Chương 3
5
Như kiếp trước Hứa Mẫn Chi từng làm, chỉ khác lần này là ta giữ nàng ta bên cạnh làm cung nữ.
Chắc nàng ta cho rằng ta chỉ là một đứa bé tám tuổi ngu ngốc. Sau khi mẫu hậu rời đi, Hứa Mẫn Chi cũng chẳng thèm giả vờ nữa, ngay cả ánh mắt nhìn ta cũng đầy khinh miệt.
Ta không hề làm khó nàng ta, mà chọn cách giấu tài, từng lời từng hành động vẫn tỏ ra ngây thơ như một đứa trẻ.
Cho đến một hôm, Hứa Mẫn Chi cuối cùng cũng có động tĩnh mới.
Hôm ấy, ta chơi đu quay xong, bảo đói khát, sai cung nữ chuẩn bị trà. Cung nữ bên cạnh vâng lời, bưng trà đi về phía ta.
Đúng lúc đó, ta lại nghe thấy tiếng lòng của Hứa Mẫn Chi.
【Chỉ cần tôi sai cung nữ làm đổ chén trà, dọa con ngốc này, rồi tôi thêm dầu vào lửa bảo nó trừng phạt thật nặng thì cái công chúa tìm về từ bên ngoài ấy sẽ mang tiếng hung dữ, ngang ngược.】
【Lúc ấy xem Hoàng hậu còn thích cái đồ ngang ngược vô lý này nữa không.】
Nghe được tiếng lòng, ta chưa kịp nhắc thì Hứa Mẫn Chi đã lén thò chân ra. Cung nữ bưng trà ngã sấp xuống trước mặt ta. Vì ngã mạnh, chén trà trên tay hắt cả lên người ta.
Thấy mưu kế thành công, Hứa Mẫn Chi là người đầu tiên xông lên quát mắng:
“Đồ nô tài to gan, mày không có mắt à? Cố ý hắt nước trà lên người công chúa có phải không?”
Dứt lời, lại quay sang ta, khom người:
“Thưa công chúa điện hạ, theo ý nô tỳ, thằng nô tài này rõ ràng là cố ý, nhất định phải trừng trị thật nặng. Bằng không, sau này e rằng bọn chúng sẽ đều bất kính với công chúa!”
Cung nữ kia bị tội danh không có thực của Hứa Mẫn Chi dọa đến mức run lẩy bẩy, liên tục cúi đầu cầu xin:
“Không phải đâu công chúa điện hạ, nô tỳ không cố ý, xin công chúa tha tội.”
Ta lặng lẽ đứng dậy. Các cung nữ khác vội lấy khăn tay lau nước trên người ta, còn ta chỉ nhìn cung nữ kia với vẻ mặt ngây thơ vô tội.
“Nó chỉ vô tình bị ngã, vốn đã bị thương rồi, sao ta phải phạt nó?”
“Ngươi đứng lên đi, nước trà đổ thì đổ rồi, pha lại chén khác là được.”
Cung nữ quỳ dưới đất nghe vậy, sững người một lát, rồi vội cúi đầu tạ ơn:
“Tạ ơn công chúa điện hạ.”
Hứa Mẫn Chi dường như vẫn chưa cam lòng, tiếp tục xúi giục ta:
“Công chúa điện hạ, người nhất định phải trừng trị thật nặng. Người từ dân gian trở về, nếu không dít nó để răn đe bọn nô tài, e rằng sau này bọn chúng đều muốn cưỡi lên đầu người.”
Ta vẫn giả vờ ngây thơ vô tội:
“Nhưng phụ hoàng luôn lấy đức phục người, khoan hậu đãi dân. Ta là con gái của người, đương nhiên cũng phải học theo phụ hoàng.”
“Nếu nói đến răn đe nô tài, chẳng lẽ bản công chúa phải dít ngươi trước để răn đe chúng hay sao?”
Sắc mặt Hứa Mẫn Chi tái mét.
Còn ta chỉ cười:
“Thôi nào, ta đang khát nước, nói nữa chắc khát chít mất.”
dít nàng ta một cách dễ dàng thế ấy thì quá rẻ cho nàng ta rồi.
—
6
Có lẽ vì ăn quả đắng, mấy hôm sau Hứa Mẫn Chi chẳng có động tĩnh gì thêm.
Còn ta sau khi làm quen với môi trường trong cung, đã tìm được thằng bé làm con tin từ nước Đại Lễ đưa sang – Tiêu Cẩn An.
Trong khu viện đổ nát, một thiếu niên gầy còm đang bị mấy tên thái giám đứm đá.
Dù hắn gầy, dù nhỏ, dù sức lực không bằng chúng, nhưng hắn vẫn không chịu thua, đánh trả lại.
Lũ thái giám càng lúc càng quá đáng, mấy tên đè chồng lên hắn, ép hắn không thể động đậy.
Một tên khác múc thức ăn thừa trong thùng cơm, vừa cười cợt vừa nhồi nhét vào miệng hắn.
Hắn ngoan cố nghiến chặt răng, nhất quyết không chịu há miệng. Đáp lại là cây gậy thô bạo cạy răng hắn, cho đến khi máo me đầy miệng, hắn cũng chẳng hề hé răng nửa lời.
Nhìn cảnh ấy, lồng ngực ta đau nhói, quát lớn:
“Các ngươi hết cả rồi đứng lên cho ta! Ai cho phép các ngươi bắt nạt nó thế?!”
Kiếp trước, Tiêu Cẩn An cũng sống trong cảnh chật vật như thế, như một con kiến hôi.
Lúc ấy hắn bị đám thái giám này bắt nạt, còn ta cũng thường xuyên bị Hứa Mẫn Chi phạt. Nàng ta bắt ta lau thùng phân, thì hắn ở bên cạnh cùng lau giúp ta. Các cung nữ khác bắt nạt ta, hắn cũng xông lên bảo vệ ta.
Dù điều chờ đợi hắn là sự trả thù gấp bội từ lũ thái giám, hắn vẫn cười nói với ta: “Đừng sợ, ta là đàn ông, da dày thịt béo, không đau đâu.”
“Thù Nhi, ta sẽ bảo vệ nàng mãi mãi.”
Hắn làm tất cả, có lẽ vì hai người cùng cảnh ngộ, cũng có lẽ vì lần đầu gặp mặt khi hắn bị đám thái giám này đánh gần chít, ta đã cho hắn một cái bánh bao nóng hổi.
Nhưng số phận rốt cuộc chẳng mỉm cười với hắn.
Hứa Mẫn Chi ghen tị với sự bảo vệ hắn dành cho ta, bày kế hãm hại hắn khinh bạc nàng ta.
Hoàng thượng nổi trận lôi đình, nhưng vì nể thân phận hoàng tử của nước Đại Lễ, nên đã báo cho Hoàng đế Đại Lễ. Hoàng đế Đại Lễ bắt mẹ đẻ của hắn mang lễ vật đến tạ tội.
Hôm sau khi gặp mẹ đẻ, hắn để lại một bức thư máo, rồi từ trên lầu cao gieo mình xuống.
Lúc ấy, Hứa Mẫn Chi đứng trên cao nhìn ta, nắm tóc ta, ép ta phải nhìn gần đôi mắt vô hồn tuyệt vọng của hắn.
“Bản công chúa nói dối thì đã sao? Ta chỉ không chịu được cảnh nó đối xử tốt với cô.”
“Cô có biết nó đáng thương thế nào không? Ngay cả mẹ đẻ của nó cũng không tin nó vô tội, thậm chí còn bắt nó quỳ xuống, dập đầu tạ tội với ta.”
“Này, cô biết thứ gì là cọng rơm cuối cùng đè gãy lưng lạc đà không?”
“Là ta nói với nó, ta đã nhờ người bắt chước chữ của cô, tố cáo nó vô sỉ, hạ lưu. Cho nên, nó đã chít trong tuyệt vọng, chậc, đáng thương thật.”
…
Khuôn mặt tái nhợt vô hồn ấy và khuôn mặt nhợt nhạt của thiếu niên trước mắt chồng lên nhau. Ta xông lên, bất chấp tất cả, ôm chặt hắn vào lòng.
“Tiêu Cẩn An! Tiêu Cẩn An!”
Lần này, ta nhất định không để bi kịch xảy ra.
—
