Chương 7
14
Gặp lại Hứa Mẫn Chi, là trên phố lớn thành Vinh.
Hứa Mẫn Chi ngày nào ngang ngược hung hăng, nay chẳng còn vẻ sáng láng hào nhoáng của kiếp trước, mà chỉ là thân hình rách rưới, dơ bẩn, dựa lưng vào góc phố.
Thấy ta trong nháy mắt, Hứa Mẫn Chi khó nhọc bò dậy từ dưới đất, không ngừng ra hiệu, hỏi ta có phải cũng xuyên qua hay không.
Ta đến chỉ để xem nàng ta thảm hại thế nào, chứ không phải để giải đáp thắc mắc. Vậy nên ta giả vờ không hiểu, từ chối nàng ta.
Hóa ra kế hoạch của nàng ta đã thất bại, hoàng đế Đại Lễ cũng vứt bỏ nàng ta – một công chúa câm.
Tuyệt vọng, Hứa Mẫn Chi nhìn ta bỏ đi, bỗng rút con dao găm giấu trong tay áo, lao về phía Phục Linh.
Phục Linh võ công cao cường, chưa kịp để nàng ta lao lên đã một chưởng đánh nàng ta trọng thương.
Dù vậy, Hứa Mẫn Chi ngã xuống đất, vẫn không ngừng ra hiệu hỏi Phục Linh:
“Cô mới là người xuyên qua đúng không? Nếu không, sao cô biết cách làm xà phòng, thủy tinh, và cả những sách lược kia? Là cô, đúng không? Sao cô phá hỏng kế hoạch của tôi?”
Ngay từ lúc nhờ mẫu hậu sắp xếp Phục Linh ở bên cạnh, ta đã biết Hứa Mẫn Chi có lúc sẽ liều lĩnh như chó cắn rào. Thực tế, Hứa Mẫn Chi còn độc ác hơn ta tưởng. Trước đó, nàng ta đã không dưới một lần phái người ám sát Phục Linh. Chỉ có điều nàng ta không biết, cả ta và Phục Linh, đều không phải là nhân vật dị thế giống nàng ta.
Khi bước lên xe ngựa rời đi, ta thấy Hứa Mẫn Chi bị một đám ăn mày mặt mày tham lam khiêng đi. Ta nghĩ, nàng ta chắc sống chẳng được bao lâu nữa.
Đến khi Hứa Mẫn Chi sắp chít, ta vẫn đến gặp nàng ta lần cuối. Nàng ta nằm trong đống rơm bẩn thỉu, quần áo xộc xệch, người đầy những vết lở loét, mặt đầy những vệt nước mắt đã khô.
Thấy ta, đôi mắt sưng húp nhìn chằm chằm không rời, trong lòng vẫn từng câu từng chữ chất vấn:
【Tại sao? Tại sao người phải chịu cảnh thê thảm này lại là ta? Đáng lẽ phải là nó mới đúng.】
【Rốt cuộc ta đã làm sai điều gì?…】
Ta từ từ ngồi xổm xuống, kể lại tất cả những gì ta đã làm cho nàng ta nghe. Rồi khẽ nói bên tai nàng ta:
“Bởi vì, ta là con quỷ trọng sinh từ kiếp trước bị ngươi hại chít đây.”
Hứa Mẫn Chi hận thù nhìn ta, nước mắt giàn giụa, cuối cùng một ngụm máo phun ra, tắt thở.
dít người còn đánh vào tâm can, đó cũng là điều ta học được từ nàng ta ở kiếp trước.
—
**15**
Sau khi Hứa Mẫn Chi chít, Đại Vinh nhờ mô hình kinh doanh và thủ công nghiệp mới mà càng thêm phú cường thịnh vượng.
Một năm sau, Hoàng đế Đại Lễ lâm trọng bệnh, mấy vị hoàng tử trong cung vì tranh giành ngai vàng mà tự tàn sát lẫn nhau.
Nhân lúc các hoàng tử Đại Lễ đang giành giật sống mái, Tiêu Cẩn An đề nghị phụ hoàng xuất binh. Chỉ trong vòng ba tháng, Đại Lễ tan tác, Đại Vinh thống nhất thiên hạ.
Phụ hoàng đã toại nguyện.
Nhưng ta biết, việc các hoàng tử Đại Lễ tranh giành ngai vàng, nhất định không đơn giản như vậy. Nếu không có Tiêu Cẩn An thông minh tài trí, e rằng mọi chuyện sẽ chẳng tiến triển nhanh như thế.
Trong buổi đại lễ mừng công, phụ hoàng hứng chí, hỏi Tiêu Cẩn An muốn thưởng gì.
Tiêu Cẩn An uống cạn chén rượu, mắt hơi đỏ nhìn ta, rồi bước dài lên phía trước, quỳ trước mặt phụ hoàng.
“Hạ quan Tiêu Cẩn An, tâm hệ công chúa điện hạ, kính xin Hoàng thượng ban hôn cho hạ quan với công chúa.”
Mọi người đều sững người, tưởng thánh ý khó dò, dù sao Tiêu Cẩn An cũng là dư nghiệt của Đại Lễ. Thế nhưng phụ hoàng lại cười vang, phất tay:
“Ân chuẩn!”
Cùng năm tháng tám, hắn trở thành phò mã của ta.
Đêm đó, hắn ôm chặt ta, thân thể hơi run.
Hắn nói:
“Thù Nhi, ta đã mơ một cơn ác mộng. Trong mơ, ta bị người ta hãm hại, thế mà nàng không chịu tin ta.”
“Không, cũng không phải ta không chịu tin chàng, mà là ta không hề hay biết gì.”
“Thù Nhi, nàng phải tin ta, dù thế nào ta cũng sẽ không phản bội nàng.”
“Thù Nhi, điều hứa với nàng ta nhất định sẽ làm được, một đời một kiếp…”
—
16
Trong mười năm thống nhất thiên hạ của Đại Vinh, quốc thái dân an.
Phụ hoàng lại viện cớ thân thể khó chịu, muốn cùng mẫu hậu về ẩn cư, nhường ngôi lại cho ta.
Từ đó, ta trở thành nữ hoàng, còn Tiêu Cẩn An cũng trở thành nam hậu đầu tiên của Đại Vinh.
(Hết)
