Trang chủ An Tri Chương 5

Chương 5

1 tuần trước

9

Quả nhiên, phụ hoàng nghe được cuộc đối thoại giữa ta và Hứa Mẫn Chi vô cùng phẫn nộ. Ông bước vào, một chưởng đánh bay Hứa Mẫn Chi.

“Đồ cung nữ to gan, trẫm để ngươi ở bên công chúa là để bầu bạn, hướng dẫn công chúa trở thành người tốt hơn, vậy mà ngươi lại xúi giục nó như thế!”

“Nếu không phải công chúa trẫm thông minh hơn người, chẳng phải sẽ bị ngươi dạy hư thành đồ bỏ sao!”

“Hoàng hậu nói đúng, giữ ngươi lại là một họa.”

Nói xong, phụ hoàng rút thanh kiếm bảo vệ bên hông tên thị vệ, kề vào cổ họng Hứa Mẫn Chi.

Hứa Mẫn Chi vừa bị đánh bay, phun ra một ngụm máo lớn, giờ thấy mũi kiếm kề ngay cổ, đã sợ đến mất hết huyết sắc.

“Phụ hoàng xin tha tội!”

Ta phịch một tiếng quỳ xuống, bắt đầu cầu xin:

“Phụ hoàng, tuy Mẫn Chi làm sai, nhưng nó là bạn chơi duy nhất của con.”

Rồi ta đổi giọng, nói tiếp:

“Vì nó nhiều chuyện, con xin phụ hoàng hãy cắt lưỡi nó, phát phối đến lăng tẩm giữ mộ, cho nó giữ lại một cái mạng.”

Sự ngỡ ngàng vừa lóe lên trên mặt Hứa Mẫn Chi liền hóa thành phẫn nộ. Rồi nàng ta bò đến dưới chân phụ hoàng, liên tục dập đầu van xin:

“Hoàng thượng, xin người tha cho nô tỳ, nô tỳ không dám nữa ạ!”

Thấy phụ hoàng không động lòng, đã phất tay bảo thái giám bên cạnh lôi nàng ta ra ngoài hành hình, Hứa Mẫn Chi bắt đầu điên loạn.

“Phụ hoàng, nó không phải là công chúa! Con mới là công chúa!”

“Con đến từ thế giới khác, con là nữ chúa thiên mệnh, các người không thể đối xử với con như…”

Cùng với tiếng la hét thảm thiết của Hứa Mẫn Chi sau khi bị lôi ra ngoài, lời nàng ta mới rồi bỗng dừng bặt.

Khi ta ra ngoài, Hứa Mẫn Chi đã đầy miệng máo, phẫn hận nhìn ta, đồng thời trong lòng đã nguyền rủa ta đủ thứ.

Lúc nàng ta bị thái giám lôi đi giữ lăng tẩm, ta nghe được Hứa Mẫn Chi thề thốt trong lòng.

【Vân Thù Nhi, ông trời sắp xếp cho ta xuyên đến đây, đương nhiên là để ta đè bẹp bọn thổ dân phong kiến các ngươi.】

【Cô chờ đấy, rồi sẽ có ngày ta bắt cô trả giá gấp nghìn vạn lần!】

Ta khẽ nhướng mày, thầm đáp.

Hứa Mẫn Chi, ta đang chờ cô trở về.

Dù bị phát phối đến lăng tẩm lạnh lẽo cơ cực, suốt ngày không ăn no mặc ấm, dù bị đám cung nữ thái giám khinh nhục, thì cô cũng hãy kiên cường mà sống nhé.

Bởi lẽ, kiếp trước ta cũng từng sống như thế.

Những khổ cực ta phải chịu, với cô mà nói, mới chỉ là bắt đầu.

10

Những ngày sau, ta và Tiêu Cẩn An cùng theo các đại nho thế gia học tập.

Hắn rất thông minh, mấy lần biện luận, chẳng những vị đại nho dạy chúng ta quý mến hắn, mà ngay cả phụ hoàng cũng ngày càng yêu thích hắn.

Còn ta, trong lúc học tập, đã mang ra cuốn sổ đã soạn từ trước. Đó là những thứ ta nghe được từ tiếng lòng của nàng ta khi nàng ta còn ở bên cạnh ta. Ví dụ như cách chế tạo xà phòng thơm và đẹp mắt, cách chế tạo thủy tinh, thậm chí cả cách kinh doanh của các tiệm ngân hàng cũng được ghi chép đầy đủ.

Đây đều là những chiêu trò mà Hứa Mẫn Chi đã dùng ở kiếp trước, chỉ là nàng ta bí mật vận hành, chẳng ai biết cách thức cụ thể. Lúc ấy, nàng ta nhờ những kỹ năng mang từ thế giới khác sang, phát triển thương mại, tạo dựng đế chế kinh doanh của riêng mình, thậm chí còn bí mật xây dựng quân đội, chỉ để cướp lấy ngai vàng của Đại Vinh.

Nhưng kiếp này, ta chỉ muốn dùng những thứ ấy để bảo vệ những người ta yêu và muốn bảo vệ.

Ta giao quyền kinh doanh cho Phục Linh, bảo nàng làm việc một cách kín đáo.

Dù ta đang chuẩn bị cho một ngày nào đó, nhưng ta mong cái ngày đó sẽ không bao giờ xảy ra.

Thoắt cái, tám năm trôi qua.

Trong tám năm ấy, thỉnh thoảng ta đến thăm Hứa Mẫn Chi – kẻ đã thành câm. Quả nhiên nàng ta vẫn sống nhục nhã hèn hạ như ta đã nghĩ. Đám thái giám cung nữ động tay chân với nàng ta là chuyện thường, bữa đói bữa no cũng thường.

Còn trong lúc thăm nàng ta, ta đã khéo léo moi thêm được nhiều kiến thức về thế giới khác, những thứ có lợi cho ta.

Ta đã trở thành Vương cơ được yêu quý và kính trọng nhất Đại Vinh, đúng như điều ta hằng mong ước.

Còn Tiêu Cẩn An, đã trở thành hoàng tử tài hoa nhất. Phụ hoàng càng ngày càng yêu thích hắn, nhưng nét ưu sầu trên lông mày cũng ngày một đậm.

Ta nhận ra nỗi lo của phụ hoàng, lặng lẽ đến bên cạnh, giúp ông day day huyệt thái dương.

“Phụ hoàng đang nghĩ về chuyện của An ca ca ạ?”

Phụ hoàng nhìn ta một cái, rồi gật đầu thở dài:

“Đứa trẻ này nuôi trong cung bao nhiêu năm, quả thực rất hợp ý trẫm. Nhưng con cũng biết đấy, dù ta có thích nó thế nào thì nó cũng không phải con trai ta.”

Ta khúc khích cười, ôm cổ phụ hoàng đề nghị:

“Phụ hoàng đã thích, chi bằng để huynh ấy ở lại đây cả đời?”

“Cả đời?”

Phụ hoàng nhìn ta với ánh mắt càng kỳ lạ hơn.

Ta biết, phụ hoàng và mẫu hậu rất mực yêu thương nhau, cộng với việc ta lưu lạc dân gian khiến mẫu hậu đau lòng, bà ốm yếu, phụ hoàng vì sức khỏe của mẫu hậu mà chỉ có một mình ta là con gái. Kiếp trước, một phần nguyên nhân Hứa Mẫn Chi có dã tâm muốn làm nữ hoàng cũng là vì điều này.

Ta gật đầu:

“Vâng ạ. An ca ca tuy là hoàng tử nước Đại Lễ, nhưng cha không thương mẹ chẳng yêu, thay vì về đó, chi bằng ở lại đây tiêu dao khoái hoạt cả đời.”

“Hơn nữa, chàng là thiên mã, có phụ hoàng là bá nhạc, đời này chẳng còn gì hối tiếc.”