Phần 4
Chương 12
Trước ngày Phạm Hề chọn đồ đoán tương lai, Phạm Tằng đã trở về.
Tuy trên mặt có vẻ phong trần lặn lội đường xa, nhưng diện mạo và tinh thần của hắn tốt hơn trước rất nhiều. Hẳn là một năm nay mở rộng tầm mắt, kết giao với nhiều người, kiến thức tăng trưởng không ít, ánh mắt không còn hạn hẹp như xưa nữa. Tốt lắm. Hắn cuối cùng đã từ một kẻ lý tưởng chủ nghĩa “phẫn thanh” trở thành người hiểu được sự thực, đối mặt với việc cũng có thái độ tích cực hơn.
Đi thỉnh an lão gia và phu nhân xong, hắn trở về viện. Cơ thiếp và các con lần lượt ra thỉnh an hắn, rồi hắn cho mọi người lui hết, sau đó quay đầu lại liền ôm lấy ta.
— Làm gì thế? Đi tắm rửa trước đã. Nước ấm và quần áo mới đã chuẩn bị xong cho chàng rồi.
— Một lát nữa hãy tắm – hắn vừa hôn ta vừa nói giọng mơ hồ – Ta nhớ nàng muốn chết mất.
Vừa nói vừa ôm ta hướng về phía giường.
Ta vừa tức vừa buồn cười, lại bị những lời tỏ tình sến súa ấy làm nổi da gà. Nhưng nói thật, ta cũng đang có nhu cầu, thân thể cũng muốn, nên không thực sự ngăn cản hắn. “Tiểu biệt thắng tân hôn” – quả nhiên chẳng sai.
Xem ra trong một năm nay, hắn đúng là đã tích góp kìm nén không ít dục vọng. Vả lại khi trở về cũng chẳng mang theo tân cơ thiếp nào. Một năm nay hắn thực sự dốc lòng cầu học.
Đến buổi tối, Phạm Hề bắt đầu náo loạn.
Thằng bé này vẫn luôn ngủ chung với ta, và nó cũng là đứa dính mẹ nhất trong ba đứa. Buổi tối đi ngủ không thấy ta, lập tức nước mắt lưng tròng.
Ta đành sai người bồng nó vào. Thằng ngốc này vừa nhìn thấy ta, nước mắt liền thu lại, cười toe toét. Phạm Tằng nhìn thấy khá sửng sốt.
Phạm Hề cũng chẳng sợ hắn. Bị hắn trêu thì cười, bị hắn chọc tức thì khóc – khiến Phạm Tằng chơi với nó không biết chán. Miệng còn nói mấy câu đại loại như “bảo bối tâm can của cha”, “cục thịt trong lòng cha”, làm Phạm Hề cười khúc khích không ngừng.
— Hay là… chàng sang bên Tôn di nương, hoặc sang phòng Lan Chi hay Phong Lan nghỉ ngơi đi?
— Không được – hắn đáp ngay – Ta ở đây ngủ với nàng. Ta còn chưa ngủ chung với cục cưng bao giờ.
Thế là buổi tối, một nhà ba người ngủ chung. Thằng ngốc ngủ ở giữa, mặt khi ngủ vẫn giữ nụ cười ngọt ngào.
Ngủ như thế vài ngày, ta không thể thay đổi được ý định của Phạm Tằng, đành phải sửa lại thói quen của Phạm Hề. Bởi nếu không, ta sẽ ngủ không ngon – suốt đêm phải thức dậy mấy lần để canh chừng, sợ Phạm Tằng thô tay thô chân lỡ đè lên Phạm Hề. Cứ thế mãi, thần kinh sẽ suy nhược mất.
Phạm Lịch và Phạm Dược ngủ ở gian gần phòng ta nhất. Dù có bà vú, nhưng ta không muốn các con ngày nào cũng ngủ với bà vú – vì ta không muốn các bé trai bị nhiễm quá nhiều nữ khí. Biệt viện của chúng ta vốn đã âm khí quá thịnh rồi. Hơn nữa, các con ta nhạy cảm hơn những đứa trẻ bình thường rất nhiều.
Vì Phạm Dược còn nhỏ, nguyên bản ta vẫn cho hai anh em ngủ cùng nhau. Giờ thêm Phạm Hề nữa, chúng rất mừng khi ta giao nhiệm vụ trông em vào ban đêm cho chúng. Phạm Lịch lớn nhất ngủ ngoài cùng, Phạm Hề ngủ giữa, Phạm Dược ngủ trong cùng. Hai anh lớn chăm đứa em ở giữa.
Phạm Hề tuy không sợ người lạ, ai trêu cũng cười, nhưng đến giờ đi ngủ, nó chỉ nhận ta, Phạm Lịch và Phạm Dược. Cho nó ngủ với các anh, nó không hề quấy khóc.
Ta cố ý đóng một chiếc giường gỗ lớn, chung quanh có thành chắn để các con khỏi lăn xuống đất, lại may thêm chăn rộng thênh thang, không lo chúng đá chăn. Bà vú chỉ cần nửa đêm thay tã cho Phạm Hề một lần. Phạm Lịch và Phạm Dược đều đã không còn đái dầm. Đợi đến mười tuổi, ta sẽ tách phòng cho chúng.
Ngày chọn đồ đoán tương lai, Phạm Hề gây náo loạn, làm cả nhà cười vỡ bụng.
Lão gia bồng nó đặt vào giữa đống đồ, vậy mà nó lắc lư lắc lư đứng lên, chập chững bước thẳng về phía lão gia, ôm lấy chân ngài, rồi núp ra sau. Miệng ngậm ngón tay, từ phía sau lão gia thò đầu ra, mở to mắt nhìn các vị khách đến xem lễ.
Các khách cười ầm lên. Lão gia vừa buồn cười vừa bất lực, lại bồng nó thả vào đống đồ. Cuối cùng nó cầm một bức họa cuộn tròn – chắc vì thường ngày thấy ta vẽ vời. Nhưng suốt cả quá trình, lão gia gần như ôm nó không rời – ngay cả Phạm Lịch ngày trước cũng chưa từng được hưởng đãi ngộ ấy.
Chuyện bên ngoài đại sảnh rất nhanh truyền vào nội viện. Các thái thái cũng cười vang. Phạm Hề xem như nổi danh.
Qua mấy tháng, Nghiêm thị rốt cuộc sinh được một bé trai.
Ta và Phạm Tằng cũng nhẹ nhàng thở ra.
Trước đó, Nghiêm thị vẫn lấy lý do cần tĩnh dưỡng, bị đại ca nhốt trong phòng, không cho ra ngoài. Chúng ta cũng chẳng biết tình hình của nàng ra sao. Không khí trong phủ những ngày ấy rất quỷ dị. Đại ca tuy bề ngoài vẫn ôn hòa với Phạm Tằng, nhưng thực tế càng ngày càng xa cách.
Mãi đến khi đứa nhỏ này chào đời – đích tôn đã có con trai trưởng – bầu không khí kỳ lạ ấy mới chấm dứt. Lão gia đặt tên cho nó là Phạm Trác.
Tuy nhiên, đứa bé vừa chào đời đã bị thái thái bồng về nuôi. Bà bảo vì Nghiêm thị thân thể không tốt, cần phải tĩnh dưỡng cho kỹ. Nhưng thực ra bà còn có hai đứa con gái đang cần được dạy dỗ tử tế.
Đại ca Phạm Tằng trái lại rất mừng. Đứa con được nuôi bên cạnh thái thái chính là sự bảo đảm cho tình thương và quyền thừa kế. Chỉ không biết trong lòng Nghiêm thị nghĩ thế nào. Con đàn bà ngốc ấy, đã phải trả giá đắt vì những hành xử lố lăng trong thời gian mang thai. Vốn ở nội viện, thái thái là người nói một không ai dám nói hai. Trước vì nàng mang thai mà bà nhẫn nhịn chưa phát tác, giờ đứa bé đã sinh ra rồi, nàng còn có ngày lành nữa sao?
— Phụ thân muốn ta vào quan – Phạm Tằng nói với ta – Tuổi ta cũng chẳng còn nhỏ, cũng muốn làm nên chút việc. Có hai vị trí để chọn: một là chức quan ngũ phẩm tại triều đình, tuy không phải chức vụ trọng yếu gì, nhưng có thể tích lũy nhân mạch, cũng khó mắc sai lầm, sau này có thể từ từ thăng tiến. Hai là làm huyện lệnh thất phẩm ở ngoài, chẳng được nơi tốt lành gì, phải chịu khổ một chút, vất vả một chút, nhưng có thể thể hiện năng lực của mình. Ta muốn nghe ý kiến của Nam Nhi.
Tuy hơi ngạc nhiên vì Phạm Tằng sẽ bàn bạc chuyện như thế với ta, nhưng đã là việc hệ trọng, ta quả thực nên giúp hắn tìm ra chủ ý. Suy nghĩ một lát, ta nói:
— Nhị gia tính tình chính trực, lại chịu được khổ cực, ra ngoài tự do hơn là ở lại. Huống chi Nhị gia còn trẻ, lúc này ở kinh thành rèn mài tài năng thật đáng tiếc, chi bằng ra ngoài trải nghiệm, học đời, cũng tăng thêm chút thủ đoạn làm việc.
Phạm Tằng lập tức mừng rỡ ôm lấy ta:
— Ta chỉ biết Nam Nhi nhất định sẽ đồng ý với ta. Ta đúng là muốn ra ngoài, dùng năng lực của mình làm nên việc. Nhưng cuộc sống bên ngoài chắc chắn sẽ khổ cực hơn trong nhà nhiều. Nam Nhi…
Ta kéo hắn ngồi xuống:
— Thiếp tất nhiên sẽ đi cùng chàng. Thiếp không sợ vất vả. Nhị gia ăn được khổ, thiếp cũng ăn được.
Ta đương nhiên muốn đi. Không chỉ để được sống tự do, được ngắm phong cảnh các nơi, mà còn vì ta không muốn các con lớn lên mãi ở kinh thành phồn hoa. Ta muốn chúng được mở rộng tầm mắt, biết sung sướng nhưng cũng hiểu thế nào là khổ cực.
Hắn nắm chặt tay ta:
— Nam Nhi…
Rồi lại chẳng nói gì thêm. Một lát sau hắn mới hỏi:
— Còn các con…
— Tất nhiên cũng đi cùng – ta đáp – Cả nhà mình luôn ở bên nhau.
— Nhưng chúng còn nhỏ, lại còn phải đi học.
— Còn việc gì có thể quan trọng hơn việc ở bên cạnh cha được? Lời nói và việc làm của người lớn mới thực sự dạy chúng đạo lý làm người. Hơn nữa, thái thái tuổi đã cao, còn phải chăm sóc Trác nhi, e không đủ sức để ý đến chúng. Lão gia và đại ca bận việc công, nếu không ai dạy dỗ, chúng hư hỏng thì sao? Sách vở ở đâu chẳng học được. Giờ chúng mới học những thứ căn bản, tìm thầy cũng chẳng khó.
Hắn bị ta thuyết phục, gật đầu đồng ý:
— Phong Lan và Lan Chi phải chăm con gái, Tôn di nương thân thể không tốt, cứ để các nàng ở lại.
Ta suy nghĩ rồi nói:
— Chúng ta đi trước, đợi ổn định hết mọi việc, nếu điều kiện tốt sẽ phái người đón các nàng sau. Còn nếu thực sự quá khổ cực thì thôi. Thế nào?
Phạm Tằng cười:
— Mẫu thân bảo ta, nàng bao che khuyết điểm, bảo vệ mọi người trong viện rất tốt. Có phải nàng sợ chúng ta đi rồi có người ức hiếp các nàng không? Nàng yên tâm, bây giờ đại tẩu có con trai rồi, sẽ chẳng làm gì đâu.
— Đó là thái thái chê cười ta đấy. Sao chàng lại coi là thật? – ta xoa bóp tai hắn.
Hắn xích lại hôn ta:
— Nàng là người thế nào, không ai rõ bằng ta. Không cần thái thái nói, ta cũng biết. Thực ra Phong Lan, Lan Chi đều giỏi giang, mang theo cũng chẳng vướng víu, lại có thể giúp nàng. Nàng là sợ Tôn di nương thân thể không tốt, lại sợ để nàng lại một mình nàng sẽ đa nghi, nên mới giữ cả ba lại. Có phải thế không?
Kỳ thực, theo ý ta, Tôn di nương thân thể yếu, ngày nào cũng uống thuốc, lại cần thuốc bổ bồi dưỡng, chắc chắn không chịu nổi cuộc sống khổ cực. Hơn nữa Phạm Tằng cơ bản đã không đến phòng nàng, nàng cũng chẳng cần thiết phải đi theo, chi bằng ở lại phủ sống những ngày thoải mái, dưỡng bệnh cho tốt. Dù sao thân phận nàng khác với Phong Lan và Lan Chi – tuy là di nương nhưng trong phủ chẳng ai dám bạc đãi nàng.
Chỉ có điều, nếu chỉ để lại một mình nàng, lão gia và thái thái sẽ nghĩ thế nào? Phạm Tằng sẽ nghĩ thế nào? Trong phủ trên dưới sẽ nghĩ thế nào? Dù sao Phong Lan và Lan Chi đều là người nhà của ta. Vì thế ta mới giữ cả ba lại, sau này sẽ đón đi sau, tránh sinh chuyện.
Ta hơi ngạc nhiên nhìn hắn.
Hắn cười ôm ta:
— Nam Nhi, ta hiểu nàng, cũng như nàng hiểu ta. Nàng luôn nghĩ mọi việc giúp ta, khiến ta chẳng phải lo lắng gì trong nhà.
Việc rất nhanh được định đoạt.
Phạm Tằng ra ngoài xử lý việc của sư gia và một số chuyện lặt vặt. Còn ta ở trong phủ dặn dò Lan Chi và các nàng:
— Các ngươi ở lại phủ sống yên ổn, cũng chuẩn bị sẵn sàng. Đợi bên ấy ổn định rồi, ta sẽ phái người đến đón.
Phong Lan nói:
— Nếu nơi ấy khổ cực, thì đi tất nhiên sẽ vất vả. Sao chúng con để tiểu thư đi trước dọn đường cho chúng con được? Hay là cùng đi luôn, có thể giúp đỡ tiểu thư.
— Vốn chẳng cần rắc rối thế. Nhưng Tôn di nương thân thể không tốt, không chịu nổi vất vả. Mà nếu chỉ để một mình nàng ở lại, người ta sẽ nghĩ ta trọng bên này nhẹ bên kia. Nên ta giữ tất cả lại, sau này sẽ cùng đón đi. Huống chi các ngươi còn phải chăm Tư Du và Tư Cẩn, ở lại vẫn hơn.
Các nàng nhìn nhau rồi gật đầu.
Tôn di nương biết chuyện, đến trước mặt ta khóc lóc, đòi đi cùng.
— Đợi chúng ta dàn xếp ổn thỏa ở đó, tự nhiên sẽ phái người về đón các nàng. Chẳng mất bao nhiêu ngày đâu.
— Nói thì dễ, ai biết phải đợi bao lâu? – nàng vừa khóc vừa nói – Nhị nãi nãi phải chăm ba đứa con, khó tránh khỏi có lúc chăm sóc Nhị gia không chu đáo. Thiếp thân đi theo vẫn hơn.
— Lần này xuất phát là công việc, nhất định phải đến đúng hạn nhậm chức, trên đường không thể trì hoãn…
— Thiếp thân biết Nhị nãi nãi trong lòng vẫn trách thiếp vì lần trước đã làm lỡ việc của Nhị gia, nhưng thiếp lúc đó cũng chẳng biết mình có thai…
— Thân thể của thiếp quả thực không thích hợp đi đường xóc nảy, mệt nhọc…
Nàng nhìn ta, buồn bã nói:
— Ai cũng bảo Nhị nãi nãi ung dung rộng lượng, dung được người dưới. Nhưng lần này từ ngoài về, Nhị gia chỉ nghỉ ngơi ở phòng Nhị nãi nãi, thiếp cùng Lan Chi, Phong Lan đều như vật trang trí. Giờ Nhị nãi nãi lại một mình đi theo Nhị gia, bỏ chúng thiếp lại – chẳng biết người ngoài sẽ nói thế nào…
Ta nhìn nàng, vừa buồn cười vừa thương hại.
Lời ấy bảo ta đáp làm sao? Nói rằng Phạm Tằng đã chán ghét nàng, không muốn đến phòng nàng?
Mấy năm nay, vì thân phận thân thích của nàng, vì tình cảm giữa nàng và Phạm Tằng, ta chưa bao giờ bắt nàng lập quy củ. Nàng cơ bản chẳng xuất hiện trước mặt ta, hai bên nói chuyện với nhau chẳng được bao câu, thế mà tình cảm của Phạm Tằng dành cho nàng lại khiến nàng luôn đầy địch ý với ta. Nói thật, nàng chỉ là một người thiếp, thốt ra những lời này đã là quá phận. Nếu ta không phải là đàn ông, e rằng đã chẳng dung được nàng. Với một người đàn bà trong lòng chỉ có tình yêu, ta coi như vẫn bao dung – nên lúc này chỉ thấy buồn cười và đáng tiếc.
Dù sao, ta đã có ba đứa con trai, Phạm Tằng có ba thiếp, hai đứa con gái – ta còn sợ người đời nói gì nữa? Lời uy hiếp của nàng chẳng có chút hiệu lực nào.
— Tuyết Nhu!!! – Phạm Tằng nổi giận đùng đùng bước vào, hẳn đã nghe được những lời vừa rồi – Thiếp luôn nói chuyện với Nhị nãi nãi như thế sao?
Ta không muốn nhìn họ cãi nhau trước mặt mình, bèn đứng dậy:
— Các ngươi ở đây nói chuyện đi, ta sang thỉnh an thái thái đây.
Phạm Tằng bước tới, nắm tay ta:
— Nam Nhi, nàng khoan đi – rồi quay sang Tôn di nương – Lúc trước Nam Nhi không bắt thiếp lập quy củ, cưng chiều thiếp, vậy mà thiếp càng ngày càng vô lễ. Ta nghĩ về sau vẫn nên lập quy củ thì hơn. Đến giờ thì hành lễ, không nên nói thì đừng nói.
— Biểu ca? – Tôn di nương không thể tin nổi nhìn Phạm Tằng, nước mắt tuôn rơi.
Ta nhìn cảnh ấy, đầu như muốn nở to.
Phạm Tằng cũng chẳng an ủi nàng:
— Thân thể thiếp quả thực không thể đi xa. Vì để thiếp khỏi đa nghi, Nam Nhi còn giữ cả Phong Lan và Lan Chi ở lại cùng đợi với thiếp. Sao thiếp còn cố tình gây chuyện?
Ta thở dài. Thôi, nếu chưa đi được thì cứ ngồi xem diễn vậy.
— Cố tình gây chuyện? – Tôn di nàng gào lên – Nàng ấy có thể đi được sao? Lại còn dắt ba đứa con? Sao nàng ấy không ở lại đợi chàng đến đón chúng thiếp cùng đi?
Phạm Tằng thất vọng nhìn nàng:
— Ta thực sự cần Nam Nhi đi giúp ta lo liệu việc trong quan phủ, chăm sóc cuộc sống hàng ngày cho ta. Thiếp chẳng lẽ muốn ta một mình đến nhậm chức, mà chẳng nghĩ cho ta chút nào?
— Thế chàng có nghĩ cho thiếp không? Về nhà mấy tháng rồi, chàng nói với thiếp được mấy câu? Ở phòng thiếp được bao lâu đã vội đi? Không thì bảo muốn xem việc học hành của đứa này, không thì bảo muốn dắt đứa kia đi chơi. Thực ra chẳng phải vẫn quanh quẩn trong phòng nàng ấy sao?
— Thế ở với thiếp là việc chính à? – Phạm Tằng gần như thẹn quá thành giận.
— Lúc trước nàng ấy sắp sinh, chàng chẳng phải cũng ngày ngày bên cạnh thiếp đó sao? Lúc đó chàng chẳng bảo phải ở với nàng ấy. Sao khi thiếp thành người của chàng, chàng lại đối xử với thiếp tệ hơn ngày xưa? Biểu ca, sao chàng thay đổi nhiều thế? Tình yêu của chúng ta, chàng đã quên hết rồi sao?
Phạm Tằng bỗng nhiên trầm tĩnh lại, quay sang nhìn ta, giọng ôn nhu:
— Thiếp nhắc đến ngày xưa, mới khiến ta nhớ ra ta đã thiếu Nam Nhi nhiều như vậy. Lúc nàng sắp sinh con, ta còn ngày ngày bên thiếp, sợ thiếp chịu ấm ức, muốn cưới thiếp về. Còn Nam Nhi, nàng ấy luôn nghĩ mọi điều tốt cho ta. Còn thiếp… thực sự làm ta thất vọng. Mấy năm nay, ăn, mặc, ở, đi lại, nàng ấy có bạc đãi thiếp lúc nào? Dù có lúc ta không ở nhà, nàng ấy có từng đánh phạt thiếp không? Thiếp có nghĩ đến cảnh ngộ của những người thiếp ở đại phòng không? Sao thiếp không nhớ những gì nàng ấy đã đãi thiếp, chẳng có chút lòng biết ơn nào?
Tôn di nương im lặng một lát, rồi cười lạnh:
— Nàng ấy cướp mất chàng, chàng còn muốn thiếp cảm ơn nàng ấy?
Ta ngồi bất động, lặng lẽ nghe họ nói. Mãi đến khi thấy họ càng nói càng quá lời, ta mới đứng dậy bảo Phạm Tằng:
— Vài ngày nữa sẽ đi rồi, thiếp sang chỗ thái thái xem ngài còn dặn dò gì không.
Hắn đưa tay nắm lấy tay ta, ánh mắt đầy áy náy. Ta vỗ nhẹ tay hắn, rồi bước ra cửa.
Bồng Phạm Hề, ta dắt theo một dải mỹ nhân sang chỗ thái thái, ngồi nói chuyện phiếm cùng bà.
— Không phải đang thu dọn hành lý sao? Sao giờ này còn sang đây? – khi trong phòng chỉ còn hai người, thái thái hỏi ta.
— Con dâu chẳng phải nhớ thái thái quá nên sang trò chuyện cùng ngài đây ạ.
Bà cười:
— Con khỉ nhà ngươi, chỉ biết nói ngọt. Có phải lại có người sang gây chuyện không?
— Cũng chẳng có gì đâu ạ. Tôn di nương muốn đi theo, Nhị gia sợ nàng ấy không chịu nổi, đang khuyên nhủ ạ.
— Con à, con cũng quá dung túng nàng ta rồi. Tuy là thân thích, nhưng giờ đã là thiếp thất, không thể để nàng quên bổn phận.
— Tôn di nương thân thể không tốt, ngày thường dễ dãi với nàng một chút cũng nên thôi ạ.
— Con ngoan quá. Làm khó con rồi. Nhưng việc lần này không thể buông lơi. Chuyện triều đình không phải trò đùa, trì hoãn không được đâu.
— Con dâu hiểu ạ.
— Nàng ta là thân thích bên nội của lão gia, nên ta cũng chẳng tiện qua mặt con mà trực tiếp quản giáo. Nhưng dù sao, quy củ vẫn là quy củ. Ta nghĩ lão gia cũng chẳng nói gì đâu.
Ta gật đầu.
Chương 14 – Tâm sự của Phạm Tằng
Phụ thân định sẵn việc hôn nhân cho ta – là tiểu thư con vợ cả của Lâm gia. Mẫu thân rất hài lòng với mối hôn sự này. Bà bảo đã hỏi thăm qua, vị tiểu thư Lâm gia ấy dung mạo xuất chúng, tính tình vô cùng tốt, lại có tướng mạo vượng phu vượng tử.
Ta hy vọng có thể lấy được một người vợ hiền lành, như trong sách vẫn viết: cử án tề mi, phu xướng phụ tùy. Đối với tân nương tử, trong lòng ta cũng có vài phần mong chờ.
Đẩy khăn voan đỏ ra, ta phát hiện nàng đã đang nhìn ta. Đôi mắt sáng ngời, cực kỳ sinh động, như thể có thể nói chuyện.
Tuy đã sớm có hai nha đầu thông phòng, nhưng ta chưa bao giờ được tận hứng hưởng thụ việc phòng the như thế. Ta nghĩ chúng ta chính là trời đất sinh thành một đôi, cho nên mới thành vợ chồng.
Nàng luôn tươi cười, bất kể lúc nào cũng toát ra vẻ tâm tình khoái trá, khiến người bên cạnh cũng bất giác vui lây. Mẫu thân thực sự rất thích nàng – ta thấy rõ điều ấy. Bởi nàng ôn nhu, hào phóng, cẩn thận, săn sóc. Nàng hiếu thuận với mẫu thân là phát ra từ tận đáy lòng, từ ánh mắt có thể nhận ra điều đó. Khác hẳn với đại tẩu – lúc nào cũng chỉ biết quy củ thỉnh an hầu hạ – nàng hoàn toàn khác biệt.
Nàng mỗi ngày đều đi dạo, đánh đàn, viết chữ, vẽ tranh, đọc sách, và phải mớm cho một con chim rất béo ăn. Ta nghĩ mong muốn có được cảnh “phu xướng phụ tùy, cử án tề mi” đã thành hiện thực.
Những thị nữ nàng mang theo đều trông rất ưa nhìn. Làm gì nàng cũng dắt theo họ, khiến người ta thấy liền sinh lòng sung sướng. Nhưng họ đều không thể che khuất được sự sáng lạn tao nhã của nàng. Không chỉ vì dung mạo, mà còn bởi ánh mắt cùng nụ cười của nàng – không ai có thể có được thần thái sáng láng như nàng.
Ta như bị nàng mê hoặc, mấy tháng liền chỉ quấn quýt bên nàng. Rồi nàng có thai. Ta nghĩ đến lời mẫu thân đã nói: nàng rất “vượng tử”. Nhưng bỗng nhiên phải làm cha, ta có hơi không quen.
Nàng bảo thị nữ đến hầu hạ ta – chuyện ấy cũng là lệ thường. Nhưng sáng hôm sau thức dậy, ta lại thấy nhớ nàng da diết, muốn gặp nàng. Thế rồi ta vào phòng nàng. Nàng vẫn nằm trên giường, nắm lấy tai ta và hôn ta. Nàng hình như rất thích nắm tai ta – mà ta cũng thích cái động tác thân mật ấy.
Gần đây, biểu muội bệnh nặng hơn. Ta rất áy náy. Từ ngày cưới đến giờ, ta gần như đã quên mất nàng.
Chúng ta từ nhỏ lớn lên bên nhau. Nàng thân thể yếu ớt, ta vẫn luôn muốn chăm sóc, bảo vệ nàng. Ta từng nghĩ mình sẽ cưới nàng làm vợ, nhưng rồi phụ thân định ra hôn sự khác cho ta.
Biểu muội rồi sẽ gả cho ai? Thân thể nàng yếu ớt như thế, có thể như Nam Nhi được không, có thể hầu hạ hiếu thuận cha mẹ chồng không? Trượng phu của nàng có sủng ái nàng không? Nàng có thể giống Nam Nhi – rất “vượng tử” – không?
Biểu muội nói muốn sống chung cả đời với ta. Đó cũng là một cách. Ta có thể giữ nàng bên cạnh, chăm sóc nàng cả đời, không phải lo nàng sau này chịu ấm ức. Còn chưa kịp mở miệng nói với Nam Nhi, nàng đã chủ động đồng ý. Ánh mắt sáng ngời ấy không chút miễn cưỡng, tất cả đều xuất phát từ đáy lòng. Ta thực sự cảm kích, cũng thực sự hổ thẹn.
Ta làm việc gì cũng dễ chuyên tâm quá mức. Lúc đang lo lắng cho biểu muội, ta đã không chăm sóc tốt cho người vợ đang mang thai của mình.
Nam Nhi sinh cho ta một đứa con trai. Sau khi làm mẹ, nàng càng trở nên đẹp hơn, toàn thân tỏa ra một thứ hương vị ôn nhu.
Ta nạp biểu muội làm thiếp. Nam Nhi vì lo cho thân thể nàng nên không bắt nàng tuân theo quy củ của thiếp thất. Ta rất cảm kích sự săn sóc ấy. Biểu muội tính tình thanh cao, nhất định không thể thích nghi với cuộc sống khúm núm. Ở bên biểu muội, cảm giác thật bình thản, hoàn toàn không có thứ tình cảm mãnh liệt như khi ở bên Nam Nhi. Nhưng ta có thể chăm sóc nàng thật tốt. Ta buông được một mối tâm sự.
Ta càng thích ở bên Nam Nhi hơn. Thích chuyện phòng the ban đêm, cũng thích cùng nàng chơi cờ hay đọc sách. Làm cha rồi, ta hơi ganh tị với các con – bởi vì nàng dành nhiều tâm tư cho chúng hơn là cho ta.
Nàng mang thai lần thứ hai. Mấy người bạn mới kết giao quyết kéo ta đến thanh lâu chơi. Vốn ta chẳng muốn đi – ta chán ghét những nơi ấy, luôn thấy nó dơ bẩn không sạch sẽ. Nhưng không chịu nổi họ ồn ào lôi kéo, đành phải đi cùng.
Ở đó, ta gặp lại cô gái từng được ta cứu: Lan Đình. Nàng kể về cuộc đời mình, khiến ta cảm thấy như có lỗi với nàng. Nàng đầy bụng tài hoa, khí chất thanh nhã, không nên bị chôn vùi ở nơi ô uế ấy. Ta chưa bao giờ có ý định chiếm nàng làm của riêng, nhưng ta muốn cứu nàng ra khỏi chốn ấy.
Ta thường xuyên đến tìm nàng – vì như thế nàng sẽ không phải tiếp khách làng chơi. Ta định chuộc thân cho nàng, định giúp cha nàng lật lại bản án. Ta tra cứu quá khứ của nàng – và phát hiện tất cả chỉ là một âm mưu.
Nam Nhi bảo rằng ta đã sai. Đúng vậy, ta không nên dễ dàng đặt niềm tin như thế, cái cảm giác có lỗi ấy thật hoang đường. Tài hoa chẳng đi đôi với nhân cách tốt đẹp. Nam Nhi – người vợ của ta – nàng thông minh và sáng suốt biết bao. Nàng đã đánh thức ta. Nhận lỗi trước mặt nàng chẳng làm ta xấu hổ, bởi nàng là vợ ta, trong mắt nàng tràn đầy sự thấu hiểu.
Sau đó, nàng mỉm cười bảo rằng ta đã khiến nàng bất ngờ – vì ta có thể tra ra những chuyện xảy ra từ nhiều năm trước. Đúng vậy, ta làm việc rất chuyên tâm, có đôi khi còn rất bướng bỉnh, hễ là dấu vết thì nhất định sẽ lần ra tận cùng.
Khi ta hiểu ra sự thật, ta lại một lần nữa bỏ lỡ người vợ đang mang thai của mình. Đứa con thứ hai đã chào đời. Ta không phải người chồng tốt. Nhưng từ nay về sau, ta sẽ hết sức đối xử tốt với Nam Nhi.
Phụ thân sai ta xuất ngoại làm việc. Nam Nhi cho Phong Lan đi theo ta – vì nàng ấy vốn là người ổn trọng nhất, có thể chăm sóc ta.
Tuyết Nhu cũng muốn đi. Thực ra đưa nàng đi không thích hợp lắm – thân thể nàng không tốt. Nhưng ta hơi áy náy với nàng, bởi tấm lòng ta đều dồn cả cho Nam Nhi. Nói là chăm sóc nàng, nhưng thực ra vẫn là Nam Nhi chăm sóc nàng, chứ không phải ta. Vì thế cuối cùng ta đồng ý.
Ta không ngờ lại ra kết cục như vậy.
Biểu muội sẩy thai. Và nàng càng chỉ trích ta nhiều hơn, thậm chí còn chất chứa nhiều bất mãn với Nam Nhi. Nàng chỉ trích ta, ta không biết nói gì. Nhưng Nam Nhi đã hết lòng chăm sóc nàng, bao dung nàng, vậy mà nàng chẳng hề cảm kích – chỉ coi đó là điều đương nhiên. Điều ấy khiến ta thấy thật nực cười. Biểu muội nhu nhược thiện lương mà ta từng yêu thương, hóa ra lại là một người đàn bà ích kỷ và vô tâm đến thế sao?
Ta càng thêm áy náy với Nam Nhi. Những gánh nặng nàng phải gánh đều là tại ta. Bởi nàng là vợ ta, nên nàng không muốn ta phải muộn phiền việc nhà. Thế mà người được nàng chăm sóc, người vì ta mà mang đến thêm phiền toái cho nàng, lại đang trong lòng oán hận nàng.
Ta càng thêm kính trọng và yêu thương nàng gấp bội. Một người vợ như thế, sao ta có thể không yêu?
Ta viết thư cho nàng. Những bức thư hồi âm của nàng luôn khiến ta bật cười. Đứa con còn bé bỏng cũng đã biết viết những nét chữ xiêu vẹo – nàng dạy dỗ các con ta rất tốt. Ta chợt nhận ra mình đã bỏ lỡ quá nhiều điều. Nàng và các con đáng lẽ phải là người ta coi trọng nhất, quan tâm nhất. Thế mà trước đây, ta lại vì những chuyện và những người không đáng mà phân tâm.
Nhưng vẫn còn kịp. Bởi nàng là người vợ bao dung của ta. Dù ta có hồ đồ đến đâu, nàng vẫn ở nhà, mỉm cười chờ ta.
Chương 15
Nếu Phạm Tằng làm thương nhân, ta còn có thể giúp đỡ một ít. Nhưng làm quan thì ta chẳng rành.
Dù ở thế giới này đã học được rất nhiều thứ, nhưng cũng chỉ là cách thức làm chủ mẫu gia tộc, quản lý hậu cung phi tần, hay thủ đoạn lung lạc lòng người – toàn chuyện trong nội viện. Làm gì có chuyện ta đi học những thứ bên ngoài của thế giới đàn ông.
Không hiểu thì tự nhiên không thể tùy tiện nhúng tay. Làm vậy chỉ thêm phiền toái cho Phạm Tằng mà thôi. Ta rất tự hiểu mình.
Ta nghĩ, lão gia và Phạm Tằng đã tìm được sư gia, lại phái gia nhân trong nhà đến giúp đỡ hắn – thế chắc là đủ để hắn đối mặt với những vấn đề mà một huyện lệnh phải gánh vác.
Dù là chức quan nhỏ, nhưng huyện lệnh cũng là “một người một cõi”, trong huyện ấy chính là nhân vật nói một không ai dám cãi hai. Mà chính vì chức quan nhỏ, nếu Phạm Tằng vì thiếu kinh nghiệm mà phạm sai lầm, ta nghĩ Phạm gia vẫn có thể giúp hắn giải quyết. Bởi thế, bắt đầu sự nghiệp từ một huyện lệnh, đối với Phạm Tằng mà nói, không thể tốt hơn.
Hắn có thể ở một huyện nhỏ tha hồ tung hoành, thỏa sức thể hiện tài năng. Vấp ngã, rồi sửa sai, tích lũy những kinh nghiệm quý báu. Điều ấy còn tốt hơn bất cứ thứ gì.
Điểm yếu nhất của Phạm Tằng chính là thiếu sự khéo léo, thiếu khả năng xoay xở. Nhưng người biết xoay xở, phần lớn đều được tôi luyện từ thực tế và những lần vấp ngã. Nếu từ nhỏ đã biết nịnh nọt, chẳng phải là kẻ gian hùng thì cũng chỉ là kẻ tầm thường không chính kiến. Vậy nên, Phạm Tằng như bây giờ là tốt.
Chúng ta khá yên ổn khi đến sống tại Vân Trạch Huyện.
Nói là khổ cực, nhưng thực ra mọi việc vẫn có người hầu hạ, chẳng cần động tay động chân. Chỉ có điều, đồ ăn không còn được cầu kỳ như trước nữa. Hàng ngày ra chợ mua thịt, cá, rau củ tươi, sai người nấu mấy món đơn giản, có gì ăn nấy.
Bổng lộc của huyện lệnh chẳng cao là bao. Nhưng lúc trước trong nhà cho không ít bạc, chúng ta cũng chẳng thiếu tiền. Tuy vậy, ta tính chỉ dùng bổng lộc của Phạm Tằng để chi tiêu.
Không làm thế thì làm sao dạy được bọn Phạm Lịch thế nào là cuộc sống thực sự? Nếu đến nơi này mà vẫn tiếp tục dựa vào Phạm gia, tiếp tục sống những ngày sung sướng như ở kinh thành, thì đến đây còn có ý nghĩa gì?
Phạm Tằng ở điểm này với ta không hẹn mà gặp, cũng nghĩ giống nhau.
Vì thế ta thu hết toàn bộ ngân phiếu lớn. Số tiền ấy, có lẽ sau này trong quan trường Phạm Tằng sẽ cần để giao tế. Bởi vậy ta không dùng nó mua ruộng đất. Chỉ dùng bổng lộc của Phạm Tằng, cân nhắc thu chi trong hoàn cảnh tiền bạc eo hẹp, cố gắng để cuộc sống thoải mái nhất có thể. Dù sao chúng ta cũng phải ở lại huyện này ít nhất ba năm. Ta sẽ cố gắng cải thiện hoàn cảnh sống của gia đình.
Đã không có vườn tược rộng lớn như trong nhà, ta tự thiết kế lại hoa viên ở hậu viện, sai người trồng những loài hoa bình dân, chẳng có gì quý giá.
Ta dạy Phạm Lịch tự mình mặc quần áo; tự mình mài mực, rửa bút; sau mỗi buổi học phải tự dọn dẹp bàn ghế; sau khi chơi xong phải tự cất đồ chơi. Ta dạy nó tự quản lý cuộc sống của chính mình.
Con nhà thế gia đương nhiên được sống thoải mái, nhưng ta muốn nó học được tính tự lập. Có những việc, nó có thể không muốn làm, nhưng không thể không biết làm. Nó học xong, rồi từ nó mà chăm sóc các em, dạy bảo các em.
Ta vẫn đánh đàn, vẽ tranh, viết chữ, chơi cờ. Nhưng ở nơi này, ta không còn quá chú trọng đến chất lượng giấy bút mực nữa. Có thứ tốt thì hưởng thụ, không có cũng thản nhiên. Nếu chỉ có bút tốt mực tốt mới viết được chữ đẹp, thì chẳng phải quá yếu đuối sao?
Ta muốn các con học được sự giản dị ở nơi này. Bởi vì điều quan trọng nhất vẫn luôn là bản thân mình. Giá trị thực sự của chúng là con người chúng, chứ không phải những vật ngoài thân.
Xuất thân thế gia chắc chắn là một lợi thế lớn, nhưng ta muốn chúng biết sử dụng nó, chứ không phải ỷ lại vào nó. Đúng vậy, đó là điều ta muốn dạy các con.
Ta không mang theo bình hoa cổ hay bất kỳ món đồ nội thất quý giá nào trong hành lý. Nhưng ta mang theo rất nhiều sách – rất rất nhiều sách. Các con ta cần chúng. Từ nhỏ, chúng đã miệt mài hấp thụ tri thức. Ở phương diện này, ta sẽ cung cấp điều kiện tốt nhất có thể.
Cả nhà năm người chúng ta nhanh chóng thích nghi với cuộc sống mới.
Vừa đến nơi, ta lần lượt mời tất cả phu nhân của các quan viên trong phủ đến chơi.
Qua đó, ta dễ dàng nắm được tính nết và năng lực của những người đang phụ tá Phạm Tằng, hiểu được mối quan hệ – hay mâu thuẫn – giữa họ với nhau, cùng với những tin đồn trong dân gian. Sau đó, ta tạo dựng quan hệ tốt với các phu nhân, nhờ họ tìm hiểu giúp một số việc khó làm.
Phạm Tằng tuy là người đứng đầu, nắm mọi quyền hành, nhưng vẫn cần những nhân viên cụ thể phụ trách từng việc. Phụ nữ vốn thích nói chuyện phiếm, đó là nơi thu nhận tin tức tốt nhất – dù những tin tức ấy thường cần được kiểm chứng và phân tích lại. Và những câu chuyện thủ thỉ bên gối lúc tối muộn, thường rất hữu ích.
Ta cũng sai người cẩn thận chăm sóc đời sống hàng ngày của các phụ tá cho Phạm Tằng, cố gắng giúp họ cũng giống như Phạm Tằng – không phải lo lắng việc nhà.
Ta còn giúp hắn sắp xếp một số tư liệu. Ví dụ: loại hành vi phạm tội nào thường bị xử lý thế nào, tháng nào dễ xảy ra thiên tai, cách xử lý thiên tai ra sao, mỗi địa phương có phong tục gì đặc biệt… vân vân.
Những gì ta có thể giúp Phạm Tằng không nhiều. Nhưng nếu có việc ta làm được, ta sẽ không mang cái giá “thế gia” ra mà khinh thường không làm. Phải nói, ta muốn thể hiện với Phạm Tằng một thái độ ủng hộ. Ta nghĩ, một người mới đến một nơi mới như hắn có lẽ cần sự khích lệ này.
Phạm Tằng cũng dành cho ta những hồi đáp tốt đẹp. Ngày qua ngày, vẻ mặt hắn càng thêm thong dong – chứng tỏ hắn thích nghi với chức vụ mới không tệ.
— Nam Nhi…
— Hử? – ta đang vẽ Phạm Hề.
Thằng bé này hôm nay bị ngã. Nó phát hiện xung quanh không có ai, nên không khóc. Nó đi một vòng thật lớn, tìm được ta rồi mới bắt đầu khóc. Hóa ra, người ta chỉ ấm ức làm nũng khi biết có người hiểu và thương mình. Thằng nhóc này!
— Nàng là người phụ nữ thông minh nhất mà ta từng gặp.
— Cái gì cơ? – ta ngạc nhiên nhìn hắn.
— Lúc trước nàng giúp ta sắp xếp mấy thứ ấy, giờ đều đang dùng đến. Người ta khen ta có năng lực, kỳ thực đều là công của nàng – hắn từ phía sau ôm ta, nói thật lòng.
Ta buồn cười quay người, xoa bóp tai hắn:
— Chuyện quan trường hay dân sinh đại sự, một phụ nữ như thiếp ở hậu viện sao hiểu được. Chẳng qua thiếp muốn giúp chàng một chút, nên sắp xếp công văn cho gọn gàng thôi. Chàng dùng dễ dàng là tốt rồi, đừng nói gì công với chẳng tội. Vợ chồng vốn là một thể. Thiếp chỉ hận mình biết quá ít, giúp được chàng quá ít. Chàng có kể với ai về thiếp không? Dù sao thiếp chỉ là quan quyến mà đi đọc công văn ấy, để người ta biết thì không tốt.
— Không có, nàng yên tâm. Nam Nhi thông minh thế này, chỉ mình ta biết là đủ rồi.
— Thông minh gì chứ? Có thể giúp chàng bớt chút vất vả, thiếp biết chừng mực là được. Chàng làm việc chuyên tâm quá, thiếp sợ chàng làm mệt chết mình.
Hừ, ta có tốt thế không? Giúp hắn chẳng qua vì chúng ta thực sự đã là một thể. Hắn không phải người thừa kế của Phạm gia. Vì tương lai của các con, tự nhiên ta muốn hắn có tiền đồ tốt.
Nhưng ta cũng không thể để hắn thấy ta quá khôn khéo, quá tài giỏi mà sinh lòng dè chừng hay sợ hãi. Những lời “tốt đẹp” phải nói ra hết. Cũng may Phạm Tằng không phải loại đàn ông sợ vợ giỏi hơn mình.
— Nam Nhi… – hắn ôm chặt ta.
Sau đó, chúng ta chiến đấu liên miên trên các chiến trường, cuối cùng lên giường.
Hôm nay hắn hình như đặc biệt hứng thú. Sau khi ân ái xong, hắn còn nghịch ngón tay ta:
— Nam Nhi, sao nàng cứ vẽ các con mà chưa bao giờ vẽ ta?
Ta bật cười:
— Chàng có thể tưởng tượng được các con lớn lên sẽ thế nào không? Sau này chúng lớn, lấy vợ sinh con, thậm chí cho chúng ta bế cháu, chúng ta sẽ mang những bức tranh này ra xem. Rất thú vị đấy.
Hắn cũng cười:
— Ở bên nàng mới là chuyện thú vị nhất. Nam Nhi vẽ cho ta một bức được không?
— Được – ta xoa bóp tai hắn – Ngủ đi.
Ta nhắm mắt lại, thực sự quá mệt.
Hắn ôm chặt ta.
Trước khi rời kinh thành, trận cãi vã của Tôn di nương kết thúc bằng việc nàng ngất xỉu. Sau đó, nàng nằm trên giường dưỡng bệnh, đương nhiên không thể tiếp tục đòi đi theo.
— Phong Lan gửi thư nói Tôn di nương đã đỡ hơn nhiều. Chúng ta cũng đến đây hơn nửa năm rồi. Có nên phái người đón các nàng sang không? – khi ta đang xem thư của Phong Lan, Phạm Tằng chỉ lướt nhanh qua bức thư dày đặc của Tôn di nương.
Kỳ thực, ta muốn đón Phong Lan và các nàng sang. Cuộc sống ở đây dù sao cũng thoải mái hơn trong phủ chính, hơn nữa ta cũng lo khi ta không có mặt, các nàng ở phủ sẽ chịu ấm ức. Còn Tôn di nương thế nào cũng được – nhưng ta không thể nói thẳng ra như vậy.
Phạm Tằng tùy tay ném bức thư xuống, ôm eo ta:
— Nơi này cuộc sống chẳng sung túc gì, vẫn nên để các nàng ở lại kinh thành đi.
— Trong thư Phong Lan nói, thầy thuốc bảo Tôn di nương ưu tư quá nặng…
Nếu cứ thế mà bệnh nặng chẳng may mất đi, với cái tính thương hương tiếc ngọc của Phạm Tằng, chẳng khéo hắn sẽ tự trách mình, áy náy, ảnh hưởng đến công việc. Thật là một mối phiền toái. Chi bằng đưa nàng đến bên cạnh cho rồi.
— Người không biết điều, ở đâu chẳng giống nhau – hắn thản nhiên đáp.
— Đừng giận nữa – ta xoa bóp tai hắn, cười nói – Cả nhà ở bên nhau vẫn tốt hơn.
— Nàng ấy đã nói những lời như thế, Nam Nhi không giận sao?
Ta lắc đầu:
— Trước khi chàng nạp nàng vào cửa, thiếp đã biết tính nàng rồi. Nàng nhanh mồm nhanh miệng, nhưng chẳng có ý xấu. Đã biết trước, thì giờ hà tất phải so đo những lời qua tiếng lại nhỏ nhặt ấy.
— Nàng ta đâu chỉ có nhanh mồm nhanh miệng – Phạm Tằng cười lạnh một tiếng, rồi dịu giọng bảo ta – Đợi sang mùa xuân năm sau rồi tính. Sắp đến vụ thu hoạch, bận lắm. Xong xuôi thì mùa đông đã tới, lúc ấy trời lại quá lạnh. Chi bằng đợi sang xuân.
Ta thấy hắn căn bản chẳng muốn đón người sang, chỉ đang kéo dài thời gian, trong lòng hơi bồn chồn. Nhưng ta cũng chẳng quá gấp cần các nàng đến đây, liền gật đầu đồng ý.
Chương 16
Phong Lan gửi thư nói: Tôn di nương đi cầu thái thái cho nàng đến đây.
Lúc đầu, thái thái còn giải thích với nàng rằng công vụ của Phạm Tằng bận rộn thế nào, huyện lý nghèo khổ ra sao, chúng ta mỗi ngày trải qua khổ cực thế nào, ta ở nơi này lo liệu hậu viện vất vả ra làm sao – bà bảo nàng đừng đến thêm phiền, cứ ở nhà dưỡng bệnh cho tốt. Đáng tiếc nói chẳng nghe. Sau thấy phiền, bà liền sai người đỡ nàng đi, nhắm mắt làm ngơ.
Tôn di nương lại sang cầu lão gia. Kết quả bị răn dạy một trận: bảo nàng nhớ kỹ thân phận hiện tại của mình, làm thiếp thì phải có bổn phận của thiếp.
Sau đó, nàng lại ốm.
Ta nghi ngờ tâm lý nàng có vấn đề. Kiểu “bệnh cố chấp” gì đó. Bằng không, trong khi biết rõ Phạm Tằng không muốn gặp mình, sao còn cố tìm đến? Chẳng phải tự chuốc khổ vào thân sao? Hay là nàng thích tự hành hạ mình?
Ta rất sợ loại người một lòng một dạ cố chấp, đem hết tâm trí vào những chuyện vụn vặt ấy. Đến mức đó không còn là tình cảm nữa, mà là sự biến thái. Với người như vậy, tốt nhất nên tránh xa, bởi không thể nào dùng lẽ thường mà suy đoán. Ai biết lúc nàng điên cuồng lên sẽ làm gì?
Vì thế, ta cũng chẳng nhắc lại chuyện đón Tôn di nương nữa.
Nhưng nghĩ mà xem: viên trân châu ngày nào còn trong trẻo sáng láng, sao giờ lại biến thành mắt cá chết thế kia?
Năm sau, vào mùa hè, ta lấy danh nghĩa muốn đem hai cô con gái về bên cạnh dạy dỗ, để đón Phong Lan và Lan Chi sang.
Thứ nữ vốn đã khó lấy chồng, lại chẳng có cơ hội giao tiếp với ai. Phải biết rằng trong Phạm phủ còn có hai cháu gái đích tôn của Nghiêm thị, tuổi tác chẳng hơn Tư Du, Tư Cẩn bao nhiêu. Bởi thế, ta không thể không tính toán sớm cho các con gái.
Hiện tại chúng còn nhỏ, Phạm Tằng lại đang giữ chức ở ngoài, quả thực có thể cho chúng mở mang kiến thức, có cơ hội giao tiếp, làm quen với vài bạn nhỏ. Như thế sẽ giúp chúng cởi mở hơn. Chỉ cần tính tình được tu dưỡng tốt, sau này dù lấy chồng vào gia đình thế nào, cũng có thể nhập gia tùy tục, chẳng đến nỗi như Nghiêm thị hay Tôn di nương – tự chuốc khổ vào thân.
Đương nhiên, đó chỉ là dự tính. Hai đứa bây giờ còn quá nhỏ.
Còn Tôn di nương, ta chẳng nhắc đến nữa. Dù sao nàng vẫn đang ốm. Phạm Tằng cũng chẳng hề nhắc. Thực ra, hắn vô cùng tức giận vì việc Tôn di nương sang cầu lão gia. Sau đó, hắn còn chẳng thèm đọc thư của nàng. Người ấy tuy vẫn còn sống, nhưng trong cuộc sống của chúng ta, đã chẳng còn dấu vết gì nữa.
Phạm Lịch bắt đầu học võ.
Không phải ta muốn nó văn võ song toàn. Đây chỉ là những kỹ năng cần có của con nhà thế gia mà thôi. Sau này cùng người ta ra ngoài săn bắn, không biết cưỡi ngựa bắn cung thì chẳng thành trò cười sao?
Lúc đầu rất vất vả. Làn da non mềm bị trầy xước, mệt đến nỗi đứng không vững. Nhưng ta chẳng hề đau lòng – con trai nên được nuôi dạy như thế. Ta chỉ ở bên cạnh, cùng tập luyện với nó. Lúc nó thấy mệt mỏi, ta động viên; lúc nó tìm ra mẹo, ta khen ngợi. Ta còn cùng nó học bắn cung, để nó biết rằng ta cũng chẳng phải sinh ra đã biết tất cả. Chỉ cần kiên trì thì đều có thể học giỏi.
Ở thời đại này cũng có cái hay. Nếu ở hiện đại, ta bận rộn công việc như thế, dù có thương con đến đâu, thì có thể dạy nó được bao nhiêu? Chỉ đành gửi cho nhà trường, gặp phải loại thầy cô nào chẳng biết, chưa nói đến chuyện được dạy dỗ tùy theo năng khiếu.
Ở đây, ta có thể tự mình cẩn thận chọn lựa thầy dạy. Tính cách và phẩm hạnh của con cái có thể được uốn nắn từng chút một, như mưa dầm thấm đất. Ta ở bên chúng mỗi ngày, chứng kiến từng thất bại, từng thành công của chúng.
Ta sẽ không rơi vào cảnh một ngày đẹp trời bỗng nhiên phát hiện con mình đã lớn, mà không biết nó lớn lên từ lúc nào. Bỗng nhiên thấy chúng ta có khoảng cách, mà không biết những quan niệm kỳ lạ của nó bị ai ảnh hưởng.
Ở đây, ta có thể làm một người nuôi dạy đủ tư cách.
— Mẹ ơi~
— Sao? – luyện tập xong, nó mệt lử rồi. Ta ôm nó vào lòng. Nó luôn ra dáng tiểu đại nhân, nhất là từ khi có các em, ta càng ít khi ôm nó.
Lúc này nó lại ôm cổ ta, không muốn rời khỏi vòng tay mẹ:
— Con muốn uống canh khoai sọ.
— Được. Con đi tắm nước ấm đi. Mẹ sẽ tự tay làm, con tắm xong là có ngay.
— Dạ ạ.
Ba năm nhiệm kỳ kết thúc. Chúng ta trở về kinh thành.
Phạm Tằng sang nghe lão gia dạy bảo xong. Ba thằng nhóc – chín tuổi, bảy tuổi và bốn tuổi – cũng bị đưa đến trước mặt lão gia để kiểm tra việc học.
Phạm Lịch và Phạm Dược khỏi phải nói. Còn Phạm Hề thì chẳng giống hai anh nó, vốn dĩ đã chẳng thích đọc sách từ nhỏ. Nó chỉ thích chơi – một đứa trẻ bình thường. Ta cũng chẳng ép nó. Hai năm nữa hãy cho nó học vỡ lòng cũng được. Không phải vì nó là con thứ hay con út gì, mà bởi ta vẫn chưa tìm ra tài năng thiên bẩm hay sở thích thực sự của nó. Ta cũng sẽ không bắt nó làm những việc nó không hứng thú.
Kết quả, Phạm Hề ngồi trên đùi lão gia, nhìn hai anh trai bị kiểm tra. Lão gia rất hài lòng với hai đứa lớn, nhưng ông lại càng yêu thương Phạm Hề hơn – có lẽ bởi nó vừa ngốc vừa đáng yêu.
Nghiêm thị thì đã khôi phục lại dáng vẻ kiêu ngạo trấn định ngày nào, chẳng khác mấy so với lúc ta mới gặp. Có đứa con trai trong tay, chắc nàng đã biết suy nghĩ hơn.
Sau khi trở về viện, sắp xếp mọi việc ổn thỏa, cả nhà định pha một ấm trà ngon để thưởng thức. Bỗng Tôn di nương đến.
Nàng chẳng phải đang dưỡng bệnh sao?
Ta và Phạm Tằng nhìn nhau, trước hết bảo các con đi chơi. Nàng mở miệng chẳng biết chừng mực, ta không muốn các con nghe phải những lời khó nghe.
Rồi ta mời nàng vào.
Nàng bước vào, rất quy củ, e lệ hành lễ thiếp với Phạm Tằng và ta.
Ta hơi thất vọng, không còn muốn nhìn nàng nữa. Nếu trước kia ta bao dung nàng là bởi nàng chân thật, thì bộ dáng này của nàng bây giờ đã mất đi điểm ấy. Chân thành hối lỗi không phải như thế. Ta không biết nàng có qua mắt được Phạm Tằng không, nhưng chắc chắn không qua mắt được ta. Nàng đến với tâm cơ và mục đích. Nhìn thì có vẻ thông minh, nhưng thực ra đã đánh mất phẩm chất quý giá nhất của mình. Giờ nàng chẳng khác gì mấy thiếp thất tranh giành ở đại phòng.
Thực sự làm người ta thất vọng.
— Ta đi xem các con. Các ngươi trò chuyện đi – ta nói với Phạm Tằng.
Phạm Tằng nắm tay ta:
— Khó khăn lắm mới được nghỉ ngơi chút, nàng ngồi thêm lát nữa – rồi quay sang Tôn di nương – Tuyết Nhu, nếu không có việc quan trọng, nàng về phòng đi.
— Không ạ, thiếp thân có việc muốn nói với Nhị nãi nãi – rồi nàng dông dài một hồi, khóc lóc sụt sùi giải thích và xin lỗi ta, bảo rằng trước kia nàng không biết điều, phụ lòng sự chăm sóc của ta… vân vân.
Ta một tay chống cằm, lặng lẽ nhìn nàng. Những lời ấy chẳng lọt được vào tai ta. Ta gạt bỏ hết.
Mãi đến khi nàng nói xong, ta vẫn lặng lẽ nhìn nàng. Ta thấy trong mắt nàng lóe lên một tia bối rối và hận ý.
Cô nương à, diễn vẫn chưa đạt đâu.
Ta thong thả mở miệng:
— Về sau nên thoải mái một chút đi. Hãy dưỡng bệnh cho tốt.
— Nhị nãi nãi đã tha thứ cho thiếp thân rồi ạ?
— Ta vốn chẳng có gì để trách nàng.
— Thế Nhị nãi nãi có thể đồng ý để thiếp thân sau này được đi theo Nhị gia không ạ?
Ta hơi nhướng mày. Ý nàng là – trước kia ta vì ghi thù nàng nên mới bỏ nàng lại trong phủ? Ta thực sự không biết nàng đã trở nên có tâm cơ hay đã trở nên ngốc hơn.
— Bỏ nàng lại trong phủ là ý của ta – Phạm Tằng uống một ngụm trà, thản nhiên nói – Hồi nãy hắn cũng lặng lẽ nghe, chẳng biết có cảm tưởng gì không – Cái kiểu sống ấy, nàng chẳng qua nổi đâu. Bổng lộc của ta còn chưa đủ để mua thuốc bổ cho nàng. Nên mới bỏ nàng lại trong phủ.
Nàng mở to mắt, vẻ không thể tin nổi. Nàng chưa từng trải qua một ngày khổ cực, nên không thể tưởng tượng được cảnh không đủ tiền mua thuốc – cũng là bình thường.
— Nhưng trong phủ có tiền mà. Sao bắt chàng phải sống khổ sở thế? – nàng hỏi.
Phạm Tằng lười nhìn nàng:
— Tiền trong phủ là của nàng hay của ta? Muốn dùng thì dùng, muốn có thì có – dễ thế à? Ta ra ngoài làm việc, tất nhiên phải dùng bổng lộc của mình. Còn nàng, ở trong nhà, nhà sẽ lo tiền thuốc men cho nàng. Nàng chẳng hiểu sao?
Thực ra, hàng năm trong phủ vẫn cấp cho chúng ta không ít tiền. Nhưng chúng ta không dùng. Hỏi qua ý Phạm Tằng, ta đều đem mua ruộng tốt. Còn vải vóc, trà, hương liệu, trang sức… cũng không thiếu phần chúng ta. Nhưng ngoài trà và hương liệu ra, ta đều cất vào kho. Ở nơi nào, thì nên sống cuộc sống của nơi ấy. Bằng không sẽ trông rất cao cao tại thượng, không có lợi cho Phạm Tằng làm việc.
Mặt nàng tái nhợt:
— Thiếp thân có thể không uống thuốc bổ.
Phạm Tằng cười:
— Nàng đã uống hai mươi năm rồi, bảo không uống là không uống được à? Thôi được rồi. Nàng ở nhà yên ổn chờ đi. Trong phủ trên dưới, chẳng ai bạc đãi nàng đâu. Như Nhị nãi nãi đã nói: hãy dưỡng bệnh cho tốt. Không còn việc gì khác thì về phòng đi. Ta và Nhị nãi nãi còn có việc cần bàn.
Nàng ngơ ngác nhìn Phạm Tằng một cái, rồi nhìn ta một cái, đứng dậy lui ra.
Ta bắt tay pha trà. Phạm Tằng cười hì hì ôm eo ta:
— Thất vọng à?
Ta ngạc nhiên liếc hắn, gật đầu:
— Hơi hơi.
— Ta biết mà. Nam Nhi nghĩ gì, ta đều biết hết.
Nếu chàng biết ta là đàn ông, còn có thể cười được mới là lạ.
— Chàng không đau lòng sao? – dù sao đó cũng là người đàn bà hắn từng yêu thương. Giờ nàng biến thành bộ dạng xấu xí như vậy, hắn chẳng thấy khó chịu hay chạnh lòng ư?
— Ba năm trước ta đã thất vọng rồi.
Là sau trận cãi nhau với nội dung sau đó à? Ta chẳng hứng thú biết. Ta đưa chén trà cho hắn, rồi gọi các con vào uống trà. Bầu không khí uống trà thanh nhã lúc nãy đã sớm bị phá vỡ. Giờ chỉ còn là tận hưởng không khí ấm áp của một gia đình quây quần bên nhau.
