Chương 2
4
Đến khách sạn, tôi ăn no rồi cầm thẻ phòng Giang Bình chuẩn bị lên phòng. Vừa nằm xuống đã nhận được tiền đặt cọc chuyển khoản.
Giang Bình: [Lâm đại sư, cô nghỉ ngơi tốt nhé, khoảng 4 giờ chiều, Lục tổng sẽ đích thân đến khách sạn đón cô đến biệt thự.]
Tôi trả lời “biết rồi” rồi nằm ngủ.
Nhưng vừa chợp mắt được tí, một cuộc gọi đến.
Tôi bực mình mò lấy điện thoại, nhìn dòng chữ “Sư phụ” trên màn hình, bắt máy áp vào tai.
“Làm gì đấy sư phụ? Con vừa mới ngủ.”
“Ngủ ngủ ngủ, suốt ngày chỉ biết ngủ! Con nổi tiếng rồi có biết không?”
Giọng sư phụ đầy tức tối từ loa phóng ra, làm tôi phải đưa điện thoại ra xa.
“Sao thế ạ?” Tôi nhăn nhó ngồi dậy dựa vào đầu giường.
Đầu óc còn mơ màng thì nghe trong điện thoại: “Chuyện con xung đột với người trên tàu cao tốc bị ai đó quay lại, giờ đã lên hot search rồi!”
“Cái gì cơ?”
Tôi tỉnh táo ngay, lập tức mở Weibo. Quả nhiên, hot search thứ ba là “Nữ trang điểm trên tàu cao tốc, phấn phủ văng đầy người bé trai”.
Trong video chỉ có bà mẹ thằng bé hư nói tôi làm bẩn người con, còn tôi thì tỏ vẻ thản nhiên.
Và đám bột trên người thằng bé đó khiến cư dân mạng không biết chuyện gì đều đổ dồn về một phía.
Tôi lướt bình luận, toàn chửi tôi và kêu gọi cấm trang điểm trên tàu cao tốc.
Thiệt là quá đáng!
“Bây giờ vụ này lan rộng quá, con tính làm thế nào?”
Sư phụ đã bình tĩnh trở lại. Tôi hơi đau đầu, định nói gì thì bị tiếng gõ cửa ngắt lời.
Tôi cầm điện thoại đi chân trần ra mở cửa, thấy một người đàn ông phong độ xuất chúng đứng trước cửa.
“Chào cô, cô là Lâm đại sư? Tôi là Lục Nguyên Minh, hân hạnh.”
Nụ cười của Lục Nguyên Minh khiến tôi sững người một lúc lâu mới đưa tay ra.
Tôi nhìn mặt anh ta mãi, đến lúc anh ta lúng túng không biết có nên rút tay về không, thì tôi đột nhiên hỏi:
“Công ty anh, có gỡ được hot search không ạ?”
5
Bầu không khí như đông cứng lại.
Tôi thấy biểu cảm của Lục Nguyên Minh thay đổi, vừa định nói gì thì giọng sư phụ vang dội lại từ điện thoại vọng ra:
“Lâm Bội Bội! Lâm Bội Bội!”
Cả tôi và Lục Nguyên Minh đều giật mình.
Tôi cười ngượng với anh ta: “Anh chờ tí nhé.”
Rồi quay đi ôm điện thoại thì thầm: “Đừng la nữa, con có cách xử lý rồi. Giờ con đi kiếm tiền, đừng làm phiền.”
Nói xong tôi lập tức cúp máy, rồi với tốc độ nhanh nhất thu dọn bản thân đi theo Lục Nguyên Minh ra khỏi khách sạn.
Xe vẫn là chiếc limousine buổi sáng.
Tôi và Lục Nguyên Minh ngồi hàng ghế sau. Xe vừa chạy, anh ta mới quay sang hỏi tôi:
“Lâm đại sư gặp rắc rối gì à?”
Tôi cười gượng kể nhanh về vụ hot search.
Chỉ thấy anh ta nhướng mày nhẹ, lộ ra một biểu cảm khó đọc.
Im lặng vài giây, tôi mới nghe anh ta hỏi: “Năm nay Lâm đại sư bao nhiêu tuổi?”
Hả?
Tôi hơi ngỡ ngàng, nhưng vẫn thành thật trả lời: “Hai ba.”
Anh ta gật đầu, rồi móc điện thoại ra gọi.
“Xử lý vụ hot search trang điểm trên tàu điện ngầm đó đi. Đừng gỡ một cách mù quáng, làm rõ nguyên nhân kết quả, làm sáng tỏ hộ Lâm đại sư.”
Thấy anh ta cúp máy, tôi hơi ngượng: “Thực ra cũng không cần, gỡ là được rồi.”
Lục Nguyên Minh lắc đầu. Anh ta quay sang mỉm cười ấm áp với tôi, ánh mắt lại đầy sự kiên định của người đứng đầu: “Người trên mạng bây giờ tốt kém lẫn lộn, nếu để họ dắt mũi thì thân phận của cô chắc chắn sẽ gây sóng gió lớn hơn. Việc này cứ để tôi lo, tôi nhất định xử lý thỏa đáng, không để danh dự của cô bị ảnh hưởng.”
Tôi thầm giơ ngón tay cái với anh ta. Người tinh tế.
Xe chạy bon bon, khoảng một tiếng sau chúng tôi đến ngoại ô.
Thành phố này có bốn bề núi bao bọc, căn biệt thự Lục Nguyên Minh mua nằm trên sườn núi.
Tôi nhìn những hàng cây hai bên đường, Đế Chung trước ngực bắt đầu âm ấm, một linh cảm chẳng lành bắt đầu lan khắp người.
Tôi quay sang nhìn Lục Nguyên Minh đang ôm máy tính xách tay chăm chú xử lý công việc, quan sát kỹ rất lâu nhưng chẳng thấy gì bất thường.
Một lúc sau, chúng tôi đến cổng nhà Lục Nguyên Minh.
Tôi mở cửa, chân vừa chạm đất, Đế Chung bỗng náo loạn, hơi nóng đến mức làm bỏng da tôi.
Tôi vội tháo nó ra, chỉ xách dây trong tay, cảm giác chẳng lành trong lòng càng lúc càng mãnh liệt.
“Lâm đại sư, cô sao thế?”
Lục Nguyên Minh từ phía bên kia xe bước sang, nhìn sắc mặt nặng nề của tôi và chiếc Đế Chung trong tay, không khỏi hơi sửng sốt.
“Chẳng lẽ vấn đề của căn nhà này rất lớn?”
Tôi không nói gì, chỉ nhìn chằm chằm vào căn biệt thự, tay siết chặt Đế Chung, hít một hơi sâu rồi bước nhanh về phía cổng chính.
6
Lục Nguyên Minh mới dọn vào không lâu, trong biệt thự vẫn còn mùi đồ nội thất mới.
Tôi đứng giữa phòng khách, quan sát kỹ một lượt, thấy bài trí và bố cục đều ổn, không có gì bất thường, cũng chẳng ngửi thấy mùi hơi uế.
Thế nhưng cái Đế Chung này…
“Nghe trợ lý Giang nói, cầu thang nhà anh cứ đi mãi không xuống được cuối?”
Tôi lấy một viên kẹo cao su bỏ vào miệng, nhìn chằm chằm vào cầu thang ở góc rẽ.
“Đúng, nhiều lần bị kẹt như vậy.”
Giọng Lục Nguyên Minh trầm xuống, lộ ra một tia sợ hãi khó nhận ra: “Mỗi lần tôi từ phòng sách bước xuống đều bị kẹt. Ban đầu vẫn bình thường, nhưng càng xuống càng tối, thậm chí đường về cũng tối đen, quay lại cũng bị thứ gì đó chặn. Cứ như… cứ như bị nhốt trong một cái hộp khổng lồ.”
Tôi nhướng mày: “Thế anh ra ngoài bằng cách nào?”
“Lần đầu tiên gặp, tôi rất hoảng, như con ruồi không đầu cứ đi mãi xuống dưới. Nhưng sau tôi nhận ra không ổn, liền ngồi xuống bậc thang nhắm mắt hồi tưởng xem chuyện gì đã xảy ra. Không ngờ khi mở mắt ra thì đã ra ngoài rồi.”
Anh ta hào hứng nói tiếp: “Sau này gặp lại, tôi nhắm mắt, bỏ qua mọi chuyện trong đầu, rồi mở mắt ra là thoát được. Vì thế tôi nghĩ, chẳng phải có yêu quái nào cố tình làm rối loạn tâm thần mình, chỉ cần không theo ý nó thì sẽ ổn sao?”
“Cũng xuôi.” Tôi gật đầu.
Mỗi lần Lục Nguyên Minh ra khỏi phòng sách là bị kẹt trên cầu thang, vậy chứng tỏ vấn đề ở phòng sách.
Nghĩ đến chuyện trợ lý Giang kể trước đây trong phòng sách thường có tiếng bước chân lạ, tôi gọi Lục Nguyên Minh, bảo anh ta dẫn tôi lên phòng sách.
Phòng sách nằm ở góc phía bắc nhất trên tầng hai.
Lục Nguyên Minh đưa tôi ra cửa, quả nhiên, tôi cảm nhận được luồng khí tà mờ mờ từ khe cửa toát ra.
Lúc này Đế Chung trong tay tôi điên cuồng nhảy múa, muốn thoát khỏi sự khống chế của tôi.
“Lâm đại sư, có vào không?”
Lục Nguyên Minh hỏi.
Tôi điều động toàn bộ chân khí, trấn áp Đế Chung bất an, gật đầu.
Thứ bên trong cửa cũng có vẻ phát giác ra hơi thở của tôi, tiếng bước chân chạy loạn xạ khiến tôi không thể xác định được phương hướng.
Kỳ lạ thay, gần thế này mà tôi không thể nhận ra nó là thứ gì.
Cửa phòng mở ra, một luồng sáng mạnh chiếu vào mắt tôi. Tôi ngưng thần, tay cầm Đế Chung sẵn sàng đề phòng.
Ai ngờ giây tiếp theo, Đế Chung bỗng phát ra tiếng kim loại chói tai. Rồi toàn thân tôi bị một lực hút khổng lồ hút vào trong.
