Trang chủ An Hỉ Chương 7

Chương 7

1 tuần trước

14**

Tôi ở nhà Trần An vài hôm, cho đến hôm tiệc nhà họ Thẩm, Hách Thành Cẩn đến đón.

Anh nhìn tôi mặc váy, khẽ nói: “Rất đẹp.”

Tôi: “Có mắt.”

Hách Thành Cẩn: “…”

Anh nhẹ nhàng nắm lấy tay tôi: “Hôm nay về nhà với anh nhé?”

“Dựa vào đâu?”

Hách Thành Cẩn: “?!”

Hỏi thế cũng được à?

Trong buổi tiệc, tôi tặng bộ ấm trà ấy. Ông cụ họ Thẩm rất thích.

Hách Thành Cẩn chẳng tỏ thái độ gì, nhà họ Thẩm mặc nhiên coi là vợ chồng tôi cùng tặng. Tôi liếc nhìn anh, nở nụ cười, nhưng ánh mắt đầy âm u.

Dám đi ké quà của tôi à?

Hách Thành Cẩn ghé sát tai tôi, thì thầm: “Em tặng hay anh tặng có gì khác đâu?”

Tôi mỉm cười: “Tiền của em.”

“Tiền của em, tiền của anh, có gì khác đâu?”

“…”

Anh bất lực: “Thẻ phụ của anh em cầm còn chưa đủ tiêu à?”

Thế… cũng được.

Tiệc tùng bản chất là những cuộc giao tế đặc biệt, chẳng thể tránh khỏi chuyện uống rượu. Tôi nói với Hách Thành Cẩn một tiếng, ra ngoài hít thở.

Tìm một nơi thanh vắng.

Gió mát thổi qua, tôi thoải mái thở dài.

Gặp Minh Vi lúc này, tôi khá bất ngờ.

“Chị à, rốt cuộc chị muốn gì?”

Cô ấy nhẹ nhàng cười: “Lam Hi, tôi cần nói chuyện với cô.”

“Chị đi nói với Hách Thành Cẩn được không? Tôi với chị có thân đâu.”

Hách Thành Cẩn đúng là vô dụng thật, xử lý cái kiểu gì vậy?

Trên mặt Minh Vi thoáng hiện vẻ khó xử. Thực ra Hách Thành Cẩn đã gặp cô ấy, nhưng… có vẻ không vui vẻ gì.

Cô ấy liền đổi giọng, ấm ức cầu xin: “Lam tiểu thư, giữa hai người chẳng có tình cảm, sao cô cứ khăng khăng níu kéo anh ấy làm gì?”

“Vốn dĩ tôi và Thành Cẩn sắp cưới, là cô…”

“Nhưng cô đã bỏ trốn.” Tôi cắt lời.

“Chị à, tôi nhắc lại, chị đã có chồng rồi. Chị muốn ngoại tình, Từ Dương chẳng quản chị à?”

“Đừng nhắc đến Từ Dương với tôi!” Cô ấy kích động.

“Tình yêu của anh ta quá rẻ mạt, còn nuôi bồ bên ngoài!”

Trời ạ, còn có chuyện này nữa?

“Là tôi mù quáng, tôi đã chọn nhầm, tôi đáng lẽ phải chọn Thành Cẩn.”

“Tôi nhất định sẽ khiến Từ Dương hối hận!”

Đây là cái logic gì thế?

Để cho thằng bồ tồi hối hận, nên cô ta định lao vào lòng một người đàn ông khác?

“Chị yêu Hách Thành Cẩn à?” Tôi hỏi.

Cô ấy im lặng.

“Chị nhiều lần dùng anh ấy để kích thích Từ Dương, chị nghĩ đến cảm nhận của anh ấy không?”

Minh Vi hoàn toàn chẳng coi Hách Thành Cẩn ra gì.

“Thế liên quan gì đến tôi? Sao chị cứ nhằm vào tôi?” Tôi chẳng hiểu.

Minh Vi cười lạnh: “Kẻ báo tin cho Từ Dương đến cướp dâu hôm ấy chính là cô, phải không?”

Tôi: “…”

Đúng là tôi làm.

Tôi nhớ ra câu cô ta bảo biết bí mật của tôi, thì ra là việc này.

“Lam Hi, tôi ra nông nỗi này đều tại cô!” Cô ta còn đổ hận lên tôi.

“Nếu tôi nói chuyện này với Thành Cẩn…”

“Chị đi đi!”

Tôi phục chít mất.

Tôi nắm tay cô ta, kéo đi: “Đi mau đi mau! Đi đi đi, tôi dẫn chị đi!”

Thôi nào, dám dọa tôi.

Chỉ cần tôi lộ đủ nhanh, thì tôi chẳng có bí mật.

Bỗng nhiên, Minh Vi dùng tay tôi, kéo ngược lại. Tôi bị kéo suýt ngã.

“Tõm!”

Cô ấy rơi xuống ao bên cạnh.

May quá, may quá.

Tôi đứng vững rồi.

Hú hồn.

“Lam Hi?” Giọng Hách Thành Cẩn từ sau lưng vọng lại.

“Em không sao chứ?”

Tôi lắc đầu.

Minh Vi dưới ao đang kêu cứu.

Hách Thành Cẩn: “Không sao, cô ấy biết bơi.”

Tôi: “Lỡ cô ấy bị chuột rút thì sao?”

“Cũng đúng.”

Rồi Hách Thành Cẩn và Minh Vi cùng nhau kêu cứu.

Người dự tiệc rất đông, chẳng mấy chốc đã có người đến.

Minh Vi khoác chăn, run lẩy bẩy.

“Lam Hi, hôm đáng lẽ Thành Cẩn phải cưới tôi, cô cũng đừng vì thế mà hại tôi chứ.”

Hách Thành Cẩn không nhịn được cãi lại: “Đừng có đổ oan, rõ ràng cô muốn kéo cô ấy xuống nước, kết quả không may trơn trượt rồi rớt xuống thôi.”

(Đây là góc nhìn của Hách Thành Cẩn)

“Thành Cẩn, không phải thế, anh tin em…” Minh Vi nước mắt lưng tròng.

Hách Thành Cẩn thở dài: “Minh Vi, cô nói thật với anh đi…”

“Có phải Từ Dương bảo cô đến phá không?”

Tôi: “?”

Nhưng lúc này tôi chẳng còn tâm trạng để ý đến hai người họ.

Người xung quanh bắt đầu xì xào, nhắc lại chuyện đám cưới lần trước.

“Đúng là Hách Thành Cẩn và Minh Vi cưới thật, ai ngờ Minh Vi lại bỏ trốn cùng bạn trai.”

“Nhà họ Hách không thể xoay sở, mới tìm đến Lam Hi, cứu vãn thể diện.”

“Lam Hi thành cô dâu thay thế, đây là tình tay ba à? Chuyện này thật lằng nhằng.”

chít tiệt!

Tôi ghét nhất là bị người ta bàn ra tán vào!

Ai có thể chuyển hướng sự chú ý của họ đi không!

Tôi nắm tay Hách Thành Cẩn, cười thật dịu dàng.

“Lại đây.”

Anh cũng cười với tôi.

Tôi tháo chiếc đồng hồ trị giá ba triệu trên tay anh xuống.

Miệng vẫn đáp lời Minh Vi.

“Minh Vi, có thể chị chưa hiểu tôi lắm.”

Tay tôi nhẹ nhàng đặt lên ngực Hách Thành Cẩn.

“Tôi là người quang minh chính đại.”

Rồi dùng lực đẩy mạnh.

“Thế này mới là tôi đẩy!”

Hách Thành Cẩm cố gắng bò lên khỏi mặt nước. Anh không ngờ chuyện này lại đến lượt mình.

“Lam Hi!”

Tôi chợt thấy hơi có lỗi.

Nhận lấy khăn người bên cạnh đưa, lau cho anh.

**15**

Trên đường về.

Tài xế lái xe phía trước.

Tôi ngồi băng ghế sau bên trái, Hách Thành Cẩn ngồi bên phải. Ở giữa cách nhau một khoảng lớn.

“Hách Thành Cẩn?”

“…”

“Anh giận gì thế?”

“…”

“Anh lạnh nhạt với em?”

Hách Thành Cẩn: “?”

“Đừng có đổ tội, rõ ràng em đẩy anh xuống nước.”

Tôi cười: “Thế em hỏi anh, ai là người dẫn Minh Vi đến?”

“Là Từ Dương!”

Tôi: “6.”

Tôi không chịu nổi nữa!

“Thứ nhất, tôi với Minh Vi chẳng thân, mới gặp có hai lần, với Từ Dương cũng chẳng quen, vậy loại trừ tôi.”

“Thứ hai, Minh Vi là người anh quen đúng không?” Tôi hỏi.

“Phải.” Anh thành thật trả lời.

“Từ Dương là người anh quen đúng không?”

“Phải.”

“Phiền phức này do anh gây ra đúng không?”

“… Phải?”

“Phiền phức anh gây ra, lại tìm đến em, em phải gánh chịu hậu quả thay anh, thế nên anh có ấm ức gì khi bị đẩy xuống nước ngâm một chút không?”

“Không ấm ức.”

“Lần trước bảo anh xử lý việc này, anh xử lý kiểu gì?”

“…”

“Ờm… lúc trước… là em gợi ý cho Từ Dương đến cướp dâu.” Tôi hơi chột dạ.

“Anh?” Hách Thành Cẩn sững sờ, “Thế em để có được anh, cũng tốn không ít tâm cơ nhỉ.”

Tôi: “…”

“Anh không giận à? Dù sao Từ Dương cướp dâu, biến anh thành trò cười.”

“Có em hay không có em, anh cũng thành trò cười rồi.” Hách Thành Cẩn thở dài.

“Hôm cưới, Minh Vi đi giày bệt, anh đã thấy. Cô ấy và Từ Dương đã cấu kết với nhau từ trước.”

“Gì cơ?” Tôi như chẳng hiểu.

Hách Thành Cẩn nhìn tôi, bất lực: “Thôi, em chẳng hiểu gì đâu.”

Tôi mặt chữ A.

Hách Thành Cẩn lặng lẽ ngồi xích lại gần.

**16**

Về đến nhà, Hách Thành Cẩn bật đèn lên. Tôi mới thấy phòng khách chất đầy hộp quà và túi. Toàn những nhãn hiệu tôi thích.

Lần trước ảnh anh gửi cũng chẳng nhiều thế.

“Cho em à?”

Anh gật đầu.

Giọng khàn khàn.

“Hôm trước anh không cố ý làm em giận.”

“Anh định nói là, anh yêu em mới hôn em, anh yêu em mới chiếm em lợi dụng, anh yêu em mới cố tình câu dẫn em.”

“…”

“Thế…”

“Tối hôm ấy sao anh không nói?”

Anh nghiêm túc: “Không trang trọng.”

“Anh nghĩ không nên bắt đầu mập mờ như thế.”

“Thậm chí còn chẳng có một bó hoa.”

“Câu ‘xin lỗi’ hôm ấy của anh có ý gì?” Tôi hỏi.

“Anh quả thực đã mượn men rượu hôn em mà chưa được em đồng ý.”

Tôi gượng gạo gật đầu.

“Hoa đâu?”

“Đinh đông!”

Tiếng chuông cửa vang lên.

Hách Thành Cẩn mỉm cười.

“Đến rồi.”

Tôi dồn đống quà lại, từng hộp một mở ra.

“Dù em thích màu xanh, nhưng màu hồng của mẫu này đẹp hơn.”

“Mua lại cho em.”

“Cái này chẳng phải hết hàng rồi sao, anh mua bằng cách nào?”

“Đoán xem.”

Hách Thành Cẩn đặt cằm lên vai tôi, tay từ từ vòng qua eo, ôm tôi từ phía sau.

Hộp quà trên tay bị anh lấy đi.

“Đều là của em.”

“Để sau xem cũng được.”

“Bây giờ.”

… (Phần dưới cổ không trình bày)