Chương 7

3 ngày trước

16.

Hai năm thoáng qua trong chớp mắt.

Cuộc sống của chúng tôi đã thay đổi rất nhiều.

Nhà dì út và bác cả vì căn nhà ở Thượng Hải của bác cả mà cãi nhau đến mức mất hết thể diện, còn kéo nhau ra tòa, hoàn toàn đoạn tuyệt.

Mấy chuyện chó má giữa họ, tôi không quan tâm.

Tôi bận rộn với công việc, với gia đình, họ đối với tôi chỉ là câu chuyện phiếm sau bữa cơm.

Nhưng mà tôi thật sự thích nhìn họ tranh chấp.

Tranh chấp càng lớn càng tốt, kết thúc tranh chấp, tốt nhất là dì út thắng.

Vì như vậy sẽ đến lượt tôi kiện, đòi lại một phần ba căn nhà cho mẹ tôi.

Vậy thì văn phòng luật của chồng tôi lại có thêm một vụ mới.

Sau khi di chúc của bà ngoại bị phán là vô hiệu, căn nhà hoàn toàn thuộc về mẹ tôi.

Mẹ không muốn quay lại nơi đó nữa, dứt khoát bán luôn, dọn đến nhà tôi và trông con giúp tôi.

Căn nhà bán được những bốn triệu hai, mẹ tôi bỗng chốc trở thành “bà cụ giàu có”.

Nụ cười rạng rỡ lan tới cả khoé mắt.

Sau khi hòa giải, bác cả và dì út mỗi người bồi thường mẹ tôi hai trăm nghìn tệ.

Tài khoản vốn chẳng còn bao nhiêu của mẹ tôi giờ bỗng dưng lấp lánh với bốn triệu sáu.

Nhưng hai nhà đểu giả đó vẫn không cam lòng, tiếp tục gây chuyện, quấy nhiễu.

Cuối cùng, dưới đống đơn từ luật sư lả tả như mưa tuyết của ông chồng “diễn sâu” của tôi, gia đình bác cả và dì út cuối cùng cũng hoàn toàn dừng lại.

Chỉ tiếc là chồng tôi thì không chịu dừng lại.

Khi còn nhỏ, anh là đứa yếu đuối như cọng giá đỗ, luôn thích bám theo đứa có khí chất ngang tàng là tôi.

Không biết đã từng bị bác cả và ba ông chú “tóc vàng” thay phiên bắt nạt bao nhiêu lần.

Bao năm qua, ôm giận trong lòng không dám xả.

Bây giờ đã xé rách mặt, anh phấn khích như được tiêm thuốc kích thích.

Hễ tâm trạng không vui là kiếm cớ, gửi các loại đơn từ của luật sư cho bác cả và dì út.

Thật sự là ác quỷ chốn nhân gian.

Tôi không nhịn được mà cảm thán, đắc tội “tiểu nhân” hiểu pháp luật thật sự rất đáng sợ.

Mẹ tôi dành nửa năm tập trung học lái xe.

Cuối cùng thành công lấy được bằng lái.

Ngày ngày chạy đi chạy về giữa nội thành và căn nhà cũ.

Mẹ chăm chút cho khu vườn rất lịch sự, tao nhã.

Khiến con gái tôi phơi nắng đến mức hoàn toàn đen như bánh trôi nhân mè đen.

Đương nhiên là loại có nhân ở bên ngoài ấy.

Mẹ tôi còn học cách viết nội dung mạng, làm video, không ngờ thật sự biến ngôi nhà cũ của cụ thành một homestay có chút tiếng tăm.

Mỗi tháng đều có thể nhận được không ít đơn đặt phòng từ những người trẻ tuổi.

Dần dần, những lần tôi đưa mẹ đi tái khám cũng ngày càng thưa.

Từ hai tuần một lần thành một tháng một lần.

Sau đó thành hai tháng, cuối cùng thành nửa năm.

Mẹ vẫn sẽ để tâm vào những chuyện vụn vặt, đặc biệt là những lúc gia đình bác cả và dì út quấn lấy không buông.

Nhưng các triệu chứng bệnh tật có thể thấy rõ đã thuyên giảm một cách rõ rệt.

Sau đó, hai nhà đó cuối cùng cũng hoàn toàn im hơi lặng tiếng.

Không còn bà ngoại, cũng chẳng còn hai nhà đó dây dưa, mẹ mới đột nhiên nhận ra thế giới của mình có thể thanh tịnh đến vậy.

Khoảng hai năm sau, khi chúng tôi quay lại bệnh viện, bác sĩ đã thông báo có thể thử ngừng thuốc hoàn toàn.

Mẹ tôi mắc bệnh vì thiếu tình yêu.

Tình yêu đương nhiên cũng là thuốc giải duy nhất của mẹ.

Cả cuộc đời này, tôi sẽ cho mẹ thật nhiều yêu thương, thật nhiều, thật nhiều, thật nhiều, thật thật nhiều yêu thương để lấp đầy vết thương đã đổ máo suốt nửa thế kỷ của mẹ.

Đền đáp mẹ đã che mưa chắn gió cho tôi nửa đời trước.

Tờ chẩn đoán trắng toát in dòng chữ: “Trầm cảm nặng, có ý định 4 4 nghiêm trọng” đã bị tôi cất kỹ trong ngăn tủ.

Tôi biết, mẹ tôi đã bắt đầu một cuộc sống mới.

Dù phải đến hơn sáu mươi tuổi mới bắt đầu một lần nữa, nhưng thế thì sao chứ?

Cuộc đời bắt đầu lại khi nào, vốn dĩ chẳng ai có tư cách định nghĩa.

(Hết)