Chương 4
10
Sáng hôm sau, tôi bị tiếng chuông điện thoại đánh thức.
Một số lạ gọi đi gọi lại. Tôi bực mình bắt máy: “Ai đấy?”
Giọng phụ nữ bên kia hơi quen, bà ta run run hỏi: “Là Lâm đại sư phải không?”
“Ừ, có việc gì?”
Được câu trả lời khẳng định, bà ta bỗng cao giọng, bật khóc.
“Lâm đại sư, tôi xin cô hãy cứu con trai tôi, nó… nó hình như sắp chít rồi!”
Tôi nghe mơ hồ mãi mới hiểu ra, đây là bà mẹ của thằng bé hư trên tàu cao tốc lúc nãy.
Lúc đó chẳng phải chị chửi tôi còn gì.
Tôi vươn vai, thong thả: “Bắt quỷ trừ yêu từ hai vạn trở lên, nếu nặng thì tăng giá theo tình hình, và phải chịu phí đi lại.”
“Được được được, chỉ cần cứu được con tôi, thế nào cũng được.”
Cúp máy, tôi xác nhận địa chỉ bà ta gửi, định đi giải quyết việc này trước.
Dù sao Xích Kim Hậu chạy thoát, muốn tìm nó cũng chẳng dễ.
Tôi nhanh chóng thu dọn, vừa lướt app đặt vé vừa mở cửa, không ngờ đụng trúng Lục Nguyên Minh đang hốt hoảng chạy đến.
“Lục tổng, cơ ngực anh tập tốt đấy, làm tôi choáng cả đầu.”
Tôi vừa xoa đầu vừa trêu.
Nhưng Lục Nguyên Minh không thoải mái như tôi. Anh ta có vẻ rất vội, thở hổn hển: “Lâm đại sư, hỏng rồi. Ông tôi đột nhiên hôn mê tối qua, đến giờ chưa tỉnh, mà tình hình ngày càng tệ.”
Tôi nghiêm mặt, vừa bước ra ngoài vừa hỏi: “Tệ thế nào?”
Lục Nguyên Minh theo kịp hai bước, song song bước vào thang máy, hơi thở dần ổn định: “Bác sĩ không thể chẩn đoán được chuyện gì, nhưng trông rất kỳ lạ. Ông tôi gầy đi trông thấy chỉ trong một đêm, như bị hút mất tinh khí vậy.”
Thấy tôi không phản ứng, anh ta vội hỏi tiếp: “Lâm đại sư, có liên quan đến thứ đã trốn hôm qua không?”
Tôi thấy khó tin. Nếu là Xích Kim Hậu, sao nó lại vòng quanh lớn thế? Nó thực sự muốn gì?
“Tôi vừa nhận một việc. Nhà ông anh ở đâu? Tôi xem cách bố trí.”
Lục Nguyên Minh lập tức nói một địa chỉ.
Tôi không tin nổi nhìn anh ta. Chưa kịp để anh ta hỏi thì tôi đã giơ điện thoại lên trước mặt anh.
“Nhà ông anh, trùng với địa chỉ của chủ thuê mới của tôi.”
11
Có Lục Nguyên Minh, tôi không cần lo việc mua vé tốn thời gian.
Tôi nằm trên máy bay riêng, cảm thán cuộc đời. Nghĩ mình sống bao nhiêu năm mà vẫn trắng tay, chưa nói đến máy bay xa xỉ, có cái xe máy cũng không kiếm nổi.
“Chà chà chà.”
Tôi chua xót ngắm cấu trúc bên trong máy bay, không ngừng chê bai cuộc sống xa hoa của giới nhà giàu.
Chẳng mấy chốc chúng tôi hạ cánh. Xuống máy rồi tôi mới biết, sân bay này cũng là tài sản của nhà họ Lục.
Tôi suýt phải bấm huyệt nhân trung để tự cứu.
“Việc này đã vượt quá phạm vi lúc tôi nhận đơn, phải tăng giá.”
Tôi lạnh mặt nói với Lục Nguyên Minh.
“Lâm đại sư yên tâm, chuyện đó không thành vấn đề.”
Tôi “Ừ” một tiếng, thầm mừng vì kiếm thêm một mẻ.
Không lâu sau, chúng tôi đến nhà cũ họ Lục. Khi mắt tôi chạm vào mắt người mở cửa, cả hai đều sững lại.
Người đó định nói gì thì Lục Nguyên Minh đã cắt lời:
“Cô là?”
Lục Nguyên Minh hơi cau mày nhìn đối phương.
“Thưa thiếu gia, tôi tên Lý Anh, bảo mẫu cũ nghỉ việc, tôi đến thay.”
Lục Nguyên Minh hiểu ra, rồi như nhận ra điều gì, liếc tôi hỏi: “Đây là chủ thuê mới của cô?”
Tôi chẳng thèm trả lời, trực tiếp hỏi Lý Anh: “Cô đến nhà họ Lục làm bảo mẫu mà mang theo con à?”
Lý Anh gật đầu: “Hai mẹ con tôi giờ không có chỗ đi, ông chủ thấy tội nghiệp nên cho ở lại đây.”
Cô ta nhìn tôi và Lục Nguyên Minh một lượt: “Có phải cô với Lục thiếu gia…?”
Tôi quay sang bảo Lục Nguyên Minh: “Đi xem ông anh trước.”
Rồi theo anh ta lên cầu thang.
“Lâm đại sư, Lâm đại sư, cô không phải đến xem con tôi sao?” Lý Anh đuổi theo, lo lắng nói.
“Cô bế con sang phòng của ông cụ.”
Nói xong câu đó tôi lên lầu.
Sự bất ngờ của Lục Nguyên Minh khi thấy ông nội mình đến mức không kiểm soát nổi.
Tôi liếc mắt nhìn, thể trạng quả thực chẳng khả quan.
Một người khỏe mạnh giờ chỉ còn da bọc xương, người nằm liệt giường lâu năm cũng chẳng dễ dàng thành thế, huống chi ông cụ trước nay vẫn rất khỏe.
Tôi bảo Lục Nguyên Minh lùi ra sau, đặt Đế Chung lên đầu giường ông cụ, điều chân khí kiểm tra cẩn thận.
“Đúng là nó.”
“Thứ hôm qua ạ?” Lục Nguyên Minh hỏi.
“Ừ. Hồn phách của ông cụ không ổn, không thể chậm trễ.”
Tôi chưa nói hết câu thì Lý Anh đã bế con vào phòng.
“Lâm đại sư, mau xem con tôi làm sao ấy.”
Lục Nguyên Minh đón đứa bé đặt lên ghế sofa. Tôi bước đến xem, thấy mặt thằng bé đã chuyển sang màu xanh trắng, cùng màu với đám tro cốt trên người nó trên tàu cao tốc hôm đó.
Tôi cắn ngón trỏ chấm máo lên trán đứa bé, nói với Lý Anh: “Một lúc nữa cô bế cháu về phòng, rồi khóa chặt cửa lại, không cho tôi mở thì tuyệt đối đừng mở.”
Rồi quay sang Lục Nguyên Minh: “Tìm mấy cây nến đỏ, cứu ông anh trước.”
Lục Nguyên Minh lập tức ra ngoài tìm.
Lúc này Lý Anh hoảng loạn, cô ta chạy đến nắm tay tôi, vừa khóc vừa nói: “Lâm đại sư, con tôi làm sao? Cô cứu con tôi trước được không? Tôi chỉ còn mỗi nó thôi.”
“Con cô không sao. Bây giờ cô bế con về phòng, làm theo lời tôi.”
Nói rồi tôi định gạt tay cô ta sang để đi sang chỗ ông cụ.
“Sao lại không sao?” Lý Anh bỗng cao giọng, “Cháu nó thế này còn gọi là không sao? Nhà họ Lục giàu có, họ có tiền mời pháp sư giỏi hơn đến cứu người, nhưng tôi giờ chỉ có thể nhờ cô. Hay là thấy họ giàu, cô cố tình bỏ rơi con tôi?”
Tôi thực sự bất lực trước cái logic thần thánh này của cô ta.
“Tôi nhắc lại, bây giờ cô làm theo lời tôi, nếu không thì không ai dám chắc con cô có gặp chuyện gì khác nữa.”
“Tôi mặc kệ!” Lý Anh hét lên, “Cô phải cứu con tôi! Phải cứu con tôi trước!”
12
“Đang làm gì đấy?”
Lục Nguyên Minh vừa bước vào đã thấy Lý Anh mặt đầy hung dữ nắm chặt tay tôi.
Anh ta bước nhanh đến kéo cô ta ra, rồi đưa mấy cây nến trong tay cho tôi: “Loại này được không ạ?”
“Được.”
Tôi nhận nến, định lập tức thi pháp. Không ngờ vừa châm lửa thì Lý Anh bỗng nổi điên, xông lên hất đổ nến. Dầu nến đỏ rực lẫn lửa văng tung tóe xuống sàn, lăn vài vòng rồi biến mất dưới gầm giường.
“Cô làm gì thế?”
Lục Nguyên Minh thấy không ổn vội giữ Lý Anh, nhưng cô ta như bị nhập đồng, mắt đỏ rực, vung vẩy la hét: “Sao không cứu con tôi? Sao không cứu con tôi? Có phải vì vụ trên tàu cao tốc cô vẫn còn thù hận?”
Tôi tức đến phát hỏa, tát cô ta một cái: “Tôi nói lần cuối, nếu cô thực sự muốn cứu con thì hãy bế nó về phòng ngay, nếu không nó sẽ chít chắc.”
Rồi bảo Lục Nguyên Minh: “Đưa cô ta đi nhanh đi, đừng làm lỡ việc.”
Lục Nguyên Minh gật đầu dứt khoát, cõng thằng bé lên, kéo Lý Anh ra ngoài.
Lúc này Lý Anh như bị tát cho tỉnh, mọi hung khí đều tiêu tan, chỉ còn vẻ mê man, lẩm bẩm chẳng biết nói gì.
Tôi không kịp nghĩ ngợi, vội châm lại nến.
“Tam bộ sinh thần, bát cảnh dĩ minh, ngô kim triệu nhữ, phản thần hoàn linh. Nhất như luật lệnh.
Thiên bồng phù mệnh, truy nhiếp hồn nghi. Dương bất câu hồn, âm bất chế phách. Tam hồn tốc chí, thất phách cấp lâm. Tòng vô nhập hữu, phân minh hoàn hình.
Cấp cấp như luật lệnh!”
Tôi dồn toàn bộ chân khí vào Đế Chung, thần chú bay lên cùng Đế Chung, lập tức hào quang mở ra, một tia kim quang theo Đế Chung chảy vào mi tâm Lục lão gia tử.
Một lúc sau, sắc thái của cụ bắt đầu hồi phục.
“Thu!”
Tôi đeo Đế Chung lại trước ngực, tiến lên kiểm tra. Ai ngờ, gương mặt vừa mới đầy đặn bỗng suy kiệt nhanh chóng. Chỉ vài giây, Lục lão gia tử còn tệ hơn lúc đầu.
“Thần chú vô dụng?”
Tôi ngỡ ngàng nhìn cụ già trên giường, lần đầu tiên cảm thấy bất lực.
Ngọn nến đầu giường tự nhiên tắt.
Tiếp theo là tiếng thét thất thanh từ ngoài vọng vào.
Tôi vội tung một lá bùa định hồn, giữ vững hồn phách của Lục lão gia tử, rồi vội vàng chạy xuống lầu.
