Chương 5
9
Bố tôi cau mày, sát khí tỏa ra:
“Thằng chít tiệt nào chẳng có mắt thế?”
Ông liếc nhìn bài vị của Phong Tam gia, nóng ruột:
“Dẫn đường!”
Tôi biết ông hiểu lầm, bèn nói:
“Bố ơi, bố đừng vội, chắc không phải Tam gia đâu.”
Bố suy nghĩ một lát:
“Bố ra xem sao đã.”
Tôi chạy theo.
Lát sau, có mấy tên lính áp giải thợ săn đến.
Thợ săn la lớn:
“Đại soái có oai lắm thì cũng chẳng thể cấm chúng tôi đánh hổ được! Con hổ này ăn thịt biết bao người, đáng chít lắm rồi!”
Người xem đua nhau hùa theo:
“Lý Võ ở làng Lý Gia Đồn chính bị nó ăn thịt, tôi tận mắt trông thấy!”
“Chồng tôi cũng thế! Đi đánh một ván bài, chỉ còn lại bộ xương!”
Tiếng ồn càng lúc càng lớn.
“Thả người thợ săn ra, hắn vô tội!”
Đoàng!
Một tiếng súng.
Phó quan hạ súng xuống, quét mắt nhìn quanh. Im phăng phắc. Ông ta bắn phát chỉ thiên.
Bố tôi bước tới, liếc nhìn:
“Lông chẳng cùng màu, chẳng phải Phong Tam gia. Thả ra!”
Người thợ săn đắc ý ra mặt.
Tôi nói:
“Hổ này chẳng phải ông dít.”
Mặt thợ săn cứng đờ, chỉ tôi:
“Con bé hoang nào ở đâu ra mà nói bậy thế?!”
Bố tôi vốn đã toan bỏ đi, lại quay đầu:
“Bắt lại! Đem xử bắn ngay!”
Thợ săn lại bị khống chế.
Lý Chinh khẽ thở dài:
“Đụng đến cô Lục, chẳng phải là xui xẻo lắm sao?”
Thợ săn đứng khựng, suýt khuỵu xuống nếu không có người đỡ:
“Xin đại soái tha mạng! Hổ này quả thực không phải tôi dít, là tôi nhặt được trên núi.”
Bố tôi lắc đầu:
“Bây giờ chẳng phải việc của con hổ nữa.”
Tôi nói:
“Thôi bỏ đi bố, hắn đáng chít cũng chẳng đến nỗi.”
Bố suy nghĩ:
“Con gái ta khoan hồng. Thế này, hôm trước ở trại lớn phía đông có nuôi lợn, bò, dê, vẫn chưa làm thịt. Phạt ngươi đi quét dọn, ba ngày sau chẳng sạch sẽ, cũng đem xử bắn.”
Thợ săn bị áp giải đi.
Chỉ còn xác hổ trắng nằm giữa phố.
Bố tôi chẳng buồn đoái hoài.
Chúng tôi bỏ đi, đám đông ồn ào xông vào, xẻ da, xẻ thịt, xẻ xương.
Sự tồn tại của nó cũng chứng tỏ giấc mơ hôm qua là thật.
Tôi ngước lên nhìn bố, ông để ý thấy.
“Đi không nổi rồi? Muốn bố bế à?”
Tôi gật đầu.
Ông bồng tôi lên:
“Con gái ta lại nặng hơn rồi. Nặng tốt, càng nặng càng chắc khỏe.”
—
10
Đêm ấy, tôi lại mơ.
Phong Tam gia cuộn mình trên tảng đá, ánh trăng cùng gió quấn quanh nó.
“Con định rõ rồi à?”
Tôi gật đầu:
“Tam gia, con nhát gan, sợ chít lắm.”
Nó bảo:
“Ngươi khác người, người ta chít là chịu khổ, ngươi chít là đi hưởng phúc.”
Tôi nhìn nó:
“Con chẳng muốn hưởng phúc, con chỉ muốn sống thôi.”
Tam gia gật đầu:
“Xuất mã đệ tử phải qua ba cửa ải: mệnh quan, tài quan, tình quan. Suốt đời đều bị ba ải ấy trói buộc.”
“Mệnh quan, mượn lực xuất mã tiên, thân thể sẽ tổn thương, phần nhiều là người ốm yếu.”
“Tài quan, của cải chẳng thể tích lũy, như cát chảy qua kẽ tay. Vào nhiều, ra cũng nhanh.”
“Tình quan…”
Nó ngưng lại không kể:
“Nói chung, xuất mã đệ tử phần nhiều là chịu khổ.”
Tôi bảo:
“Tam gia, con tình nguyện chịu khổ.”
Phong Tam gia liếc tôi:
“Ai bảo ngươi chịu khổ? Ngươi khác người, ngươi là âm thần trời sinh, ba cửa ải này chẳng ảnh hưởng đến ngươi.”
Tôi choáng váng:
“Thế vừa nãy ngài…”
Nó nói:
“Trước khi nhập môn đều phải giảng qua, đó là quy củ.”
Giảng xong quy củ, nó bắt đầu nói chuyện chính.
“Xưa kia Nỗ Nhĩ Cáp Xích vào ải Trung Nguyên, dâng tấu lên Thiên Đình, sắc phong Hồ Tam Thái Gia làm đứng đầu địa tiên vùng Đông Bắc, coi sóc tất cả các xuất đường tiên gia và bảo gia tiên.”
“Bây giờ Hồ Tam Thái Gia thất tung.”
“Tin này ta đã áp xuống, nhưng giấu chẳng được bao lâu.”
“Con phải tìm được ngài, nếu không yêu quái đất Đông Bắc ắt sẽ gây chuyện. Vả lại, chỉ có Hồ Tam Thái Gia mới có thể thuyết phục Địa Phủ, mở cho con một con đường sống.”
Tôi nghĩ ngợi:
“Tam gia, ngài còn chẳng tìm được Hồ Tam Thái Gia, sao con tìm được?”
Phong Tam gia đứng dậy:
“Xuất mã đệ tử và xuất mã tiên có mối liên hệ đặc biệt. Tuy con chưa lạy Hồ Tam Thái Gia, nhưng con đã lạy Hồ gia Tiểu Lục.”
Tôi gật đầu, Hồ Lục Nương chính là con hồ ly đỏ ấy.
Nó nói tiếp:
“Mai ta sẽ dẫn con đến từ đường Hồ Tam Thái Gia, con lấy trộm bài vị về, như thế sẽ thêm một phần bảo đảm.”
Tôi trợn mắt:
“Hả?!”
