Chương 7

2 tuần trước

Lúc bước ra khỏi phòng thẩm vấn, bố mẹ của họ đều đã tới.

Chu Miểu vừa nhìn thấy bố mẹ đã òa khóc lao vào lòng mẹ, khóc đến mức không thở nổi.

Những người còn lại cũng lần lượt chạy về phía bố mẹ mình.

“Mẹ, con không muốn bị tạm giam! Con không muốn ngồi tù! Con còn muốn thi đại học!”

“Mẹ, con vẫn còn là trẻ con mà! Con chẳng biết gì cả! Con chỉ đùa với cô ta thôi!”

“Mẹ, nếu con không được thi đại học thì đời con có phải xong rồi không?!”

Chỉ có mình tôi lặng lẽ đứng nguyên tại chỗ.

Nhìn cảnh mẹ hiền con thảo ấy, tôi chỉ thấy châm chọc vô cùng.

Đúng lúc đó, mẹ Chu Miểu lao tới quỳ sụp trước mặt tôi.

Bà ta ôm lấy chân tôi.

“Cô gái à, bác xin lỗi!”

“Bác thay mặt con gái bác xin lỗi cháu! Xin cháu rộng lượng tha cho con bé đi!”

“Con bé vẫn chỉ là một đứa trẻ thôi, nó không hiểu chuyện! Nó chỉ đùa với cháu thôi mà! Nếu nó phải ngồi tù thì đời này của nó sẽ bị hủy hoại thật mất!”

Mẹ Lâm Uyển cũng quỳ xuống dập đầu trước mặt tôi.

“Cô gái à, bác nghe nói nhà cháu có tiền, cháu không thi đại học thì cứ để bố cháu đưa ra nước ngoài học là được!”

“Cháu không thi đại học thì đời cháu chưa chắc xong, nhưng đời con gái bác thì thật sự xong rồi!”

“Các cháu chẳng phải là bạn cùng phòng sao? Quan hệ đáng lẽ phải rất tốt mới đúng chứ…”

10

Ngay lúc tôi không biết phải làm sao thì chú Lâm đã tới.

Ông đẩy cửa bước vào, thấy cảnh tượng trước mắt liền kéo tôi ra sau lưng, lớn tiếng quát:

“Làm gì đấy?! Con gái các người thế nào thì liên quan gì tới tiểu thư nhà chúng tôi?! Biến ngay!”

Chú Lâm đưa tôi rời khỏi đồn cảnh sát.

Lên xe xong, ông thở dài.

“Tiểu thư, ông bà chủ bận không tới được nên bảo tôi tới xử lý.”

Tôi bình thản gật đầu.

Nhà tôi tuy có tiền nhưng bố mẹ lại có chút trọng nam khinh nữ.

Tôi là con thứ hai trong nhà.

Trên có anh trai, dưới có em trai.

Ai cũng thông minh, giỏi lấy lòng hơn tôi.

Lúc vào cấp ba, bố mẹ vốn muốn cho tôi học trường tư.

Là tôi chủ động đề nghị học trường công.

Tôi từng nghĩ học sinh trường công sẽ đơn thuần hơn trường tư.

Không ngờ…

Ngày hôm sau, tôi vẫn đi thi đại học như bình thường.

Dù chú Lâm nói bố tôi đã tìm sẵn trường ở nước ngoài cho tôi, nhưng tôi vẫn đi.

Sau khi thi xong môn tiếng Anh, vừa bước ra khỏi cổng trường, tôi đã bị một đám phóng viên vây kín.

Micro, máy quay đồng loạt chĩa vào tôi.

“Bạn cùng phòng của cô chỉ đùa một chút thôi, tại sao cô lại đưa tất cả họ vào đồn?”

“Sau khi tỉnh dậy và phát hiện mình lỡ thi đại học, cô không đến phòng thi ngay mà lại tới bệnh viện trước. Có phải cô đã biết kế hoạch của họ từ sớm không?”

“Bạn cùng phòng của cô đều là gia đình bình thường, khổ sở học hành mài giũa hơn mười năm. Chỉ vì một trò đùa mà cô muốn hủy tiền đồ của họ sao?”

“Nghe nói nhà cô rất giàu, dù không thi đại học cô vẫn có thể ra nước ngoài, có nhiều lựa chọn hơn. Vậy tại sao còn muốn dồn họ vào đường cùng?”

“Các cô chẳng phải là bạn cùng phòng sao? Tại sao cô lại lạnh lùng như vậy?”

Tôi không tránh nổi, đi tới đâu là họ theo tới đó.

Cuối cùng vẫn là chú Lâm chen qua đám đông, mạnh mẽ kéo tôi lên xe.

Xe chạy thật xa rồi, chú Lâm mới thở dài.

“Tôi đã nói tiểu thư không cần tới thi mà. Ông chủ đã sắp xếp trường rồi, cứ qua đó học là được.”

Tôi tựa đầu vào cửa kính, lắc đầu.

“Cháu không muốn đi, cháu muốn học lại.”

Chú Lâm ngạc nhiên:

“Tại sao? Thi đại học trong nước áp lực lớn như vậy, sao tiểu thư còn muốn học lại?”

Thật ra chính tôi cũng không rõ.

Từ lúc biết kế hoạch của Chu Miểu…

Tôi đã nghĩ đến chuyện học lại rồi.