Chương 8
15
Tôi kể lại sự việc từ đầu đến cuối.
Từ chiếc điều khiển đến hộp macaron.
Từ cuộc điện thoại của bạn Thẩm Án đến lúc Cố Điềm gõ cửa nhà.
A Du nghe xong, im lặng một lúc lâu.
Rồi cô ấy chửi một câu rất thô.
“Mày tính sao?”
“Không phải kiểu lén lút trốn đi, không lấy gì hết, để chúng nó tự sung sướng chứ?”
Tôi bật cười bất lực.
“Mày nói gì thế, trong mắt mày tao vô dụng thế sao?”
“Bị ngoại tình chỉ biết trốn vào góc tối mà khóc?”
Cô ấy lại chửi một câu, nhưng không phản bác.
Mấy ngày tiếp theo, tôi kéo A Du đi nhiều chỗ.
Mua sắm, uống rượu, làm spa.
Như hai đứa điên, chạy đuổi nhau trên con phố đông nhất.
Hứng gió sông, chúng tôi nói chuyện rất lâu.
Nói về những ngày không thể quay lại, nói về tương lai tôi muốn.
Đến đêm khuya thanh vắng, chúng tôi mới về khách sạn ngủ một giấc sâu.
Sáng hôm sau, thợ trang điểm đến gõ cửa phòng.
A Du bị tôi kéo dậy làm tóc làm mặt.
Đến giờ rồi.
Tôi phải đi tìm Thẩm Án rồi.
16
Những ngày đợi hợp đồng ly hôn, tôi không ngồi không mà tiếc xuân buồn thu.
May mà Cố Điềm thứ gì cũng thích khoe.
Lịch trình của cô ta và Thẩm Án, với tôi cũng như phát trực tiếp vậy.
Tôi biết hôm nay là sinh nhật Cố Điềm.
Thẩm Án đã nói dối tôi từ trước.
Nói hôm nay phải tăng ca, thật ra là đưa Cố Điềm đến nhà hàng cặp đôi đang hot dạo gần đây.
Anh đặt trọn cả một tầng, nói với bên ngoài là tổ chức sinh nhật cho người thương.
Sâm banh, ánh đèn, pháo hoa, bữa tối ngon lành.
Cố Điềm như tất cả những người đàn bà bị hạnh phúc làm mê đầu.
Mặt ửng hồng, mắt sáng long lanh.
Cô ta nũng nịu ôm vào tay Thẩm Án, kiễng chân lên, muốn hôn vào.
“Tách!”
Đèn flash rọi sáng rực chỗ ngồi hai người.
Cả hai đều giật mình tỉnh giấc mộng.
“Ai đó!”
Cái khí thế của kẻ trên vị trên của Thẩm Án bùng lên ngay.
Toàn thân hung hãn, đợi nhìn rõ là tôi, lại đông cứng.
Anh một tay đẩy Cố Điềm ra, như đẩy một thứ gì đó bẩn thỉu.
“Chị, anh…” — anh mới nói được nửa câu, lại quay đầu quát Cố Điềm.
“Em đi trước.”
Cố Điềm không tin vào mắt mình mà ngẩng đầu lên, khóe mắt đỏ hoe ngay.
“Em không…”
“Anh nói rồi, em đi trước!”
Tôi không biết Thẩm Án là sợ tôi làm đau Cố Điềm.
Hay là không muốn Cố Điềm nhìn thấy bộ mặt xấu hổ của anh.
Nhưng tại sao tôi lại phải nhường anh được dễ dàng?
Anh đáng bị망망망망망망망망 망!망망망망망망망망!
A Du chặn người lại giúp tôi.
“Cô Cố Điềm không cần đi đâu.”
“Đây vốn là chuyện của ba người chúng ta.”
“Đều là đương sự, không cần phải trốn tránh.”
“Đợi tôi ly hôn xong với anh ấy, hai người mới có thể ở cùng nhau, đúng không?”
