Chương 3
Ta ngẩng mắt nhìn, tân khách trong linh đường càng lúc càng nhiều.
Như Ý đứng một bên đứng ngồi không yên, không ngừng đi qua đi lại, trên trán phủ đầy mồ hôi lạnh lấm tấm.
Ta giả vờ quan tâm gọi nàng ta:
“Như Ý, ngươi làm sao vậy? Sắc mặt khó coi như thế.”
Như Ý giật mình hoàn hồn, hoảng hốt lắc đầu.
“Phu nhân, nô tỳ không sao.”
Nàng ta vừa dứt lời, đã có tân khách nhìn quanh bốn phía.
“Nói ra thì, sao không thấy đại tẩu Lâm Nhàn của Lục gia? Tang lễ Hầu gia, nàng ta cũng nên đến canh linh mới phải.”
Ta rũ mắt, giọng nói dịu dàng.
“Có lẽ còn đang nghỉ ngơi.”
Lời này vừa thốt ra, lập tức có người xì xào bàn tán.
“Tiểu thúc thi cốt chưa lạnh, nàng ta vậy mà còn có tâm tư ngủ nướng, thật không ra thể thống gì.”
Tiếng bàn tán đang râm ran.
Đột nhiên, một tiếng xì hơi rõ ràng vang lên từ trong quan tài ở giữa linh đường.
Ngay sau đó, một mùi hôi thối lan ra, nhanh chóng cuốn khắp cả linh đường.
Ta ngửi thấy mùi ấy, suýt nữa nôn ra.
Tân khách xung quanh càng nhao nhao bịt mũi, lộ vẻ ghét bỏ.
“Đây là mùi gì? Hôi quá! Các vị có ngửi thấy không?”
“Tiếng vừa rồi…… hình như truyền ra từ bên quan tài!”
“Trời ạ! Không lẽ là…… là mùi xác thối? Còn có tiếng động, chẳng lẽ muốn xác chít vùng dậy?”
Có tân khách nhát gan bị dọa sắc mặt trắng bệch, liên tục lùi về sau.
Trong lòng ta khẽ động, lập tức “phịch” một tiếng quỳ xuống đất, hướng về phía quan tài mà gào khóc.
“Phu quân! Có phải trời lạnh quá, chàng nằm bên trong không thoải mái không? Đều tại ta, không ngờ thời tiết âm lạnh như vậy. Hay là chúng ta đóng đinh quan tài trước, để chàng an tâm ra đi đi!”
Tân khách nhao nhao phụ họa.
“Đúng đúng đúng! Mau đóng đinh quan tài! Miễn cho xung phạm người sống!”
Hạ nhân đứng hầu một bên không dám chậm trễ, lập tức lấy đinh và búa tới, chuẩn bị tiến lên đóng quan tài.
Trong lòng ta đầy mong chờ.
Để xem hai người còn dám tiếp tục trốn bên trong không.
Không ra thì cứ chờ bị đóng đinh chít trong quan tài đi!
Nhưng đúng lúc này, một giọng nói từ ngoài cửa truyền vào.
“Thời khắc chưa đến! Không được đóng!”
3
Bà mẫu vội vã bước vào.
Bà nhíu chặt mày, ánh mắt quét qua ta, giọng điệu mang theo sự trách cứ nồng đậm.
“Hồ nháo! Giờ đóng quan đã định từ trước, sao có thể để mặc ngươi làm bừa?”
Ta quay đầu liếc sang bên cạnh.
Quả nhiên thấy Như Ý cúi đầu đứng một bên, đáy mắt mang theo mấy phần sợ hãi chưa tan.
Nhất định vừa rồi nàng ta lén chuồn ra ngoài báo tin, mới phá hỏng chuyện tốt của ta.
Thứ ăn cây táo rào cây sung này, vậy mà khiến ta không thể đường đường chính chính đóng đinh đôi gian phu dâm phụ kia trong quan tài.
【Nha hoàn Như Ý này lanh lợi quá! May mà nàng ta đi gọi lão phu nhân, nếu không nam nữ chính thảm rồi!】
【Trước đây còn thấy nàng ta muốn làm thiếp khá đáng ghét, giờ xem ra, có nàng ta ở đây thật tốt, sau này đồng ý cho nàng ta làm tiểu thiếp của nam chính đi!】
【Đúng là nữ phụ độc ác quá, suýt nữa ép nam chính phải ra ngoài. Chờ nam nữ chính già rồi mang theo con cái quay về, nhất định phải giày vò nàng ta cho ra trò, để nàng ta hối hận vì những gì hôm nay đã làm!】
Trong lòng ta lạnh xuống, trên mặt lại vội vàng đứng dậy hành lễ, tủi thân nói:
“Bà mẫu bớt giận, con dâu không phải cố ý làm loạn quy củ. Thật sự là vừa rồi bên quan tài đột nhiên bay tới một trận hôi thối, con cứ tưởng phu quân có gì không ổn, lúc này mới nghĩ đóng quan trước, để phu quân an lòng.”
Tân khách xung quanh nhao nhao phụ họa, nói về cảnh tượng quỷ dị vừa rồi.
Bà mẫu nửa tin nửa ngờ ra sức ngửi, ngay sau đó nhíu mày.
“Nói bậy! Ở đâu ra mùi gì?”
Trong lòng ta cười nhạo.
Mùi lúc nãy sớm đã tan sạch sẽ.
Bà bây giờ mới đến, ngửi thấy mới là lạ.
Như Ý một bên rõ ràng thở phào nhẹ nhõm, chỉ là nét sốt ruột giữa mày vẫn chưa tan.
Thấy vậy, lòng ta yên ổn lại.
Bà mẫu xem trọng quy củ và thể diện nhất.
Bà luôn không vừa mắt ta, khinh thường ta xuất thân thương hộ, cảm thấy ta không xứng với Hầu phủ.
Nhưng bà nhất định còn chưa biết.
Đứa con trai mà bà xem như trân bảo, đang cùng một nàng dâu khác trần truồng trốn trong quan tài vụng trộm.
Cho nên dù Như Ý có mời bà đến, cũng nhất định không dám nói ra chân tướng.
Quả nhiên, bà mẫu lại bắt đầu công khai trách mắng ta.
