Chương 4

2 tuần trước

7

Tôi hỏi:

“Xuất mã đệ tử là gì ạ?”

Phong Tam gia giải thích:

“Xuất mã đệ tử là cái vỏ. Ngươi trời sinh thông suốt cõi u minh, là một khối nguyên liệu tốt. Trở thành xuất mã đệ tử, ngươi có thể mượn lực của chúng ta.”

Tôi suy nghĩ một lát, nghiêm túc đáp:

“Tam gia, con chỉ muốn sống thôi.”

Nó bảo:

“Chỉ có thành xuất mã đệ tử thì con mới sống được.”

Tôi nhìn nó:

“Tam gia, bố con dặn rằng lúc không tỉnh táo thì đừng ứng đáp việc gì. Con đang trong mơ, con rất choáng.”

Phong Tam gia gật đầu:

“Vậy con về trước đi, nghĩ kỹ rồi hãy đến. Cách con tròn mười tuổi vẫn còn hơn ba năm, địa phủ không thể cưỡng triệu con được. Nhưng việc xuất mã tiên rất gấp, không thể cho con nhiều thời gian, con mau lên.”

Nó nói xong, tôi bừng tỉnh.

Tôi đang ở trong nhà mình.

Tôi bật đèn:

“Dì Ngô, con đói quá.”

8

Lầu tiên gia được xây rất nhanh.

Hôm sau đã thấy hình hài.

Đang chính ngọ, mặt trời ấm áp, bố tôi bảo tôi tự tay đặt các bài vị lên.

“An An, từ nay về sau, việc thắp hương dâng lễ không được nhờ ai khác. Tiền bạc chỉ là thứ dẫn đường, con người không thể thiếu nó, nhưng cũng chẳng thể chỉ dựa vào nó. Cái thành ý của con, các ngài ấy sẽ cảm nhận được.”

Tôi đáp:

“Bố ạ, con hiểu.”

Bố yên tâm gật đầu:

“Đi đi, cứ theo thứ tự ngày hôm qua mà đặt.”

Tôi bước tới, đặt “Phong Tam gia” ở chính giữa, “Hoàng Thất Thái nãi” ở bên trái Phong Tam gia, “Hắc Ngũ gia” ở bên phải Phong Tam gia.

Rồi lần lượt đặt các vị khác.

Thắp hương nến, dâng lễ vật lên.

Tôi nhớ Hoàng Thất Thái nãi thích ăn gà. Nhưng mấy vị khác thì vẫn chưa hỏi rõ.

Bố nhìn lầu tiên gia, cười rất tươi.

Ông quay lại bảo:

“Hôm nay bày rượu ngon, thết đã anh em trong quân.”

Mọi người đồng thanh:

“Đại soái oai vũ, đại tiểu thư trường thọ trăm năm!”

Phó quan trách:

“Trăm năm chưa đủ, đại soái đã bảo, đại tiểu thư phải sống một vạn năm kia mà.”

Chúng lại hô:

“Đại tiểu thư vạn tuế vạn vạn tuế!”

Bố tôi cười đắc chí.

Tôi vẫn còn nghĩ đến chuyện trong mơ hôm qua.

Bỗng nhiên, thân binh của bố tôi là Lý Chinh hớt hải chạy vào:

“Đại soái, chẳng lành rồi! Có thợ săn khiêng xác hổ xuống núi ạ!”