Chương 5
12
Tôi là một con chó ta sắp nhận được một triệu.
Bảy ngày chương trình nhanh chóng kết thúc.
Những ngày này, các từ khóa về tôi liên tục chiếm bảng.
#NgôQuảngTiếnHàngTuyển
#BánhMànThầuNgôQuảngTiến
#NgôQuảngTiếnThiĐạiHọcỞĐâu
Ngày cuối, chương trình tung chiêu mạnh.
Họ muốn quay phản ứng của thú cưng khi chủ gặp tình huống nguy hiểm bất ngờ.
Chúng tôi không hề biết.
Mẹ tôi như thường lệ dẫn tôi đi dạo.
Nhưng hôm nay rất kỳ lạ, mẹ tôi ít nói hẳn, im như gà.
Tôi đang mải mê với hoa cỏ, nhưng sự im lặng này khiến tôi chặn trước mặt bà.
Tôi lắc mõm:
“Ư ư…”
Mẹ nói:
“Mẹ không sao.”
Tôi nhe răng “nhai không khí”.
Mẹ nói:
“Mẹ không ăn bánh màn thầu.”
Được rồi, người phụ nữ không biết điều.
Khi tôi đang suy nghĩ không biết bà vừa thất tình mối nào, thì góc đường xuất hiện một bóng đen.
Wow!
Nhìn là biết không phải người tốt.
Hắn lảm nhảm một tràng.
Tôi cười lạnh.
Anh em, tôi đếm ba giây là mẹ tôi xử xong.
Tôi đếm 3 2 1, quay đầu lại thì thấy mẹ tôi… làm bộ thẹn thùng, lo lắng, sợ hãi.
【Hahaha diễn xuất của Tiểu Hoa tệ quá.】
【Có cần đề phòng con chó vậy không, ném cho nó cái bánh là đi theo liền.】
Tôi sốc.
Người bổ củi như chám dưa, gánh nước như chơi lại có thể làm ra biểu cảm này?
Mẹ không hài lòng vì tôi không phản ứng.
Bà cười lạnh:
“Ngô Quảng Tiến, con không muốn sống à?”
Ngay lập tức, tôi lao ra như tia chớp.
Tôi há miệng cắn vào đồ bảo hộ của nhân viên, gầm gừ cảnh cáo.
Tôi toát mồ hôi.
Trong lòng cầu nguyện: xin lỗi xin lỗi, mẹ bắt tôi cắn.
Không đau đúng không… tôi tiêm phòng rồi…
Mẹ ngoáy mũi:
“Về đây, Ngô Quảng Tiến.”
Tôi nhả ra, liếm đồ bảo hộ, vẫy đuôi chạy về.
Cuối cùng, không phụ kỳ vọng, tôi và mẹ giành được một triệu.
Mẹ tôi cười trước ống kính rạng rỡ hơn hoa.
Nói thật, tôi chưa bao giờ thấy bà vui như vậy.
Ước mơ của mẹ thành hiện thực, chúng tôi không cần sống khổ nữa.
Mẹ làm bộ phát biểu:
“Cảm ơn chương trình, cảm ơn anh Kỷ, cảm ơn Bối Bối, cảm ơn anh Trương… cảm ơn bạn chó bạn mèo của Ngô Quảng Tiến, không có mọi người sẽ không có chúng tôi hôm nay.”
“Trong ngày vui này, tôi quyết định đóng góp một phần.”
“Tôi sẽ quyên góp hai mươi vạn cho tổ chức bảo vệ động vật hoang, mong tất cả các bé lông xù đều hạnh phúc.”
Chậc.
Tôi khinh bỉ.
Mẹ tôi cũng hào phóng ghê.
13
Sau khi chương trình kết thúc, tôi và mẹ trở về núi.
Bà định dùng tám mươi vạn còn lại để sửa nhà.
Mẹ nói:
“Ngô Quảng Tiến, ông bà ngoại con đều ở đây, còn có con cháu của bà nữa, nên chúng ta không đi đâu cả, hiểu không?”
Tôi hiểu.
Sau núi, trong những nấm đất nhỏ, là ông bà và người thân của bà.
Bà bẻ một miếng bánh màn thầu ném cho tôi:
“Ai nói nuôi gà nuôi lợn nuôi dê thì không sống tốt được?”
Tôi ăn chóp chép, gật đầu.
Tôi và mẹ sống tốt lên, nhưng fan thì gặp ác mộng.
Họ giơ cao cờ “Ngô gia quân”, cầu mẹ tôi đăng video.
Thế là mẹ học quay video, đăng cuộc sống hàng ngày.
Thỉnh thoảng bạn trong chương trình đến chơi, mẹ đều đãi cả bàn tiệc.
Nữ minh tinh cũng hay đến ở, khiến Samoyed mỗi lần về thành phố lại thành “cục than”.
Mẹ tôi không ít lần tát tôi:
“Lại dắt nó lăn bùn! Còn đi trộm trứng! Cút!”
Nhưng nổi tiếng thì dễ gặp rắc rối.
Là một con chó minh tinh đã “giải nghệ”, tôi bị kẻ xấu nhắm tới.
Tôi bị bắt cóc.
Hôm đó tôi ra ngoài chơi với bạn chó trong làng.
Gặp bạn thân nhất bị bắt, tôi lao lên cắn chân tên trộm.
Răng tôi xé rách quần hắn, máo trào ra.
Nhưng từ xe bước xuống một đám người, tôi chưa kịp chạy đã bị đánh gãy chân, nhét vào cốp.
Bên trong toàn là chó tôi chưa từng gặp.
Tôi đau muốn nhe răng, nhưng cố giữ phong độ của chó minh tinh.
Không phải tôi yếu, là chúng đông.
Ừ, chắc chắn vậy.
Chúng tôi chen chúc trong xe tối, run rẩy.
Chúng nói đây là xe chở đến lò thịt chó.
Chúng tôi sẽ bị lột da, chặt xương, bày lên bàn.
Tôi dứt khoát:
“Không thể, mẹ tôi nấu ăn không cần tôi.”
“Chúng chắc chắn bắt cóc tôi để đòi tiền.”
Nhưng khi con chó đen bên cạnh đưa chân đầy máo ra, tôi im lặng.
Tôi nhận ra, tất cả chó trong lồng đều bị thương.
Tôi vẫn nói:
“Mẹ tôi sẽ cứu chúng ta!”
Chúng ngẩng đầu:
“Thật không?”
Tôi nói:
“Chắc chắn, mẹ tôi một đánh mười.”
…
Mẹ tôi phát hiện tôi mất tích khi chuẩn bị đi ngủ.
Bà bật dậy, cảm thấy mình quên gì đó.
Bà nghĩ: cho lợn ăn rồi, dê rồi, gà rồi, chẻ củi rồi, đưa lót giày rồi…
Bà định ngủ, chợt thấy ổ chó trống không, hét lên:
“Chó đâu!”
Bà lao ra, cưỡi xe điện đi tìm.
Bà vừa đi vừa gọi:
“Ngô Quảng Tiến!”
Đêm đó cả hai ngọn núi đều biết tên tôi.
Một dì nói có bọn trộm chó.
Mẹ tôi báo công an, rồi lao đi như gió.
Đường núi khó đi, nhưng bà vẫn đuổi theo.
Khi tôi còn đang lắc lư trong xe, đột nhiên nghe tiếng:
“Ngô Quảng Tiến!”
“Mẹ nó! Trả Ngô Quảng Tiến cho tao!”
14
“Gâu gâu gâu!”
Mẹ!
Tôi gào lên.
Qua cửa kính đen, tôi thấy mẹ đang đuổi theo.
Bà vặn ga, đạp chân đến tóe lửa.
Sau khúc cua, có thêm xe cảnh sát.
Gương mặt mẹ dữ dằn chưa từng thấy.
Hai tên trong xe hoảng.
“Ai là Ngô Quảng Tiến?”
“Chúng ta trộm chó mà?”
“Không kệ, có cảnh sát, chạy!”
Nhưng xe trượt bánh, không kiểm soát được.
Xe chậm lại, mẹ tôi lao tới như bay.
Chúng định chạy tiếp, mẹ tôi đơm thẳng vào.
Bà nhảy xuống, chửi ầm lên, đập vỡ kính xe.
Hai tên sợ run.
Mẹ túm cổ áo tài xế:
“Ngô Quảng Tiến đâu!”
“Tôi không biết! Chúng tôi trộm chó!”
“Nói bậy, nó là chó của tôi!”
“Gâu gâu!”
Mẹ! con ở đây!
Mẹ nghe thấy, đập vỡ cốp xe.
Bà nhận ra tôi ngay.
Tất nhiên tôi vẫn bị mắng.
Bà mở lồng, ôm tôi ra, định dẫn tất cả chó đi.
Hai tên đuổi theo, ném gạch.
Gạch trúng chân mẹ, bà ngã.
Lồng rơi, chó chạy tán loạn.
Chúng đuổi theo, định đánh mẹ.
Tôi chắn trước mẹ, lao lên cắn.
máo trào trong miệng.
Tôi lắc đầu, muốn xé thịt hắn.
Bạn chó cũng giúp tôi.
Hắn đá tôi, hét:
“Cút!”
Tôi không buông!
Cho tôi trăm cái bánh cũng không tha!
Tôi nghe mẹ hét:
“Ngô Quảng Tiến! Về đây!”
Bụng tôi lạnh đi, rồi đau dữ dội.
Mẹ khóc:
“Về đây…”
Cảnh sát đến, khống chế bọn chúng.
Tôi nhả ra.
Bụng tôi ướt dần như mưa.
Tôi muốn chạy về phía mẹ, nhưng ngã xuống.
Tôi hết sức rồi.
Mẹ vừa gần vừa xa, bà khóc rất xấu.
Tôi buồn ngủ.
Muốn ngủ trong lòng mẹ.
Nhưng tôi không kịp nói chúc ngủ ngon nữa.
15
Tôi là một con chó ta đã cứu rất nhiều con chó khác.
Nhưng cái giá phải trả là què một chân, còn bụng thì hói luôn.
Bụng tôi sẽ không mọc lại lông nữa.
Mẹ tôi nói vậy.
Thế nên bà đan cho tôi rất nhiều áo len.
Ngứa ngứa, râm ran, buồn cười muốn chít.
Mẹ tôi chỉ mất một tuần là hồi phục như cũ, đi lại nhanh nhẹn.
Còn tôi lâu hơn, tôi nghỉ hẳn hai tuần.
Gần đến Tết, có một trận tuyết rơi.
Bông tuyết rơi lên mũi, rất nhanh đã tan mất.
Tôi liếm mũi một cái, ngọt ngọt!
Tôi mặc chiếc áo len đỏ mẹ đan, nhảy nhót trong tuyết.
Mẹ đứng dưới mái hiên, cười hì hì nhìn tôi.
Bà xấu tính lắm, còn lén ném tuyết trúng tôi.
Bà hát cho tôi nghe:
“Tuyết rơi rồi, tuyết rơi rồi, trên nền tuyết có một họa sĩ chó, nó vẽ hoa mai…”
“Nhớ nhé, nhớ nhé, đi thẳng là đến nhà mình.”
[Hoàn]
