Chương 3
5.
Đồng tử chú út hơi co lại: “Nam Nam, sao cháu lại quay về rồi?”
Khi ông ta còn mặc áo khoác da, nhuộm tóc vàng theo đuổi dì út, tôi tuy còn nhỏ tuổi nhưng đã dám dẫn người chặn đánh ông ta.
Tôi cũng là đứa đầu tiên xông lên đánh ông ta.
Tôi nói là bà ngoại không ưa ông ta, bảo tôi đánh, tên hèn này đến một tiếng cũng chẳng dám hó hé.
Khi ấy dì út đã ly hôn với hai gã tóc vàng trước đó, nhưng khẩu vị của dì vẫn trước sau như một.
Bà ngoại thấy kiểu người này là không chịu nổi, lên cơn điên bắt dì út chia tay.
Bà ngoại vừa phản đối, dì út liền trộm tiền của nhà bỏ đi với tên tóc vàng.
Những năm đó, không biết dì đã trộm của bà ngoại và mẹ tôi bao nhiêu tiền.
Tôi đương nhiên chẳng mấy bận tâm đến chuyện của họ. Từ khi tôi có ký ức, dì út đã luôn ở trong vòng luẩn quẩn yêu đương, bỏ nhà đi, ly hôn rồi lại khóc lóc quay về, cứ thế lặp đi lặp lại, không biết chán.
Mấy trò ấy, tôi nhìn đến phát ngán rồi.
Tôi chỉ sợ phải chứng kiến cảnh mẹ rối bời, lén khóc một mình.
Sau này, họ lại kết hôn, còn cùng nhau khởi nghiệp, không ngờ rằng đến giờ vẫn chưa ly dị.
Nhưng mỗi lần gặp ông ta, tôi vẫn gọi là “chồng ba của dì”.
Dù sao trước đó cũng đã có một “chú cả” và một “chú hai”.
Hai người kia tức muốn sôi máo nhưng tiếc là dù không ưa tôi, họ cũng chẳng làm gì nổi tôi.
Hồi nhỏ đã không làm gì được, giờ lại càng không.
Vì thế đến giờ, ông ta vẫn e dè tôi.
Trong phòng không ai lên tiếng, tĩnh lặng đến mức tưởng như không phải đang có đầy người trong này.
Tôi khẽ hừ một tiếng qua mũi.
“Đúng vậy, sao cháu lại quay về nhỉ? Mất công mọi người đoán chắc lúc này cháu không có ở nhà nên mới cố tình chạy đến đây!”
Tôi trở tay khoá trái cửa lại ‘cạch’ một tiếng.
Trước khi tính sổ rõ ràng, đừng ai mơ rời đi.
Sắc mặt bác dâu cũng thay đổi: “Nam Nam, cháu làm gì vậy?”
Bác cả kết hôn muộn, em họ nhỏ hơn tôi bảy tuổi.
Năm cậu ta lên bốn, bác cả và bác dâu mới dẫn cậu ta về nhà chúng tôi lần đầu.
Nói rằng bé trai tầm tuổi đó đang hiếu động, bảo tôi là chị thì nên nhường nhịn nhiềumột chút.
Hôm đó, tóc tôi bị giật trụi một mảng, máo mũi chảy ròng ròng.
Nhưng em họ tôi cũng chẳng khá hơn.
Bị đưa thẳng vào khoa cấp cứu chấn thương chỉnh hình của bệnh viện.
Từ đó về sau, ông bà ngoại nếu nhớ cháu trai chỉ có thể gọi điện hoặc tự bắt xe đi Thượng Hải.
Tôi cũng không rõ mình giống ai, từ bé đến lớn, tôi chưa từng biết sợ ai.
Ở trường, tôi là thủ lĩnh của đám trẻ. Rõ ràng là con gái, nhưng lúc nào cũng để tóc ngắn, đút tay vào túi quần mà bước đi đầy ngang ngược.
Hơi giống nhóc “Na Tra” đang nổi tiếng thời gian này.
Về học hành, tôi vừa thông minh lại vừa chịu khó, năm nào cũng đứng đầu trường, thầy cô vừa yêu vừa hận tôi.
Trong nhà ngoài ngõ, không phục liền phá bĩnh, đừng ai nghĩ đến chuyện gây sự với tôi.
Bà ngoại tôi bị chứng sạch sẽ cực độ, ông ngoại lên giường cũng phải thay đồ ngủ riêng.
Ga trải giường ngày nào cũng phải thay.
Chỉ có tôi là dám bưng bát cơm ngồi trên giường bà.
Ngay dưới mí mắt bà, vắt chân ăn.
Vậy mà bà chưa từng mắng tôi lấy một lần.
Vì bà biết, tôi có thể thật sự hất cả bát cơm lên chiếc chăn tơ tằm bà yêu quý.
Họ không phải chưa từng đánh tôi, chỉ là chưa kịp đánh cho tôi sợ thì đã bị tôi phản đòn.
Đầu tôi còn quấn băng trắng mà vẫn dám đốt luôn rèm cửa trong nhà.
Hoặc gọi thẳng một cuộc điện thoại báo cảnh sát, nói họ ngược đãi “mầm non tổ quốc”.
Tôi biết, họ thật sự sợ tôi.
Vì khi tôi điên lên là không muốn sống.
Tôi cũng không phải bẩm sinh đã như vậy, chỉ là từ gia đình bà ngoại, tôi đã sớm học được rằng “quả hồng mềm thì dễ bóp”, rằng cái gì gọi là “xem người mà dọn mâm”.
Cũng sớm hiểu được rằng, dù là máo mủ ruột rà cũng phân “ba bảy loại”, “Đắt rẻ sang hèn”.
Cùng là chính mình sinh ra, ngoài lòng bàn tay với mu bàn tay, còn có gan bàn chân và mu bàn chân.
Ngoài gan bàn chân và mu bàn chân, còn có móng tay cần cắt, da chít trên bàn chân gây chướng mắt.
Sao mà giống nhau cho được!
Ai cmn dám nói là giống nhau!?
Trong quan hệ huyết thống, nếu anh thao túng được người kia thì cũng không phải vì anh khôn khéo.
Chỉ là vì trong xương cốt người đó có sự chân thành, thiếu thốn tình cảm và lương thiện.
Bà ngoại tôi luôn nói, tôi là kẻ phản nghịch, là gai nhọn, chẳng giống mẹ tôi chút nào.
Nhưng thật ra tôi biết, trong xương cốt, tôi rất giống mẹ.
Giống như mẹ, tôi thông minh, chịu khó học hành, yêu ghét rõ ràng, không hề sợ hãi trước bất kỳ khó khăn nào.
Chỉ là khác với tôi, trên lưng mẹ có một ngọn núi Ngũ Chỉ Sơn.
Mẹ không phải không trốn thoát, mà là trước giờ chưa từng nghĩ đến việc trốn thoát.
Nếu thật sự phải nói, trên thế giới này, có ngọn núi nào khiến tôi – Lâm Thắng Nam – phải thừa nhận là không vượt qua nổi.
Vậy thì chỉ có mẹ tôi.
Mẹ cũng là một ngọn núi, là ngọn núi của tôi.
Là ngọn núi cả đời này tôi không bao giờ vượt qua nổi, cũng không muốn vượt qua.
Giống như trước đây tôi từng níu kéo cuộc đời mẹ chìm sâu xuống, mẹ cũng chưa từng xem tôi là “gánh nặng”, là “quỷ đòi nợ”, chưa bao giờ nghĩ đến việc buông tay tôi.
Mẹ thấy tôi, có chút luống cuống lau nước mắt, cười nói:
“Nam Nam! Bác cả và mọi người tới là để dọn di vật của bà ngoại con!”
6.
Mỗi lần gặp chuyện khó khăn, mẹ đều cười để lừa tôi.
Nhưng nụ cười đó thật sự rất giả. Mẹ là một diễn viên tệ, lần nào cũng bị tôi nhìn thấu ngay lập tức.
Tôi cũng mỉm cười, gọi một tiếng “mẹ”.
Rồi sau đó ngoài cười nhưng trong không cười liếc mắt nhìn những người còn lại trong phòng.
“Lúc nãy ở bên ngoài cháu còn nghe mọi người ở ngoài nói chuyện rôm rả lắm mà, sao không tiếp tục đi?”
Dì út, chú út và bác dâu, anh nhìn tôi, tôi nhìn anh, chẳng ai chịu mở miệng trước.
Khí thế công thành đoạt đất vừa nãy đâu rồi, tôi còn tưởng các người bản lĩnh lắm cơ đấy?
Bác cả đảo mắt một vòng, thế mà lại bật cười.
“Sao hả, người lớn chúng tôi bàn chuyện mà cũng phải báo cáo với một đứa nít ranh như cháu à?”
“Học mấy năm sách vở, học hết vào bụng chó rồi à?”
Tôi tìm một tư thế thoải mái, bắt chéo chân, bắt đầu giọng điệu mỉa mai.
“Đúng là học vào bụng chó thật. Nhưng vẫn còn hơn thằng em họ, muốn chữ nghĩa từ bụng chó ra cũng không móc ra nổi, à không, biết đâu còn có thể đào được một bát lớn phân chó. Rốt cuộc ngưu tầm ngưu, mã tầm mã mà.”
Em họ chính là sinh mệnh, là điểm yếu chí mạng của họ.
Nếu như đã quyết định khai chiến thì làm sao có chuyện không lôi điểm yếu chí mạng ra chứ?
Bác cả tức đến mức bật dậy: “Mày, mày mày! Trần Thục Phân, đây là đứa con gái tốt mà cô dạy ra đấy à!”
Tôi lắc đầu, không biết nước Mỹ dạy dỗ “Người ưu tú” kiểu gì mà dạy ra được một bác cả nhạt nhẽo, dễ dàng bị chọc tức như thế.
Tôi quay sang nhìn mẹ tôi.
Nếu bạn hỏi tôi tại sao trong một gia đình như thế mà tôi vẫn có thể ngông nghênh lớn lên như vậy.
Thì mẹ tôi chính là câu trả lời.
Mẹ tôi đổi thay sắc mặt, đứng dậy.
“Tôi dạy con gái tôi thế nào, tốt nghiệp đại học danh tiếng trong nước, được thành phố mời về theo diện nhân tài đặc biệt đấy. Chẳng phải giỏi gấp mấy lần thằng con trai thi đại học được có 250 điểm, phải bỏ tiền sang cái trường vớ vẩn ở nước ngoài để mua bằng giả của anh à!”
Thấy rồi chứ.
Trong gia đình này, cả đời mẹ tôi nhút nhát như quả bí đỏ, ai muốn bắt nạt thế nào cũng được.
Nhưng mẹ cũng có “điểm yếu chí mạng” của riêng mình, đó là “điểm mấy chốt” mà không ai có thể đụng vào.
“Điểm yếu chí mạng” của mẹ chính là tôi.
Từ nhỏ đến lớn, tôi tựa như miếng thịt 2 inch dưới đầu gối mẹ, bạn mà dám động đến tôi thì mẹ sẽ không ngần ngại tung chân đá bay bạn ngay.
Khi tôi mới sinh, vì quan niệm “Trọng nam khinh nữ” của bố tôi, cả nhà cùng hỗ trợ ông ta giấu mẹ tôi mà mang tôi đi cho người khác.
Mẹ còn đang ở cữ, khi biết chuyện, mẹ xỏ dép lê, vừa khóc vừa ngồi tàu hỏa suốt một ngày một đêm đến vùng đất heo hút ở Cam Túc, tìm được gia đình kia và quỳ xuống xin tôi về.
Sau đó, tôi bị lồng ruột, rất nghiêm trọng.
Rất nhiều người nói tôi sẽ không thể lớn lên được.
Chính mẹ ngày ngày chạy đến bệnh viện, cứng đầu tự học cách thụt rửa bằng dung dịch muối sinh lý, suốt ba năm trời mới chăm sóc tôi khỏi hẳn. Trong suốt khoảng thời gian đó, mẹ chưa từng được ngủ một giấc trọn vẹn nào.
Biết bao nhiêu gian khổ không thể kể xiết.
Bố tôi nói đúng, tôi chính là “gánh nặng”, cứ thế mà làm mẹ tôi kiệt quệ đến chít.
Cũng chính lúc đó, bố tôi đưa ra yêu cầu ly hôn với mẹ tôi.
Có một gánh nặng như tôi, mẹ lại nói với bố rằng bà nhất quyết không sinh thêm con nữa vì sợ có lỗi với tôi.
Bố tôi là người đàn ông đầu tiên khiến mẹ tôi rung động, sau khi ông ta đề nghị ly hôn, mẹ tôi sút hẳn 5kg chỉ trong một tuần.
Nhưng vì tôi, mẹ vẫn nghiến răng chấp nhận.
Sau khi họ ly hôn, tên tôi cũng từ “Lâm Sinh Nam” đổi thành “Lâm Thắng Nam”.
Tôi nhìn mẹ như thể có ai nhấn vào “Nút đặc biệt”, cuối cùng cũng bùng cháy ý chí chiến đấu, tôi cố nén không cười.
Quay đầu, sắc mặt như trời quang bỗng chuyển nhiều mây, nhìn về phía bác cả và bác dâu.
“Làm việc ở thành phố lớn vất vả lắm mà! Bác cả và bác dâu, hai người ở nơi tấc đất tấc vàng như Thượng Hải mà có tận hai căn nhà to đấy nhé! Thật đáng ngưỡng mộ!”
“Nếu cháu nhớ không lầm, bà ngoại từng nói, căn nhà đầu tiên của bác cả là do bên nhà mẹ đẻ của bà ngoại đền bù giải tỏa mà có. Đó là căn nhà cũ ở Phố Đông, giải toả ba căn thì bà ngoại được một căn rồi chuyển thẳng sang tên bác đúng không! Không phải bác tuổi trẻ tài cao, là du học sinh được nâng tầm thời kỳ đó à? Sao lại vẫn phải dựa vào bà ngoại cho nhà thế, ai không biết còn tưởng hai bác dốc sức làm ăn, tự mua được bằng chính sức của mình đấy!”
Khi mẹ tôi còn nhỏ, bà ngoại thường xuyên dẫn bác cả và dì út đi Thượng Hải.
Nghe nói khu nhà cũ ở Thượng Hải có vị trí tốt, cách hai mươi mét đã có cửa hàng tiểu long bao Nam Tường mà mẹ tôi luôn ao ước.
Nhưng mẹ chỉ có thể ở lại thành phố H làm việc nhà, lần duy nhất được đi Thượng Hải, mua rất nhiều tiểu long bao Nam Tường nhưng chẳng để phần cho mẹ.
Dù là một cái cũng không có!
“Sao hả, mẹ cháu chỉ xứng đáng sống cả đời ở nơi nhỏ bé, nhà không được chia mà ngay cả bánh bao cũng không xứng được ăn à?”
“Mọi người ở nơi khác không tiện chăm sóc bà ngoại, sao vừa nghe có di chúc liền lập tức tung tăng chạy về thế? Không phải là quá nhanh rồi à? Chậc chậc, vừa nãy nghe bác cả nói, cháu còn tưởng tỉnh lẻ nhỏ bé của chúng cháu chưa thông cao tốc với Thượng Hải rộng lớn kia đấy!”
Bác dâu đỡ lấy bác cả đang lảo đảo gần như đứng không vững, sốt ruột đến mức hét to.
“Chuyện chia gia sản nhà họ Trần bọn họ, một người khác họ như cháu có tư cách gì mà xen vào?”
Tôi cười nhạt: “Đúng vậy, cháu mang họ khác không có tư cách, xem ra bác dâu đang định dập đầu đổi họ rồi nhỉ.”
Bác dâu tức giận đến mức hét inh tai, không kiềm chế được giơ tay kéo tôi.
Mẹ tôi giật mình, lập tức kéo tôi ra sau lưng bảo vệ, nhưng không ngờ, người hét to hơn lại là dì út.
