Chương 1
1
“Bẩm nương nương, hai đứa trẻ này hạ nhân đã đưa đến.”
Giọng nói quen thuộc và choe chóe của thái giám Lưu vang lên, ta như vừa tỉnh cơn mộng.
Ngước mắt lên, vừa lúc chạm phải ánh mắt của Hoàng hậu.
Bà còn trẻ, mới ngoài hai mươi, vẫn cao quý như ngày nào, không ai dám khinh nhờn.
Nhưng chỉ trong khoảnh khắc chạm mắt, ta lập tức cúi xuống.
Niềm vui sướng trong lòng khiến thân thể ta bắt đầu run lên không tự chủ.
Ta trọng sinh rồi.
Và trọng sinh vào đúng ngày ta lên tám tuổi, ngày mà ta và Hứa Mẫn Chi bị thái giám Lưu đưa vào hoàng cung để nhỏ máo nhận thân.
Kiếp trước, ta lo sợ hãi hùng, cúi đầu rụt rè.
Ngược lại, Hứa Mẫn Chi lại tỏ ra vô cùng đĩnh đạc, hào phóng. Dù có không nhỏ máo nhận thân thì ai nhìn vào cũng thấy ta là nha hoàn, còn nàng ta mới là chủ tử.
Và kết cục cũng đúng như vậy.
Trong buổi nhỏ máo nhận thân, ta – công chúa thật sự – máo lại không thể hòa với máo của Hoàng thượng.
Còn máo của Hứa Mẫn Chi lại hòa tan với máo Hoàng thượng, từ đó nhảy vọt trở thành công chúa.
Mãi đến lúc ta sắp chít, Hứa Mẫn Chi mới nói thật với ta, hóa ra ta mới là công chúa thật sự.
Còn nàng ta, là người từ thế giới khác xuyên qua.
Ta vẫn nhớ giọng điệu khinh miệt của nàng ta lúc đó:
“Chỉ là một thổ dân của triều đại phong kiến ngu muội thôi, dù có cho ngươi sống lại một lần nữa thì cũng không thể đấu lại được với ta – kẻ từ thế giới tương lai xuyên qua.”
Đang trầm ngâm, ta lại nghe thấy thái giám Lưu lên tiếng:
“Thưa nương nương, tiểu nhân có một đề nghị, cả hai đứa trẻ đều có nốt ruồi, chi bằng thử nhỏ máo nhận thân?”
Ta bỗng nắm chặt tay. Kiếp trước, ta đã thua ngay chính ở bước nhỏ máo nhận thân này.
Rồi ta nghe thấy giọng nói của Hứa Mẫn Chi:
【Nhỏ máo nhận thân quả thực rất cổ hủ, nhưng cũng chính là cơ hội.】
【Nếu trong nước có phèn chua, thì máo nào cũng có thể hòa tan.】
【Cho dù nó là công chúa thật thì đã sao? Ta chỉ cần dùng một chút mưu mẹo nhỏ, vinh hoa phú quý chẳng qua chỉ là vật trong tay.】
Ta nhìn Hứa Mẫn Chi, chắc chắn nàng ta không hề mở miệng nói.
Còn Hoàng hậu và thái giám Lưu, càng như thể chẳng nghe thấy gì.
Đang lúc ta nghĩ mãi không ra chuyện gì, ngước mắt lên thì thấy Hoàng hậu dùng giọng nói vô cùng kìm nén, nhìn ta nói:
“Không cần nghiệm nữa, con bé này mới là công chúa.”
—
2
Không chỉ mình ta ngỡ ngàng, ngay cả Hứa Mẫn Chi cũng sững người.
Chẳng lẽ Hoàng hậu cũng…?
Rồi ta lại nghe thấy tiếng lòng của Hứa Mẫn Chi.
【Sao thế được? Con mụ yêu quái này bảo không cần nghiệm?】
【Không được, ta phải nghĩ cách. Nhất định phải ép bà ta nhỏ máo nhận thân.】
Ta chắc chắn, Hứa Mẫn Chi không hề nói gì.
Còn những gì ta vừa nghe được, chính là tiếng lòng của nàng ta.
Lúc này, thái giám Lưu bên cạnh cũng lên tiếng:
“Thưa nương nương, việc tìm lại công chúa là chuyện hệ trọng, chi bằng nghiệm một chút cho chắc ạ…”
Nào ngờ lời còn chưa dứt, Hoàng hậu đã cắt lời:
“Lớn mật!”
“Bản cung làm mẹ, chẳng lẽ ngay cả con gái mình cũng không nhận ra? Bản cung bảo nó là thì nó là.”
Hứa Mẫn Chi bất chấp nguy hiểm, phịch một tiếng quỳ xuống, cung kính nói:
“Thưa Hoàng hậu nương nương, dân nữ cho rằng lời của thái giám Lưu có lý. Nương nương tìm được công chúa không phải chuyện trẻ con, để tránh người khác bàn ra tán vào, chi bằng nhỏ máo nhận thân cho chắc chắn. Xin nương nương suy xét.”
Hoàng hậu không nói gì, chỉ lặng lẽ nhìn nàng ta. Còn ta cũng chăm chú quan sát Hứa Mẫn Chi bên cạnh.
Kiếp trước, ngay từ đầu nàng ta đã tỏ ra thông minh hơn ta, xử lý mọi việc tốt hơn ta. Cộng với thân phận là con gái duy nhất của Hoàng thượng và Hoàng hậu, sau khi nhỏ máo nhận thân, Hứa Mẫn Chi được phong làm Gia Hòa Công chúa.
Lại vì trời sinh thông minh, làm thơ hay, Hoàng thượng càng sủng ái nàng ta vô cùng.
Lúc ấy ta chẳng hiểu gì, nhưng bây giờ nghĩ kỹ lại, một bé gái tám tuổi, dù có thông minh đến đâu thì cũng chỉ ở một mức độ nhất định. Nhưng nếu thân thể tám tuổi ấy lại chứa linh hồn của một người phụ nữ trưởng thành, cộng với việc nàng ta đến từ thế giới khác, thì mọi chuyện đều hợp lý.
“Nếu bản cung vẫn không đồng ý thì sao?”
Ta hiểu rất rõ, nếu không đồng ý, Hứa Mẫn Chi chắc chắn sẽ nghĩ ra cách khác. Hơn nữa, lời Hứa Mẫn Chi nói cũng đúng, dù Hoàng hậu có thừa nhận ta là con gái, thì văn võ bá quan chưa chắc đã công nhận ta là công chúa.
Vậy nên ta quỳ xuống, hào phóng nói:
“Xin nương nương cho phép chúng con nhỏ máo nhận thân.”
Hoàng hậu nhìn ta, khẽ siết chặt tay, im lặng một lát rồi đáp:
“Được.”
—
