Chương 3

2 tuần trước

5

Chiều hôm đó, tôi ngồi trong đại sảnh Sơn Quỷ Các, tay nâng tách trà, một hồi lâu vẫn chau mày.

“Thế ý cô là – do chính Giang Thiên Âm nói cô ấy không sao, không cần cứu?”

Đoạn Lan Thư liếc mắt ra hiệu, mấy tên Sơn Hộ hiểu ý tự nhiên lui ra ngoài và đóng cửa lại.

“Tôi biết ý cô muốn nói, nhưng sự thật thì đó nhất định là phản ứng tự chủ của chính Thiên Âm.”

“Vì cô ấy đã dùng chú văn trên Sơn Quỷ Tập.”

Sơn Quỷ Tập – truyền thuyết kể về nơi đặt Chuông Vàng Khống Thú.

Đã nói đến mức này, chính Sơn Quỷ còn không truy cứu, tôi lại càng không có lý do gì để bắt bẻ. Chắc vì mời tôi đến một chuyến mà hơi áy náy, Đoạn Lan Thư đã đặc biệt mời tôi một bữa lớn, và nhồi nhét cho tôi một ít thù lao.

Cũng không đến nỗi uổng.

Chỉ không ngờ, chuyện livestream bói toán, tiếp nối nhau thế này lại kéo theo bao nhiêu rắc rối.

Từ Sơn Quỷ Các về, tôi định rủ Trình Ca ra ngoài. Vụ những con bướm vàng bị nghiền nát tôi vẫn chưa quên. Tôi thực sự không tài nào đoán được rốt cuộc là ai có thể cắt đứt thuật di thần của Đại Ti Mệnh. Ngờ đâu con bé Trình Ca lại đi giúp người khác bắt cấm bà rồi.

Đành chịu, tôi đành tự ở nhà nghỉ ngơi hai ngày.

Kết quả vừa mở livestream lại nhận được một yêu cầu kết nối. Mở ra, là một cô gái với ngũ quan tinh xảo, từng nụ cười từng ánh mắt đều khiến tôi có cảm giác quen thuộc kỳ lạ. Nhìn dòng chữ phía dưới video “**Nghi ngờ AI tổng hợp**” do Douyin gắn, tôi cau mày.

“Muốn tính gì?” Tôi liếc dòng bình luận, quả nhiên ai cũng bàn tán về cô nữ streamer nghi là AI tổng hợp này.

“Thưa đại sư, trên đời này có sự sống vĩnh hằng không?” Cô nữ streamer nhìn tôi với ánh mắt sùng bái, giọng nói mềm mại, cuối câu hơi luyến láy. Do biểu cảm khuôn mặt hơi lố, mang theo chút gượng gạo, khiến tôi cảm thấy không thoải mái.

Nhìn người biết tướng – tôi từng học được ở chỗ ông Cát Nhị Mù. Phái tướng sư của họ rất coi trọng câu “quan sát mắt biết người, quan sát mặt biết mệnh”. Tôi cũng học được đôi chút. Nhưng từ khuôn mặt và đôi mắt của người này, tôi chẳng thấy gì cả.

“Không có. Sinh lão bệnh tử, chuyện trường sinh bất tử là nghịch thiên, không thể tồn tại.” Giọng tôi lạnh nhạt.

Dòng họ Đại Ti Mệnh trong giới tam giáo cửu lưu được gọi là “cục cưng của trời”, đương nhiên hiểu rõ nhất những chuyện cấm kỵ này. Tuy câu “số trời an bài” có phần sai lệch, nhưng sinh tử có lúc là điều đã an bài.

Với lại, cô ta nhắc đến trường sinh, khiến tôi nghĩ đến con búp bê trên chiếc hộp nhạc đầy bướm kia. Lòng cứ bất an.

“Sai rồi. Cô gái vẽ đầy bướm nhảy múa trên hộp nhạc – thế chẳng phải trường sinh đó sao? Vì ba hồn bảy phách của cô ta mãi mãi bị nhốt ở nơi đó.”

Cô nữ streamer nhìn tôi với ánh mắt nồng nhiệt, cuồng nhiệt, giọng nói có chút khinh bạc, như đang nói những lời tình yêu lãng mạn.

Tôi mím môi, sắc mặt hơi khó coi. Cảnh tượng cô ta miêu tả chính là khung cảnh tôi nhìn thấy trong thuật di thần hôm trước. Đang định mở miệng mỉa mai, cô ta bỗng cong mắt cười, lòng bàn tay chạm lên mặt bàn, vọng ra tiếng chuông leng keng.

“Thưa đại sư, chẳng lẽ người không muốn đạt được trường sinh ư?”

Nghe thấy tiếng chuông, tôi bỗng biết tại sao dung mạo của người này lại quen thuộc đến thế. Gương mặt, đôi mày, đôi mắt, có chút giống Phó Nghiên. Nhưng từng nụ cười từng cử chỉ lại giống hệt Giang Thiên Âm.

Lòng đầy nghi hoặc, tôi đành kiên nhẫn hỏi tiếp:

“Tôi cũng có thể trường sinh à?”

“Ai cũng có quyền trường sinh, đương nhiên đại sư cũng không ngoại lệ. Chỉ cần người làm theo những gì tôi nói.” Khi nói câu này, cô ta hơi đắc ý. Chốc lát, có lẽ mạng cô ta bị ngắt, tôi bỗng thấy được một đôi mắt ở bên dưới lớp AI sinh thành. Tro trầm hương đã được tôi bôi sẵn ở cổ tay, chỉ nhìn một cái, tôi đã khắc sâu những sợi chỉ vàng vào đáy mắt cô ta.

Làm trò thần bí.

“Tiếc quá, tôi không tin cô.” Tôi lười nhác cúi mắt.

“Hừ, đại sư, có lúc cô sẽ hối hận đấy. Không muốn trường sinh, thế thì chờ đến lượt mình làm chất dinh dưỡng cho người khác đi.” Cô ta cười lạnh, cúp máy.

Dòng bình luận lập tức nổ tung.

【Người này nói nghe huyền quá, gì mà “cô gái hộp nhạc”, rồi “trường sinh” các thứ.】

【Chủ phòng, cô không sợ à? Tôi mà gặp kiểu này chỉ biết tin, sợ phạm húy.】

【Đáng sợ quá, mà chính quyền cứ báo là nghi AI tổng hợp, không phải tổ chức tội phạm gì đấy chứ?】

Tôi xoa xoa thái dương, hơi uể oải:

“Hôm nay mệt, dừng ở đây đã, hẹn lần sau.”

Cúp máy xong, tôi lăn ra giường, chẳng hiểu sao đầu cứ quay quay. Chẳng lẽ gần đây dùng nhang nhiều quá?

Tôi mơ màng ngủ thiếp đi. Không biết qua bao lâu, bên tai vọng ra tiếng chuông, rồi tiếng hộp nhạc đánh thức tôi.

Trong giới có câu: tiếng chuông thông âm dương, nửa tỉnh nửa mơ nghe thấy tiếng chuông thì không được mở mắt. Ngày thường tôi vẫn nghe lời, nhưng hôm nay chẳng hiểu sao lại muốn mở mắt ra.

Tiếng hộp nhạc ngày càng gần, gần đến mức như kề sát bên tai. Chợt, tôi mở bừng mắt.

Trong gang tấc, một chiếc hộp nhạc cổ điển, sơn nâu đỏ to đùng đang đứng sừng sững bên giường. Những mấu đồng han gỉ, nắp hộp khẽ hé mở, một giai điệu đơn điệu lan tỏa khắp căn phòng được ánh trăng bao phủ.

Và con búp bê vẽ đầy bướm trên hộp ấy đang nhìn thẳng vào mũi tôi. Đôi mắt rỗng tuếch kia được thay bằng hai con mắt cờ vua đen trắng, dưới ánh trăng sáng lạ thường.

Hai tay nó đã đặt lên cổ tôi, những sợi dây nối với hộp nhạc trói tôi trước ngực.

Dường như chỉ cần hơi dùng một chút lực là có thể bẻ gãy cái cổ mỏng manh của tôi.

Khoảnh khắc nhìn thấy tôi mở mắt, khóe môi nó bị khâu bằng kim chỉ bỗng nhếch lên kỳ dị. máo ở khóe mắt chẳng biết từ đâu ra, từng giọt từng giọt rơi xuống người tôi, vấy bẩn bộ đồ ngủ lụa trắng. Ngay lúc nó ra tay, tôi đá nó một cước, lăn xuống giường.

Cú sốc lớn khiến nó loạng choạng mấy bước, tiếng hộp nhạc cũng biến tấu theo.

Thì ra đây là cái gọi là “chất dinh dưỡng”.

dít tôi trong giấc mơ, hút ba hồn bảy phách, rồi lột da lấy xương làm búp bê hộp nhạc giống nó, nhốt hồn phách trong thân thể làm nô lệ. Kẻ này quả là một bậc thầy múa rối.

Tiếc rằng dít người phải đền mạng.

“Hình xăm bướm. Thủ lĩnh của các người cũng có mắt thẩm mỹ đấy.”

Thuật phong hồn khốn phách và thủ pháp đốt nhang tạo bướm độc quyền của Đại Ti Mệnh khá giống nhau. Chỉ có điều thuật phong hồn khốn phách của y sát thương hại người, chỉ học lỏm được lớp vỏ mà đã ra vẻ trước mặt ông tổ. Trừ phi một khả năng duy nhất – chúng nhằm vào tôi.

Từ Khúc Bất Trực ban đầu, đến Phó Nghiên Từ sau này, tất cả như đi đúng quỹ đạo của chúng.

Theo lẽ thường, kẻ chủ mưu nên tránh tôi mới đúng. Nhưng ngay khi nhìn thấy con búp bê hộp nhạc này, tôi đã hiểu.

Là sinh hồn oán khí, không chít không tan. Chúng dẫn đường cho chúng đến đây, muốn tôi ra tay giúp chúng báo thù.

Nghe câu nói của tôi, con búp bê hộp nhạc nghiêng đầu cười, như một người sống vậy.

“Thưa đại sư, không phải ai cũng có thể làm cứu thế chủ đâu. Người tưởng mình là Đại Ti Mệnh trong truyền thuyết thật à?”

Nói đoạn, nó không đợi tôi phản ứng, lại lao về phía tôi. Đôi cánh tay vẽ đầy bướm vung vẩy linh hoạt. Tôi lách người tránh, mấy lần như vậy, quần áo xước mấy chỗ.

Thấy tôi thảm hại, nó càng tấn công dữ dội, nhanh hơn, chiêu chiêu hiểm độc.

Giằng co mấy hiệp, ánh trăng nhạt dần, trời hửng sáng. Nó lập tức biến sắc, hai tay múa nhanh, oán khí ngày càng nặng – chắc thấy trời sắp sáng, định ra chiêu cuối.

Tôi tay không, đành chịu trận, mặc sát khí quấn lấy mình.

“Hừ.” Nó cười lạnh, định bóp cổ tôi. Bỗng nhiên, những sợi chỉ vàng từng sợi từng sợi quấn chặt lấy tôi, một con cổ trùng đỏ chót từ cổ tay tôi bò ra, mở miệng nuốt gọn oán khí.

Rồi tiếng hộp nhạc điên cuồng, âm thanh chói tai lấp đầy không gian, xen lẫn tiếng cầu xin của nó.

“Sao cô biết tôi không phải? Hử?”

Tôi cúi mắt lạnh nhạt nhìn con búp bê giãy chít. Bản nhạc hỗn độn, chói tai như một bữa tiệc cuồng hoan trước khi chít. Nó càng kêu thảm, oán khí xung quanh càng đậm. Những người bị hại bởi thuật múa rối không đếm xuể, ba hồn bảy phách bị phong ấn.

Oán khí dĩ nhiên không phải thường nhân có thể sánh. Đợi tiếng kêu của con búp bê yếu dần, những oan hồn ẩn nấp trong bóng tối ùa ra. Chúng không ăn da người, chỉ nuốt dương thọ của y. Mấy chục năm tuổi thọ bị oan hồn nuốt sạch.

Con búp bê càng kêu thảm, nụ cười trong mắt tôi càng đậm. Cho đến trong một tiếng gào thét, sát khí đỏ từ trong người con búp bê tan biến hoàn toàn.

Một luồng sáng trắng sắp tan biến, tôi giơ tay vung một vốc tro trầm hương, bọc lấy luồng sáng trắng, rồi vẽ một lá bùa trấn sơn, đè ba hồn bảy phách tản mác ấy vào hình xăm của tôi.