Chương 8

2 tuần trước

11

Chuyện này nhanh chóng làm náo loạn mạng xã hội.

Bố mẹ Chu Miểu liên kết với sáu gia đình còn lại mở livestream khóc lóc kể khổ.

“Con bé đó tỉnh dậy phát hiện mình bỏ lỡ kỳ thi đại học nhưng không chạy tới phòng thi ngay mà đi bệnh viện trước!”

“Chắc chắn nó đã biết từ trước!”

“Nó cố tình! Cố tình muốn hại con gái tôi!”

“Con gái khổ mệnh của tôi vốn có thể vào đại học, có một tương lai đẹp đẽ… tất cả đều bị nó hủy hoại!”

“Nhà nó giàu như vậy, cho dù không học đại học cũng có tương lai tốt, tại sao cứ nhất quyết phá hủy con gái tôi?!”

Họ khóc đến khàn giọng.

Cư dân mạng vô cùng đồng cảm.

Chẳng mấy chốc, toàn bộ thông tin của tôi đã bị tung lên mạng.

Công ty của bố tôi cũng bị lôi ra ánh sáng.

Có người tố công ty trốn thuế.

Có người tố nhà tôi nhận tiền bẩn.

Có người nói em trai tôi không phải con ruột của bố.

Có người tố anh trai tôi đạo văn luận án.

Trong chốc lát, cả gia đình tôi bị đẩy lên đầu sóng ngọn gió.

Ban đầu bố mẹ tôi vốn không định xen vào chuyện này.

Nhưng giờ lửa đã cháy tới người họ, họ liền trực tiếp điều động đội pháp lý của công ty tiếp quản vụ việc.

Cùng lúc đó, đoạn chat trong nhóm QQ kia cũng bị tung lên mạng.

Bạn cùng phòng chửi tôi là đồ giả tạo.

Họ lén đặt kim dưới gối tôi.

Nhổ nước bọt vào cốc nước của tôi.

Cô lập tôi.

Cười nhạo tôi trong nhóm chat.

Ngay khi đoạn chat bị công khai, những người trước đó còn mắng tôi lập tức quay sang chỉ trích Chu Miểu và 6 người kia.

“Ác độc quá rồi! Đây là bạo lực học đường đúng không?!”

“Đoạn chat này bắt đầu từ ba năm trước, nghĩa là Dương Chân Chân đã bị bắt nạt suốt ba năm à!”

“Ghê tởm thật! Lúc con gái các người bắt nạt người khác có nghĩ tới cảm nhận của họ không?”

“Đều mười tám tuổi rồi mà còn mặt dày bảo là trẻ con!”

“Ủng hộ kết án! Ủng hộ bỏ tù!”

Sau này tôi mới biết, người tung ảnh chụp màn hình đoạn chat lên mạng là bố mẹ Vương Thanh Nhiên.

Trong nhóm chat, hễ là nội dung chửi bới tôi, Vương Thanh Nhiên chưa từng tham gia.

Cả chuyện buổi tối trước kỳ thi họ bỏ thuốc khiến tôi ngủ quên, cô ấy cũng không biết.

Điện thoại của cô ấy đã bị bố mẹ tịch thu từ trước.

Một tháng sau, vụ án giữa tôi và Chu Miểu mở phiên tòa.

Chu Miểu bỏ thuốc ngủ vào nước cho tôi uống, cấu thành tội cố ý gây thương tích, bị tuyên án hai năm ba tháng tù giam.

Lâm Uyển và Hàn Lỗi Lỗi là đồng phạm, lần lượt bị tuyên án một năm tù.

Vu Dương Lâm và Dương Tuyết Cầm tuy không trực tiếp tham gia nhưng đứng ngoài cổ vũ, bị phạt sáu tháng tù.

Về phần Phùng Hà…

Từ đầu tới cuối cô ta vẫn luôn đứng ra ngăn cản.

Dù không thành công, lại không báo cho tôi ngay lập tức, nhưng rốt cuộc không bị kết án, chỉ bị lưu hồ sơ.

Vương Thanh Nhiên hoàn toàn không biết chuyện, thái độ nhận sai tốt, không bị kết án, chỉ ghi nhận vào hồ sơ.

Sau khi tuyên án, bố mẹ Chu Miểu ngất xỉu ngay tại tòa.

Bố mẹ Lâm Uyển khóc lóc kêu oan.

Cả phòng xử án hỗn loạn thành một đoàn.

Tôi không quan tâm tới những chuyện phía sau nữa, mà cùng luật sư rời khỏi tòa án.

Vương Thanh Nhiên và Phùng Hà đứng chờ ngoài cửa.

Thấy tôi đi ra, Phùng Hà gọi tôi lại.

Cô ta cúi đầu, mắt đỏ hoe, giọng rất nhỏ.

“Xin lỗi.”

“Tớ đã muốn nói cho cậu biết…”

“Nhưng tớ không dám.”

Tôi không nói gì, chỉ nhìn hai người họ một cái rồi tiếp tục bước đi.

Chính nhờ chuyện này mà lần đầu tiên bố tôi thật sự chú ý đến tôi.

Ông nói:

“Đủ tàn nhẫn, đúng là con gái của bố! Ra tay là phải một đòn chí mạng, khiến đối phương không còn cơ hội lật người!”

Bố đưa cho tôi một tập tài liệu.

“Đây là ngôi trường ở nước ngoài mà bố tìm cho con.”

Tôi đẩy tập tài liệu trở lại.

“Bố, con muốn học lại.”

Bố tôi hơi bất ngờ.

“Học lại lớp 12 thêm một năm à? Áp lực lớn lắm đấy!”

Tôi gật đầu.

“Con biết.”

Bố nhìn tôi rất lâu, cuối cùng thở dài.

“Chân Chân trưởng thành rồi… Có suy nghĩ của riêng mình rồi.”

“Bố ủng hộ con.”

Tôi chuyển tới ngôi trường tư thục mà ban đầu bố định cho tôi theo học.

Tài nguyên giáo dục ở trường tư đúng là tốt hơn trường công rất nhiều.

Ngoài ra còn có giáo viên kèm riêng một đối một.

Lớp tôi là lớp chuyên dành cho học sinh ôn thi lại.

Ai cũng tranh thủ từng giây từng phút để học.

Không ai có thời gian cô lập người khác, cũng chẳng có thời gian bắt nạt ai.

Mọi người đều rất thân thiện.

Một năm sau, tôi thi được 600 điểm, đỗ vào một trường đại học khá tốt.

Ngày nhập học, bố mẹ, anh trai và em trai hiếm khi cùng xin nghỉ để đưa tôi tới trường.

Sau khi trải ga giường xong, bạn cùng phòng lần lượt tới nơi.

Có người mang đặc sản quê nhà, có người rủ tôi đi dạo quanh trường.

Có người bảo đã làm sẵn kế hoạch, nói rằng phố đồ ăn trước cổng trường có món bánh cuốn Quảng Đông rất ngon.

Bốn người chúng tôi vừa nói vừa cười đi ra ngoài.

Ánh nắng rơi trên người, ấm áp dễ chịu.

Cuộc sống mới thuộc về tôi chính thức bắt đầu.

(Hết)