Chương 2

2 tuần trước

3

Tôi đưa tay lau mạnh nước mắt.

Tôi muốn biết rốt cuộc trong nhóm chat đó họ nói gì.

Ngoài bài tập, ngoài chuyện thường ngày… còn có nói về tôi hay không.

Rất nhanh, tôi đã chờ được cơ hội.

Tiết thể dục.

Đó luôn là tiết học tôi ghét nhất.

Bởi sau khi chạy bộ xong, mười mấy phút cuối đều là hoạt động tự do.

Con gái tụm năm tụm ba ngồi tán chuyện.

Con trai chơi bóng.

Tôi bước tới bên nhóm con gái, nghe họ trò chuyện.

Họ nói về những idol gần đây, nói chuyện drama trong trường.

Tôi vừa chen vào một câu, chủ đề lập tức im bặt.

Không ai tiếp lời, không khí cực kỳ gượng gạo.

Họ cười giả lả.

Rồi có người đề nghị:

“Hay tụi mình đi dạo đi.”

Những người khác lập tức đứng dậy theo.

Chỉ còn mình tôi đứng nguyên tại chỗ như một trò cười.

Tôi muốn đi theo, nhưng chân lại nặng trĩu không nhấc nổi.

Lần này sau khi chạy xong, tôi không như trước kia ngồi nghe họ nói chuyện nữa, mà lặng lẽ quay về lớp.

Tôi đi tới chỗ ngồi của Chu Miểu, lấy điện thoại từ trong ngăn bàn của cô ta ra.

Đúng vậy.

Trường tôi cho phép mang điện thoại.

Trước đó từng có học sinh ngoại trú suýt bị bắt cóc.

Chuyện làm ầm lên khá lớn, hiệu trưởng sợ sự việc tái diễn nên mới đồng ý cho học sinh mang điện thoại nếu cần.

Yêu cầu duy nhất là không được chơi trong giờ, không được ảnh hưởng thành tích.

Tôi biết mật khẩu điện thoại của Chu Miểu.

Là chữ cái in hoa: L.

Mở khóa.

Mở QQ.

Nhóm được ghim đầu tiên chính là:

[501 Thất Tiên Nữ Ký Túc Xá.]

Tôi bấm vào, lướt lên trên.

“Hahahaha cười chec mất, con giả tạo lại đang vuốt tóc nữa kìa!”

“Có làm kiểu gì cũng xấu thôi. Nhà nó không có gương à? Xấu thế mà ngày nào cũng tự thấy mình đẹp!”

Tôi tiếp tục kéo lên.

“Hôm nay có tiết thể dục, con giả tạo lại tới bắt chuyện với tụi mình đấy.”

“Tao thật sự buồn cười chec mất, nó không nhìn ra bọn mình ghét nó à?”

“Không có chút tự biết thân biết phận nào. Nhà không có gương thì ít ra cũng có nước tiểu chứ? Loại giả tạo như nó ai thèm để ý!”

Tôi lướt tiếp.

“Hôm nay tao lấy bàn chải đánh răng của con giả tạo đi chà sàn nhà. Lúc nhìn nó đánh răng, tao phải nhịn lắm mới không bật cười thành tiếng!”

“Hahaha cho nó suốt ngày giả tạo!”

Lịch sử trò chuyện trong QQ có hơn 2000 tin nhắn.

Tôi lật từng trang một.

Gần như ngày nào họ cũng đem tôi ra bàn tán.

Mà tôi cuối cùng cũng hiểu, vì sao họ ghét tôi.

Bởi vì nhà tôi có tiền.

Bộ skincare của tôi hơn 2000 tệ, do mẹ tôi mua từ Hàn Quốc về.

Giày của tôi giá hơn 2000 một đôi, mua chính hãng.

Nước hoa của tôi hơn 4000 tệ, là đồ tôi lấy từ mẹ.

Còn quà sinh nhật tuổi mười tám của tôi…

Là một chiếc đồng hồ trị giá một trăm hai mươi nghìn tệ.

4

Tôi chợt nhớ ra, thật ra lúc mới nhập học, thái độ của họ với tôi rất tốt.

Chúng tôi từng cùng nhau đi ăn, cùng nhau làm bài tập, cùng nhau nói hết những điều bất mãn về giáo viên.

Sau đó có lần Chu Miểu dùng hết mỹ phẩm dưỡng da.

Cô ta hỏi mượn của tôi, còn thuận miệng hỏi thêm:

“Skincare của cậu dùng thích thật đấy, bao nhiêu tiền vậy?”

Tôi không nghĩ nhiều, buột miệng đáp:

“Mẹ tớ mua ở Hàn Quốc, hình như hơn 2000 tệ.”

Biểu cảm của Chu Miểu lập tức thay đổi.

Cô ta ném chai nước lên giường tôi.

“Cái đồ rẻ rách này mà hơn hai nghìn à? Còn hàng của Hàn Quốc nữa!”

“Ra vẻ cái gì chứ!”

Tôi vội giải thích:

“Tớ không có ý đó. Ý tớ là trong nước có thể không bán, nếu cậu thích thì lần sau mẹ tớ sang Hàn có thể mua giúp…”

Chu Miểu không trả lời.

Cô ta trèo lên giường, kéo rèm lại.

Thì ra… có tiền cũng sẽ bị gọi là đồ giả tạo.

Tôi kéo tới đoạn chat của một tuần trước.

Chính là hôm họ đi chơi mật thất.

Tin nhắn đầu tiên của hôm đó cũng là về tôi.

Chu Miểu nói:

“Sắp thi đại học rồi, tụi mày có muốn chơi con giả tạo một vố không?”

Vu Dương Lâm hỏi:

“Chơi kiểu gì?”

Chu Miểu gửi sticker che miệng cười.

“Cho nó lỡ kỳ thi đại học. Tụi mình dậy sớm rồi lén đi, đừng ai gọi nó.”

Phùng Hà lập tức phản đối:

“Không được đâu, kiểu gì nó cũng tự dậy thôi!”

Chu Miểu gửi một sticker cực độc địa.

“Thế nếu nó uống phải thuốc ngủ thì sao?”

Rất lâu sau không ai trả lời.