Chương 6
9
Mấy người họ bị áp giải lên xe cảnh sát.
Tôi đi cuối cùng, vừa định bước ra ngoài thì cổ tay bất ngờ bị chủ nhiệm kéo lại.
Mắt bà ta đỏ hoe.
“Dương Chân Chân, em không hòa đồng thì thôi đi, sao còn độc ác đến vậy?”
“Các em ấy có tới bảy người! Chỉ vì các em ấy phạm một sai lầm nhỏ, em lại muốn hủy hoại cả đời người ta sao?”
“Bảo sao em bị cô lập, đúng là đáng đời!”
Tôi giật mạnh tay ra khỏi bà ta.
“Cô Trần, hóa ra cô cũng biết em bị cô lập à?”
“Vậy nên suốt thời gian qua, cô vẫn luôn tiếp tay cho họ đúng không?”
Sắc mặt chủ nhiệm thay đổi.
Bà ta cứng cổ đáp:
“Cô chỉ quản chuyện học hành của các em thôi! Còn những chuyện khác, cô quản sao xuể?”
“Ký túc xá có tám người, tại sao chỉ có mỗi riêng em bị cô lập? Em không tự nghĩ xem có phải bản thân mình không đủ tốt không? Có phải em có vấn đề gì không?”
“Đều là người trưởng thành cả rồi mà còn nghĩ người khác phải giúp mình! Đời em cũng chỉ tới vậy thôi!”
Tôi cười lạnh, không đáp mà quay người rời đi.
Trong đồn cảnh sát, từng người một bị gọi vào thẩm vấn.
Đối diện với câu hỏi của cảnh sát, đám người lúc còn ở ký túc xá vẫn cố cãi giờ đều khai sạch.
Chu Miểu vừa khóc vừa nói:
“Em chỉ không phục thôi! Thành tích của cô ta không bằng em, cũng chẳng đẹp hơn em. Chỉ vì nhà có tiền mà được ăn ngon mặc đẹp, dựa vào đâu chứ?”
Lâm Uyển mắt đỏ hoe:
“Em tưởng lau bằng cồn rồi thì sẽ không bị phát hiện…”
Phùng Hà nói:
“Em đã khuyên họ rồi, nhưng họ không nghe, em cũng hết cách…”
Hàn Lỗi Lỗi thì nói:
“Nhà Dương Chân Chân nhiều tiền như vậy, cho dù bỏ lỡ kỳ thi đại học cũng có thể đi du học mà, có ảnh hưởng gì đâu! Còn bọn em đều xuất thân từ gia đình bình thường, lỡ thi đại học thì cả đời coi như xong!”
Vương Thanh Nhiên khóc nấc lên:
“Em thật sự không biết gì cả… dạo này điện thoại em còn không mang theo…”
Cảnh sát kiểm tra điện thoại của họ.
Toàn bộ lịch sử trò chuyện trong nhóm QQ bị công khai.
Chu Miểu là người đầu tiên đề xuất chơi xỏ tôi.
Phùng Hà từ đầu đến cuối đều khuyên can, ý của cô ta là chỉ cần tắt báo thức là được.
Hàn Lỗi Lỗi và Lâm Uyển là đồng phạm.
Hàn Lỗi Lỗi nghĩ cách làm sao để tôi uống nước mà không nghi ngờ.
Lâm Uyển nói cô ta có mang khăn ướt cồn, sẽ phụ trách rửa cốc.
Vu Dương Lâm và Dương Tuyết Cầm thì đứng ngoài xem kịch.
Có lẽ lúc đầu, ý định của họ chỉ là khiến tôi bỏ lỡ kỳ thi đại học.
Sau khi tỉnh dậy, phát hiện kỳ thi đã bắt đầu, phản ứng đầu tiên của tôi đáng lẽ phải là chạy điên cuồng tới phòng thi, rồi khóc lóc cầu xin giám thị cho vào.
Sau khi không vào được phòng thi, có lẽ tôi sẽ chỉ tự trách bản thân ngủ quên, không nghe thấy báo thức.
Không ai trong số họ ngờ được…
Tôi lại trực tiếp đi bệnh viện, còn báo cảnh sát.
Đêm hôm đó, tất cả đều bị tạm giam.
Bỏ thuốc cho bạn cùng phòng trước kỳ thi đại học — tình tiết đặc biệt nghiêm trọng.
Chu Miểu và những người kia rất có thể sẽ phải ngồi tù.
