Chương 3
Mười phút sau, Phùng Hà mới nhắn thêm một câu:
“Không ổn đâu…”
Sau đó là tin nhắn Lâm Uyển hỏi cả nhóm có muốn đi chơi mật thất không.
Hai tay tôi run lên bần bật.
Thành tích của tôi vốn không tốt lắm.
Nếu thật sự bỏ lỡ kỳ thi đại học… vậy thì đời tôi coi như xong.
Chỉ vì nhà tôi có tiền mà họ muốn hủy hoại tôi đến mức này sao?
Tôi lấy điện thoại ra chụp lại toàn bộ đoạn chat họ chửi tôi, lưu từng tấm một.
Sau đó tôi lặng lẽ đặt điện thoại về chỗ cũ.
Tan học, Chu Miểu quay lại lớp.
Cô ta lấy chai nước trong ngăn bàn ra uống, hoàn toàn không phát hiện điều gì bất thường.
Chớp mắt đã đến đêm trước kỳ thi đại học.
Tối hôm đó, cả ký túc xá đều cầm điện thoại gõ phím liên tục.
Tôi ra ra vào vào đi vệ sinh, rửa mặt.
Khóe mắt thoáng nhìn thấy màn hình điện thoại của Phùng Hà.
Là nhóm chat “501 Tiên Nữ”.
Chắc họ đang bàn xem có nên chơi xỏ tôi hay không.
Đến mười giờ tắt đèn, Chu Miểu đột nhiên bưng một cốc nước đưa cho tôi.
“Chân Chân, uống chút nước đi. Mai thi đại học rồi, thư giãn một chút, ngủ ngon nhé.”
Khóe môi cô ta cong lên, ánh mắt đầy chờ mong.
Đây là lần hiếm hoi cô ta chủ động nói chuyện với tôi.
Ánh mắt tôi rơi xuống chiếc cốc hoạt hình kia.
Chiếc cốc sứ này mỗi người họ đều có một cái, là lúc cả đám hẹn nhau đi làm đồ gốm tự nặn.
Trông nó vừa xấu xấu vừa đáng yêu.
Hồi đó biết họ rủ nhau đi làm gốm mà không gọi tôi, tôi còn giận rất lâu.
Giờ phút này, tôi nhận lấy chiếc cốc ấy, một hơi uống cạn.
Trong ánh mắt kinh ngạc của Chu Miểu, tôi mỉm cười nói:
“Cảm ơn nhé.”
Sáng hôm sau khi tôi tỉnh dậy thì đã 10 giờ sáng.
Tôi vừa vặn bỏ lỡ kỳ thi đại học.
Nhưng tôi không hề hoảng loạn.
Tôi chậm rãi xuống giường, rửa mặt thay quần áo.
Sau đó tôi ra khỏi trường, bắt taxi đến bệnh viện, tiện thể báo cảnh sát luôn.
5
Tôi đến bệnh viện, nói với bác sĩ rằng tôi nghi mình bị người khác bỏ thuốc, dẫn đến ngủ quên và bỏ lỡ kỳ thi đại học.
Bác sĩ biến sắc ngay lập tức, nhanh chóng lấy máo xét nghiệm cho tôi.
Trong lúc chờ kết quả, cảnh sát đã tới.
Tôi nói với họ:
“Hôm nay là thi đại học, nhưng cháu nghi ngờ mình bị người khác bỏ thuốc nên mới ngủ quên.”
“Cháu đã đặt hơn mười cái báo thức nhưng không nghe thấy cái nào, cháu nghi có người đã cố tình tắt chuông báo thức của cháu.”
Bỏ lỡ kỳ thi đại học là chuyện ảnh hưởng cả đời.
Cảnh sát cực kỳ coi trọng vụ việc.
Bản xét nghiệm máo của tôi được ưu tiên xử lý gấp.
Một tiếng sau, kết quả đã có.
Dù đã trôi qua mười hai tiếng, nhưng trong máo tôi vẫn phát hiện ra thành phần benzodiazepine — một loại thuốc ngủ rất phổ biến.
Mắt tôi lập tức đỏ hoe.
“Tối qua trước khi ngủ, bạn cùng phòng Chu Miểu có đưa cho cháu một cốc nước.”
“Sau khi uống xong cháu thấy rất buồn ngủ, còn tưởng là do học quá mệt. Không ngờ trong cốc nước đó lại có thuốc ngủ!”
Cảnh sát đi cùng tôi trở lại trường.
Lúc đến cổng trường, môn Văn buổi sáng đã thi xong.
Ký túc xá không có ai.
Họ đều đang ăn ở căng tin.
Tôi đi tới trước giường của Chu Miểu.
Chiếc cốc kia vẫn nằm trên bàn cô ta.
Cảnh sát cầm chiếc cốc lên, bỏ vào túi niêm phong.
Đúng lúc đó, cửa phòng bị đẩy ra.
Người đi đầu chính là Chu Miểu.
Nhìn thấy cảnh sát, trong mắt cô ta lóe lên vẻ hoảng loạn, nhưng rất nhanh đã lấy lại bình tĩnh.
“Chân Chân, sao cậu về sớm thế? Không đi ăn trưa à? Hôm nay căng tin nhiều món lắm đó.”
Tôi giơ tay chỉ thẳng vào cô ta.
“Đồng chí cảnh sát, chiếc cốc là của cô ấy.”
Cảnh sát bước lên:
“Chiếc cốc này là của em?”
Chu Miểu gật đầu.
“Vâng.”
“Bạn cùng phòng cháu nói tối qua đã uống nước trong cốc này, sau đó ngủ quên và bỏ lỡ kỳ thi đại học.”
“Trong máo cô ấy còn phát hiện thành phần thuốc ngủ. Cháu đi theo chúng tôi một chuyến.”
Chu Miểu hoàn toàn hoảng loạn.
Cô ta mặt trắng bệch, lớn tiếng phản bác:
“Không phải cháu!”
“Dương Chân Chân, tối qua tôi tốt bụng đưa nước cho cậu là muốn cậu thư giãn thôi! Tất cả bọn tôi đều uống, tại sao chỉ mình cậu ngủ quên?!”
Phùng Hà cũng hùa theo:
“Đúng đó! Sáng nay tụi tôi còn gọi cậu dậy nữa, là do cậu ngủ quá say nên không nghe thấy!”
Vu Dương Lâm kéo Chu Miểu ra sau lưng.
“Tự mình ngủ quên rồi bỏ lỡ kỳ thi, đừng có vu oan cho người khác!”
Lâm Uyển thậm chí còn đỏ mắt:
“Đồng chí cảnh sát, bọn cháu chỉ là học sinh cấp ba thôi, chiều nay còn phải đi thi nữa! Mọi người không thể chỉ vì một câu nghi ngờ mà bắt Chu Miểu đi được!”
“Nếu không phải cậu ấy làm, ai sẽ chịu trách nhiệm nếu ảnh hưởng tới kỳ thi của cậu ấy?”
Cảnh sát cũng rơi vào thế khó.
Một bên là học sinh bị bỏ thuốc dẫn đến bỏ lỡ kỳ thi đại học.
Một bên là người bị nghi ngờ liên tục chối tội.
Cảnh sát nhìn về phía tôi.
Tôi cắn môi dưới.
“Cứ mang chiếc cốc đi xét nghiệm trước đã, đợi có kết quả rồi nói sau.”
Cảnh sát rời đi.
Ký túc xá yên tĩnh đến đáng sợ.
Chu Miểu nằm trên giường, kéo rèm lại.
Tôi thấy Lâm Uyển ngồi trên giường lấy điện thoại ra, ngón tay gõ phím điên cuồng.
Có lẽ…
Họ lại đang bàn tán về tôi trong nhóm chat, nói về chuyện hôm nay.
Họ không ngờ tôi lại lập tức nghĩ đến việc mình bị bỏ thuốc.
Tôi không chỉ đi bệnh viện xét nghiệm máo, mà còn báo cảnh sát.
Mười phút sau, Chu Miểu bất ngờ kéo phăng rèm giường.
Mắt cô ta đỏ hoe, nhìn chằm chằm vào tôi.
“Dương Chân Chân, tôi biết cậu luôn xem thường bọn tôi!”
“Nhưng hôm nay là thi đại học!”
“Cậu tự ngủ quên, dựa vào đâu mà đổ hết lên đầu tôi?! Còn báo cảnh sát nữa!”
“Trưa nay tôi còn định ngủ một giấc, giờ căng thẳng đến mức không ngủ nổi!”
“Chiều nay tôi không còn tâm trạng thi nữa! Nếu tôi thi trượt, cậu đền nổi không?!”
Nói đến đây, nước mắt cô ta rơi lộp bộp.
Lâm Uyển đi tới ôm lấy Chu Miểu, khó chịu nhìn tôi.
“Dương Chân Chân, nhà cậu có tiền, cho dù có bỏ lỡ kỳ thi đại học, cậu cũng có thể ra nước ngoài. Dù không đi du học, nhà cậu giàu thế, cả đời không làm việc vẫn sống sung sướng.”
“Nhưng bọn tôi khác!”
“Bọn tôi chỉ có thể đổi đời nhờ thi đại học!”
“Cậu vu oan Chu Miểu như vậy, chẳng phải nên xin lỗi sao?!”
Những người còn lại cũng lập tức phụ họa:
“Đúng! Xin lỗi đi!”
