại tiên tộc bèn chia rẽ, chuyện cũ dù như hạt vừng cũng bới ra, đổ tội cho nhau.
Chẳng những yêu ma ngày càng nhiều, mà ở đất Đông Bắc, thổ phỉ, mã tặc cũng ngày một đông.
Bố tôi đem quân đi đánh dẹp mấy lần, nhưng vẫn cứ mọc ra đám mới.
Ngày sinh nhật mười tuổi, tôi lẻn ra khỏi phủ một mình.
Thanh Phong ngồi bên cạnh, mặt mày rầu rĩ:
“Tôi chẳng tìm ra cách.”
Tôi thản nhiên:
“Chẳng phải đã đoán trước được rồi sao?”
Thanh Phong gật đầu.
Nghe tiếng trống chiêng từ xa vọng lại, tôi bảo:
“Cậu nên đi rồi.”
Hắn đứng dậy, rút kiếm:
“Báo quân hoàng kim đài thượng ý, đề huề ngọc long vi quân tử.”
*(Đền đáp ơn tri ngộ trên đài vàng, xin cầm gươm báu chít vì vua – trích thơ Lý Hạ)*
Tiếng trống chiêng càng lúc càng gần. Khói tỏa mịt mù, những con người bằng giấy mặc quan phục dắt ngựa đến:
“Xin mời đường quan lên ngựa, về âm ti lý sự.”
Bỗng một trận cuồng phong thổi tới, Phong Tam gia chặn trước:
“Nó đã là xuất mã đệ tử, dương thọ chưa hết, các ngươi không thể đưa nó đi!”
Người giấy trợn mắt, nhìn tôi, lại nói:
“Đường quan xin lên ngựa.”
Bố tôi dẫn binh vây quanh:
“Lên cái con khỉ! Mày định đưa con gái tao đi đâu?”
Tôi ngỡ ngàng nhìn ông:
“Bố, sao bố lại đến?”
Ông bước lại:
“Bố thấy con có vẻ không ổn từ sáng rồi.”
Bố nhìn Thanh Phong:
“Thằng nhóc mày lại không báo. Không báo thì thôi, mày giữ nó cho tốt.”
Rồi ông quay sang người giấy:
“Đồ chẳng ra người chẳng ra ma kia, hôm nay lão tử đứng đây, bắn mày một vạn phát. Người đâu, đổ huyết chó đen ra!”
Quân lính đồng thanh:
“Dạ, thưa đại soái!”
Từng thùng huyết chó đen được khiêng ra. Người giấy cũng tỏ vẻ kiêng dè.
Hắn nói:
“Nó là đường quan của âm gian, đã định hôm nay lên nhậm chức…”
Bố tôi càng nổi khùng:
“Cút đi! Một vạn năm sau hãy đến đón.”
Người giấy mặt mày âm trầm, phất tay, bọn quỷ quái thổi kèn đánh trống bước lên.
Hắn nói:
“Chặn chúng lại, ta đưa đường quan đi.”
Thanh Phong bước lên một bước.
Quân lính hất huyết chó đen ra.
Phong Tam gia há miệng.
Tôi rưng rưng nước mắt.
Bỗng nhiên, tiếng kèn đám ma vọng lại từ xa, cả một đám hoàng thửu ùa vào. Hoàng Thất Thái nãi ngồi trên kiệu tiến vào, bà nói:
“Cuối cùng cũng kịp.”
Ngoài hoàng thửu ra, hồ ly cũng ùa vào, đi đầu là hồ ly đỏ Hồ Lục Nương, nàng dắt theo một bà lão mặt mày hiền từ.
Hồ Lục Nương cười với tôi:
“Đây là Tam Thái nãi nhà tôi.”
Bà lão hiền từ cười.
Lúc này, người giấy không dám động:
“Hồ Tam Thái nãi, ngài cũng muốn can thiệp vào việc âm ti của chúng tôi sao?”
Hồ Tam Thái nãi nói rất chậm:
“Thái gia không ở nhà, ta đành phải đứng ra nói đôi lời. Chư tiên Đông Bắc chúng tôi vốn ăn ở thiện lương. Nay thấy một hạt giống xuất mã tốt, quả thực không nỡ buông. Nếu ngài nể mặt, xin hãy quay về. Phủ quân ở đó, để ta đi thưa.”
Người giấy nhìn quanh sân, cũng cảm nhận được áp lực. Với số quỷ quái hắn dẫn theo, quả thực chẳng thể đưa người đi được.
Hắn chắp tay:
“Hồ Tam Thái nãi, tôi vẫn luôn kính trọng ngài. Nhưng việc này chẳng phải tôi làm chủ được. Về tôi sẽ bẩm báo Phủ quân. Phủ quân sẽ có quyết định.”
Rồi hắn lại chắp tay với tôi:
“Đường quan, tôi xin đi trước.”
Mây đen rút hết, Hắc Ngũ gia mới dắt theo tộc Liễu tiên đến chậm chân, nó nhìn quanh:
“Chạy nhanh mãi, cuối cùng vẫn đến muộn.”
Tôi khẽ lau nước mắt:
“Xin cảm ơn, cảm ơn tất cả.”
Bố tôi giọng vang như chuông:
“Cơm ngon chẳng sợ muộn. Hôm nay tiệc mừng sinh nhật con gái ta, xin mời tất cả ở lại dùng cơm. Phó quan!”
Phó quan bước ra:
“Có!”
Bố dặn:
“Đi khắp thành phố thu mua súc vật, mời đầu bếp, tiền bao nhiêu cũng được. Chỉ một yêu cầu, phải nhanh!”
Phó quan đáp:
“Tuân lệnh!”
Trong thành quá chật, tiệc sinh nhật dời ra bãi đất ngoài thành.
Các đại tiên tộc ở cùng một chỗ, quân lính ở cùng một chỗ, khách khứa còn lại ở trong thành.
Bố tôi uống say. Ông cảm ơn các vị tiên gia, cảm ơn binh lính, lại cảm ơn Thanh Phong.
Cảm ơn mãi, lưỡi đã cứng đờ.
Cuối cùng, ông ngồi xuống trước mặt tôi, nói:
“An An, bố bất tài. Nếu bố là hoàng đế, xem chúng có dám động đến con không. Tất cả là lỗi của bố.”
Tôi ôm ông khóc hu hu:
“Bố chẳng có lỗi gì cả.”
Bố được phó quan đưa về doanh trại ngủ.
Tôi bước ra trước mặt mọi người, lần lượt cảm ơn.
Phong Tam gia, Hắc Ngũ gia, Hoàng Thất Thái nãi, Hồ Lục Nương, Hồ Tam Thái nãi, Thanh Phong…
Hồ Tam Thái nãi nhìn tôi:
“Là đứa trẻ tốt.”
Mấy hôm sau, Phong Tam gia báo tin:
“Hồ Tam Thái nãi đã thương lượng xong với Phủ quân, đợi con hết dương thọ rồi hãy lên nhậm chức.”
Lòng tôi treo cao cuối cùng cũng hạ xuống:
“Tam gia, lần này nhờ có các ngài.”
Nó cười:
“Đừng mừng vội. Lần này ai cũng phải dùng đến thể diện, tốn không ít nhân tình. Con phải chống đỡ uy phong của chư tiên Đông Bắc, trừ tà diệt ma!”
Mấy hôm sau, trước mặt yêu tà, tôi đọc:
“Đệ tử Lục An An, bái thỉnh Phong Tam gia, Trường Bạch sơn trung tu đạo hạnh, vạn lý chi dã vi thủ tôn, tam giới vô câu tùy xứ hành, tĩnh trung tiềm tu diệu pháp tàng, vô cầu danh lợi tâm cao khiết, luyện tiên hữu đức diệt ma tà. Kim triêu đệ tử thỉnh tôn giả, hàng đắc thần pháp tảo lâm đường!”
Hổ gầm!
Một tiếng hổ gầm vang trời!
—
[HẾT]
