Chương 3

4 tuần trước

9

Tôi chỉ không ngờ rằng Lương Khải lại hẹn tôi đến quán bar. Hắn đã thay đổi hoàn toàn, không còn dáng vẻ thư sinh như ở trường mà ăn mặc như một kẻ ăn chơi.

Hắn mời tôi ngồi xuống và gọi hai chai rượu, ép tôi uống. Tôi từ chối không muốn uống. Nhưng Lương Khải rót một ly và nói:

“Uyển Uyển, sau khi tốt nghiệp, chúng ta sẽ rất khó gặp lại nhau. Hãy coi như là tiễn tôi đi, đến chút mặt mũi này mà em cũng không cho sao?”

“Mấy năm qua, bạn học đều nhắm vào em, chỉ có tôi là giúp em. Uyển Uyển, tình cảm của tôi dành cho em, em phải hiểu chứ.”

Nói đến mức này rồi, tôi đành phải uống một ly rượu. Chỉ một ly, nhưng tôi bắt đầu choáng váng, tay chân đều không còn nghe theo ý mình.

Lương Khải kéo tôi vào một phòng riêng trong quán bar. Bên trong rất ồn ào, hắn nắm chặt cổ tay tôi, kéo về phía hắn.

“Buông ra… cầu xin anh, buông ra, tôi không thích anh…”

Tôi không còn thích hắn nữa, chút cảm giác tốt đẹp với hắn lúc này đã biến mất không còn dấu vết.

Hắn siết c.h.ặ.t t.a.y tôi hơn: “Em còn tỉnh táo, rất tốt. Tôi thích em khi em tỉnh táo, tốt hơn so với những con rối trước.”

Tôi không kìm được mà bật khóc: “Tại sao?”

Tôi từng nghĩ hắn thích tôi, nhưng tình yêu không nên như thế này.

Lương Khải dừng lại hành động và bất ngờ tát tôi một cái.

“Em nghĩ tôi thích em sao? Tất nhiên là tôi không thích em, em chỉ là một con chuột cống trong cống rãnh, sao tôi có thể thích em được?”

“Những năm qua, tôi chỉ đang đùa giỡn em thôi. Em nghĩ tại sao mọi người lại nhắm vào em? Tôi biết rất nhiều người thích tôi, nên tôi cố tình tỏ ra tốt với em, mấy đứa con gái não cá vàng sẽ tự động giúp tôi đối phó với em.”

Tôi thực sự không hiểu nổi.

“Tại sao?”

“Tất nhiên là vì tôi thích nhìn em bị bắt nạt, thật là vui. Trường chúng ta quá nhàm chán, có gì thú vị hơn việc nhìn một cô gái ngày ngày bị bắt nạt, bị sỉ nhục mà vẫn kiên cường không chịu khuất phục?”

Biến thái.

Hắn đúng là một kẻ biến thái.

“Chuyện của tôi cũng là do anh lan truyền ra ngoài sao?”

“Tất nhiên, chuyện tốt như vậy sao có thể để mình tôi hưởng thụ? Nhìn em bị người khác bắt nạt, muốn khóc mà không dám khóc, thật là thú vị!”

Hắn cười nói như thể đang khoe khoang thành tích của mình.

“Chỉ tiếc là đám con gái kia quá yếu ớt, không dám đối đầu với nhà họ Tô. Nếu không, tôi đã bảo họ chụp ảnh khỏa thân của em rồi đăng lên mạng. Khi em đau khổ, tuyệt vọng thậm chí tự sát, tôi lại ra tay cứu em, chẳng phải sẽ càng thú vị hơn sao?”

Hắn điên rồi, thật sự là điên rồi. Hắn vui sướng khi hành hạ tôi, thích cảm giác thao túng mọi thứ trong tay. Hắn thật sự là một kẻ biến thái.

“Không sao, không ai chụp được, thì tôi sẽ tự chụp.”

Nói rồi hắn bắt đầu chụp ảnh của tôi. Tôi khóc lóc muốn che mặt lại, nhưng bị hắn kéo tay ra.

“Lương Khải, ba mẹ tôi sẽ không tha cho anh, tôi cũng sẽ không tha cho anh. Anh nhất định sẽ không c.h.ế.t tử tế.”

“Vậy cứ chờ xem. Nhà tôi có tiền, dù sao thì em cũng không gả đi được. Đến lúc đó, để họ gả em cho tôi, em sẽ chỉ là món đồ chơi nhỏ của riêng tôi mà thôi.”

Nếu thật sự bị rơi vào tay hắn, tôi sẽ sống không bằng c.h.ế.t cả đời này. Phải làm sao bây giờ? Phải làm sao?

Ngay khi hắn đang đắc ý, cánh cửa phòng bất ngờ bị đá văng ra. Tiếp theo là một cú đá mạnh vào người hắn.

Tô Doanh khoác chiếc áo ngoài lên người tôi, cô ôm tôi vào lòng, vùi đầu tôi vào trong n.g.ự.c cô, không để tôi nhìn thấy cảnh Lương Khải bị bảo vệ đánh cho một trận tơi bời.

“Không sao rồi, không sao rồi, chị đến rồi.”

 

10

Những gì mà Lương Khải đã làm thật quá đáng, khiến cho Tô Doanh rất tức giận, suýt nữa thì cô đã làm gỏi hắn. Gia đình Lương Khải sau đó đã đến để thương lượng, cuối cùng dùng rất nhiều lợi ích để đổi lấy việc không truy cứu hắn trước pháp luật.

Đây là lần đầu tiên Tô Doanh cãi nhau với ba mẹ về chuyện này.

“Hắn là một kẻ cặn bã, suýt nữa thì hủy hoại Uyển Uyển rồi!”

Tô Trạch, vừa từ trường đại học về, cũng rất giận dữ. Hai anh em đứng chắn trước giường tôi, tranh cãi với ba mẹ.

“Vì tiền mà để Uyển Uyển phải chịu ấm ức như vậy sao? Tên cặn bã đó nên bị tống vào tù!”

“Nếu bây giờ tha cho hắn, hắn chắc chắn sẽ còn quay lại làm phiền Uyển Uyển!”

Ba mẹ chỉ có thể liên tục giải thích với hai anh em: “Ngay cả khi Lương Khải bị tống vào tù, hắn cũng không ở đó lâu. Gia đình họ Lương sẽ không bỏ qua cho chúng ta, và càng không tha cho Uyển Uyển. Đến lúc đó, kết cục của Uyển Uyển sẽ càng thê thảm hơn.”

“Các con có hiểu không, khi sức mạnh chưa đủ, chúng ta phải biết nhẫn nhịn, ẩn mình chờ cơ hội, đợi đến khi có đủ khả năng mới phản kích.”

Tô Doanh và Tô Trạch đều im lặng.

Ba mẹ đến ôm lấy tôi. Mẹ vuốt ve khuôn mặt bị sưng của tôi và nói:

“Uyển Uyển, xin lỗi con. Là ba mẹ đã không bảo vệ được con, nhưng con phải hiểu rằng, ba mẹ cũng có những nỗi khổ riêng.”

Tôi mỉm cười:

“Mẹ, con hiểu mà.”

11

Sau chuyện đó, trường học trở nên yên tĩnh hơn rất nhiều, ít người dám chọc vào tôi hơn. Chỉ là, Tô Doanh học hành càng chăm chỉ, không chỉ học cho mình mà còn kéo theo tôi học cùng.

“Uyển Uyển, chúng ta phải tự dựa vào bản thân, em phải mạnh mẽ hơn.”

Không chỉ học hành, cô ấy còn kéo tôi tập thể dục, thay đổi chế độ ăn uống, tăng cường lượng protein. Đến khi kỳ thi đại học kết thúc, tôi đã tăng lên mười cân.

Ba mẹ định cho chúng tôi đi du lịch để thư giãn, nhưng Tô Doanh không đồng ý, cô kéo tôi thẳng vào phòng tập gym, bắt đầu tập luyện để tăng cơ.

Từ nhỏ, thể chất của tôi vốn không tốt, quá trình tăng cơ rất đau đớn. Tô Doanh không cho tôi dừng lại, có thể khóc, nhưng không được dừng.

Vì nâng tạ quá mệt, đến bữa tối, tay tôi run rẩy không cầm nổi đũa. Ba mẹ thấy tôi khổ sở quá, định xin cô ấy tha cho tôi, nhưng Tô Doanh đã cắt ngang.

Cô ấy đưa cho tôi thìa, còn giúp tôi làm món cơm trộn, bảo ngày mai ăn sủi cảo cho dễ ăn hơn.

“Không được dừng, luyện cho tốt, em còn muốn bị người khác bắt nạt nữa không?”

Tôi không muốn bị bắt nạt nữa, tay run run nói rằng không sao, tôi làm được mà.

Chưa đầy vài ngày sau, điểm thi ra, cô ấy là thủ khoa tỉnh, còn tôi kém cô ấy hơn một trăm điểm.

Nhìn vào điểm số của tôi, Tô Doanh trừng mắt nhìn tôi dữ dội. Tôi sợ quá phải nấp sau lưng Tô Trạch, “Em đã cố hết sức rồi.”

Tôi thật sự đã cố gắng hết mình, nhưng trí thông minh của tôi có giới hạn, không phải cứ nỗ lực là có thể bù đắp được.

Tô Doanh cầm quyển hướng dẫn chọn trường, kéo thầy giáo hướng dẫn bàn bạc rất lâu, cuối cùng chọn cho tôi và cô ấy hai trường gần nhau.

Cô ấy vào Đại học A, tôi vào Đại học C, khoảng cách rất gần, nhưng hai trường lại khác biệt rất lớn. Cô ấy yêu cầu gia đình thuê nhà gần trường, không ở ký túc xá.

“Em ở với chị, lên đại học cũng phải học hành chăm chỉ, tập luyện cho tốt, đừng nghĩ đến việc trốn thoát.”

Sau khi nộp nguyện vọng, chúng tôi vẫn tiếp tục học hành, tập luyện, học lái xe, còn phải theo ba mẹ đi thực tập trong công ty, bắt đầu từ những việc lặt vặt.

Mọi người trong công ty không biết thân phận của chúng tôi, chỉ nghĩ rằng chúng tôi đi làm thêm kiếm tiền, nên giao cho chúng tôi rất nhiều việc vặt.

Tô Doanh bắt đầu học hỏi công việc trong công ty, học được gì cô ấy cũng kéo tôi học theo, bắt tôi phải ghi nhớ.

Đôi lúc tôi cảm thấy cô ấy không phải chị tôi, mà giống ba tôi hơn.

Trước khi nhập học, cô ấy còn làm một việc. Cô ấy vào nhóm lớp, đưa hết những đoạn bọn thường xuyên bắt nạt tôi nói xấu người khác ra ánh sáng.

Những kẻ dẫn đầu bắt nạt tôi không chỉ bắt nạt tôi, mà còn thích nói xấu sau lưng người khác. Họ còn thường nói xấu lẫn nhau.

Tô Doanh bình thường ít nói, nên nhiều người không đề phòng cô ấy, lại cùng chung một lớp, nên cô ấy nghe được gần hết. Cô ấy ghi chép đầy đủ ngày tháng và tên người, rồi đăng tất cả lên nhóm lớp.

Nhóm lớp trở nên hỗn loạn, mấy người kia cãi nhau ầm ĩ. Cả nhóm như một cái chợ đầy khói lửa, cãi vã tưng bừng.

Có người vào chửi Tô Doanh vô đạo đức, Tô Doanh đáp rằng tất cả là do Lương Khải bảo cô làm, Lương Khải thích nhất là nhìn người khác đấu đá nhau.

Tô Doanh cầm máy tính bảng đưa cho tôi xem.

“Em xem, mấy người này chẳng có gì đáng sợ, họ quá tẻ nhạt, chỉ có thể dựa vào việc bắt nạt người khác để cảm thấy mình hơn hẳn. Khi những lời đó bị nói thẳng ra, họ thậm chí còn không dám thừa nhận.”

Vì vậy, họ chỉ là những con hổ giấy, không cần phải sợ.

Tôi nhìn nụ cười rạng rỡ của cô ấy, cũng mỉm cười theo: “Em không sợ, từ lâu em đã không còn sợ họ rồi.”

 

12

 

Tôi và Tô Doanh đều trúng tuyển nguyện vọng đầu tiên, cô ấy vào Đại học A, còn tôi vào Đại học C.

Cô ấy đối chiếu thời khóa biểu của hai chúng tôi, còn ghi lại những môn học ở các trường khác mà có thể áp dụng được, rồi lập ra một thời khóa biểu chi tiết hơn.

Cô ấy yêu cầu tôi không chỉ học những môn bắt buộc của mình, mà còn phải theo cô ấy đến Đại học A học thêm.

Chất lượng giảng dạy của Đại học A tốt hơn hẳn, nếu học kỹ, sau này sẽ có lợi cho công việc của tôi. Mọi người khác khi lên đại học đều bắt đầu sống thoải mái hơn, nhiều người cả ngày nằm trong ký túc xá không ra ngoài, có người còn đi chơi game mấy ngày liền không về. Nhưng tôi và Tô Doanh còn bận hơn cả khi học lớp 12, dậy sớm hơn gà, ngủ muộn hơn chó.

Có chàng trai theo đuổi Tô Doanh, cô ấy liền hỏi người ta đã qua cấp 8 tiếng Anh chưa, điểm các môn chuyên ngành ra sao, sau này có kế hoạch gì. Mấy chàng trai đều sợ chạy mất dép, sau lưng nói cô ấy tẻ nhạt, chỉ là một mọt sách đẹp mã.

Buổi tối, tôi nhìn thấy góc nghiêng Tô Doanh, thầm nghĩ mấy người kia thật chẳng có mắt. Tô Doanh làm sao mà tẻ nhạt được, cô ấy là người thú vị nhất trên đời.

Cô ấy dẫn tôi học hành, tập luyện, thực tập. Đến khi nhiều người trong lớp 4 chuẩn bị thi cao học, cô ấy đã bắt đầu khởi nghiệp.

“Chúng ta không về làm cho tập đoàn Tô sao?”

Tôi tưởng rằng Tô Doanh sẽ quay về kế thừa sản nghiệp của gia đình.

Ba mẹ cũng thường nói rằng sau khi chúng tôi tốt nghiệp sẽ về làm cho công ty.

Tô Doanh lắc đầu: “Không, chúng ta sẽ lập ra công ty của riêng mình, em và chị mỗi người chiếm một nửa cổ phần, em hãy lấy hết số tiền tiết kiệm bao năm qua ra, chúng ta sẽ không có đường lui.”

Mấy năm qua ba mẹ không bao giờ bạc đãi tôi, Tô Doanh có gì thì tôi có đó. Tôi đã tiết kiệm được tất cả số tiền đó.

Tô Doanh nói muốn khởi nghiệp, một xu cũng không được giữ lại.

Tôi đành đưa ra cuốn sổ tiết kiệm, đưa cho cô ấy xem.

Tô Doanh hơi nhướn mày: “Em cũng biết tiết kiệm đấy.”

Tôi cười ngượng ngùng: “Em định mua một căn nhà rồi dọn ra ngoài.”

Sau khi tốt nghiệp, tôi không thể cứ tiếp tục bám vào nhà họ Tô nữa.

Cô ấy vỗ nhẹ lên sau gáy tôi, bảo tôi đừng nghĩ đến chuyện lập gia đình nữa, hãy lo lập nghiệp trước đã.

Nhưng tôi thấy mình hơi ngốc.

“Chị tìm một người thông minh hơn để khởi nghiệp có phải tốt hơn không? Em quá ngốc, sẽ kéo chân chị.”

So với bạn bè của cô ấy, tôi thật sự chỉ là kẻ ngốc.

Tô Doanh xoa đầu tôi: “Em không ngốc, em có nhiều thứ mà em giỏi. Em có kỷ luật, có tổ chức, lại tỉ mỉ, có thể phát hiện ra nhiều chi tiết mà chị cũng không để ý.”

Lời khen của cô ấy khiến tôi xấu hổ, Tô Doanh trước giờ chưa từng khen ai cả.

Công ty thành lập, tôi và Tô Doanh mỗi người góp một nửa vốn, nhân viên chỉ có hai chúng tôi. Chúng tôi bắt đầu bằng việc kinh doanh thương mại, nhập hàng rồi bán lại. Sau đó dần dần thuê thêm người, mở công ty thực thể, thậm chí còn mở cả nhà máy của riêng mình.

Ba năm sau khi tốt nghiệp đại học, tài sản của chúng tôi đã vượt qua cả nhà họ Tô.

Ba mẹ biết chúng tôi tự khởi nghiệp, không phản đối mà còn rất ủng hộ.

Việc kinh doanh của nhà họ Tô từ từ khôi phục nhưng không có sự tiến triển lớn.

Lương Khải trở về từ nước ngoài, tiếp quản gia sản và bắt đầu đối đầu với nhà họ Tô.

Năm năm sau khi tốt nghiệp, việc kinh doanh của chúng tôi ngày càng phát đạt.

Trên bàn làm việc của Tô Doanh có một cuốn lịch đếm ngược, mỗi lần tôi hỏi cô ấy để làm gì, cô đều không chịu nói, chỉ bảo đợi đến lúc đó sẽ biết.

Lúc này, Lương Khải lại đến tìm tôi.