Chương 2
3
Triệu Chinh Bắc trông thấy người trên sập nhỏ đang cầm một ngọn đèn lờ mờ, tóc dài thướt tha, dáng vẻ ấm áp, dịu dàng, yêu kiều. Giây lát, đầu óc hắn hơi choáng, những lời định nói trước khi vào đều bay biến sạch. Lại nghe giọng nói ấm áp của nàng, nhẹ nhàng thoát ra hai chữ “chàng ơi”. Triệu Chinh Bắc càng đơ cứng, tiến cũng chẳng xong, lùi cũng chẳng xong.
Nhận được thư khẩn của mẹ, hắn mới biết bảy năm trước Triệu Vinh An đã gây ra cái chuyện hỗn láo này. Mẹ hắn vì tương lai của nhị đệ, bắt hắn gánh nợ. Hắn nghe xong lòng chẳng chút gợn sóng, bởi từ nhỏ đến lớn, mẹ đã luôn thiên vị như thế. Chuyện khác cũng thôi, chỉ là mấy việc vặt vãnh như chọi gà thả chó, hắn gánh cũng được. Nhưng đây là việc lớn hủy hoại thanh danh người phụ nữ, cưỡng bức dân nữ, hắn quyết không để Triệu Vinh An thoát tội như thế.
Trước khi về phủ, hắn đã quyết sẽ nói rõ với người đàn bà này. Dù đã viết thư báo trước hôm nay về đến nhà, thế nhưng đến trước cửa, vẫn chỉ thấy bà Trương tay cầm một ngọn đèn le lói đang đợi hắn.
Bà Trương thấy thần sắc hắn khó đoán, gắng gượng giải thích:
“Phu nhân bà ấy…”
Tân Vũ nóng tính, tức giận nói:
“Mẹ! Mẹ đừng kiếm cớ lừa đại công tử nữa! Tối qua nhị công tử say đau đầu, phu nhân đang tự tay xuống bếp nấu canh giải rượu, ấy mới không ra đón đại công tử.”
Triệu Chinh Bắc xua tay, ý bảo họ đừng nhắc nữa. Thuở bé, hắn còn từng mong một ngọn đèn chờ, một vòng tay ấm ôm. Nhưng bây giờ, đã qua cái tuổi ngây thơ ấy lâu rồi. Lúc mẹ sinh hắn vẫn chỉ là vợ lẽ, để lấy lòng mẹ cả, đã đem hắn sang cho bà ta nuôi dạy. Sau mẹ cả qua đời, bà ấy được làm chính thất, từ đó hai mẹ con càng khó gần gũi. Tình mẹ con, đã đứt từ lâu.
Bà Trương nhắc về họ Lý ở viện bên, chỉ bảo là người an phận, biết lo toan.
Tân Vũ cãi nhau với Xích Mặc, tên tiểu tư đi theo hắn. Xích Mặc tức giận:
“Cô có bị họ Lý mua chuộc không? Đại công tử bảo rồi, về sẽ gửi cô ấy sang chỗ nhị công tử, nói thẳng cho cô ấy biết: cô ấy nhận nhầm người!”
Tân Vũ không nỡ:
“Nhị thiếu phu nhân là người không chịu được một hạt cát trong mắt, nhị công tử lại trăng hoa, thiếu trách nhiệm. Nếu quả thế, hai mẹ con họ không nơi nương tựa, e sẽ lặng lẽ chít trong viện của nhị công tử.”
Triệu Chinh Bắc không muốn nghe họ cãi, bước dài đi trước.
Vào khu viện đã lâu ngày không đặt chân đến, đầu tiên bắt gặp là các loài hoa. Rực rỡ sắc màu, dưới bóng đêm nổi bật khác thường. Triệu Chinh Bắc không phải người thích náo nhiệt, bị những bông hoa này làm mắt đau. Họ Lý này trồng hoa dường như chỉ chọn màu sắc rực rỡ, không màng hoa quý hay thường. Liên kiều vàng mọc ven đường, nàng cũng đem trồng vào góc tường. Bên cạnh liên kiều vàng là một mảng bìm bìm tím leo tường. Một loạt màu vàng, tím, đỏ, thực sự quê mùa quá. Hắn nghĩ, chẳng lẽ nàng gom hết các màu hoa ở chợ về.
Lại nói, cái sân này lúc nào cũng có năm sáu ngọn đèn treo khắp nơi. Lồng đèn lại vẽ màu sắc sặc sỡ, muôn hình muôn vẻ. Triệu Chinh Bắc nghĩ thầm, nếu không phải hắn đã ở đây hơn mười năm, thực sự sẽ nhận không ra.
Hắn thấy trong nhà còn có bóng đèn, tưởng họ Lý chưa ngủ. Đẩy cửa bước vào, một làn hương ấm nồng phả ra, trước tiên quấn lấy ba hồn sáu phách của hắn.
Căn nhà hắn ở bao năm, trước kia chỉ có một cái giường. Vậy mà bây giờ chật kín đồ. Triệu Chinh Bắc vòng qua chiếc bàn trạm trổ, vén rèm hạt chuỗi, đi vào bên trong. Vô tình liếc mắt, rồi không thể rời đi.
Một cô gái nét mặt hiền dịu đang nằm trên giường hắn, hàng mi dài rủ xuống đọng một vùng bóng tối nhỏ. Nàng đắp chăn thêu đầy hoa, ngủ ngon lành. Chắc cảm thấy hơi nóng, nàng khẽ lẩm bẩm, đá chăn ra. Lộ ra đôi bàn chân trắng ngọc, quấn quít đung đưa trong màn trướng.
Triệu Chinh Bắc cúi mắt, định thần, nhìn xuống chỗ quần của mình. Từ khi thiếu thời trúng độc, đây là lần đầu tiên hắn có phản ứng như thế.
Bên ngoài lại vọng ra tiếng Tân Vũ và Xích Mặc. Xích Mặc nói:
“Thấy chưa, đèn vẫn sáng! Chắc đại công tử đang đuổi cô ấy đi!”
Tân Vũ thở dài:
“Trời ạ, đại công tử cứng rắn quá, e là phu nhân không ở lại được.”
Triệu Chinh Bắc cau mày, liếc thấy người trên sập nhúc nhích, sắp thức giấc. Hắng theo phản xạ thổi tắt đèn, để mặc nàng ngủ trong bóng tối cho ngon. Ai ngờ ánh sáng bên này vừa tắt, thì trong màn sáng lên. Triệu Chinh Bắc lúc này nhìn rõ mười mươi vẻ đẹp của người đàn bà.
Nàng mặc bộ đồ ngủ mỏng màu hồng anh đào, chăn trượt xuống, đường cong cơ thể lộ rõ. Triệu Chinh Bắc mắt rất tinh, đã nhìn rõ một điểm xuân quang ở nơi ấy. Hắn quay mặt đi, kéo áo choàng che mình lại một chút. Nuốt nước bọt, trấn tĩnh mở miệng:
“Đêm khuya không tắt đèn mà ngủ, dễ gây hỏa hoạn.”
Hắn tự giận mình vì mở đầu nhạt nhẽo quá. Nếu là Triệu Vinh An, chắc sẽ không nói thế, chỉ cần mở miệng là đã lấy được lòng nàng. Nghĩ đến đây, Triệu Chinh Bắc bỗng sững người.
Người trên sập lại mỉm cười nói:
“Chàng nói phải.”
Nàng gọi hắn là chàng. Nhưng đáng lẽ nàng phải là người của Triệu Vinh An.
Bên ngoài, Xích Mặc đến gần, giọng nói vọng vào rõ mồn một, hắn gào:
“Thưa công tử, người nói chuyện xong chưa? Tôi tìm được một căn nhà khá ổn, tối nay có thể đưa hai mẹ con họ đi.”
—
4
Ta đã sớm nghĩ đến việc đầu tiên Triệu Chinh Bắc về sẽ đuổi ta cùng Lý Cảnh đi. Rốt cuộc bất kỳ người đàn ông nào có chút tự ái cũng sẽ không vui lòng nhận vợ con của em trai mình. Chỉ có điều bây giờ Triệu Vinh An chưa chít, hầu phủ chưa tan, ta quyết sẽ không đi.
Trên người ta tẩm độc hoa mê tình, có thể khiến Triệu Chinh Bắc máo dồn lên, nóng nảy. Nhiều người không phân biệt nổi “thấy sắc nảy lòng tham” và “yêu từ cái nhìn đầu tiên”. Chỉ cần Triệu Chinh Bắc lầm tưởng mình có tình cảm với ta, nhiều việc sẽ dễ dàng.
Ta giả vờ không nghe thấy tiếng ầm ĩ bên ngoài. Khoác áo ngoài, bước đến bên Triệu Chinh Bắc, nhẹ nhàng nói:
“Chàng đi đường suốt một đêm, đi tắm rửa rồi nghỉ sớm đi.”
Không ngờ Tân Vũ lại lúc này bước vào. Nàng dùng ánh mắt có lỗi nhìn ta, nói:
“Thưa phu nhân, tôi xin đưa người đi.”
Trong phòng bỗng im lặng. Ta thấy Lý Cảnh cũng đã bị gọi dậy, đang đứng ngoài cửa.
Ta cúi mắt, nói:
“Những năm qua ta một mình nuôi Cảnh lớn lên, vốn không muốn tìm cha cho nó, nhưng ta thực sự…”
Nói rồi, nước mắt ta như chuỗi trân châu đứt, tuôn rơi. Ta ngước lên nhìn Triệu Chinh Bắc, nghẹn ngào:
“Thưa chàng, có những điều thiếp chỉ muốn nói với riêng chàng. Xin chàng bảo người khác lui ra, để lại cho thiếp chút thể diện được không?”
Ta biết mình khóc trông xinh đẹp thế nào. Bàn tay buông thõng bên hông Triệu Chinh Bắc khẽ động, như muốn an ủi ta. Nhưng bàn tay nhấc lên lại buông xuống, nắm chặt, mu bàn tay nổi gân xanh. Rõ ràng, độc hoa mê tình đã có tác dụng với hắn. Tiếp theo chỉ cần diễn thêm một vở, là đủ khiến ý chí của hắn sụp đổ.
Ta quay đầu, nháy mắt với Lý Cảnh. Nó lập tức lao vào, uất ức nói:
“Mẹ! Mình đi! Con coi như không có người cha này! Bao năm qua khổ cực thế nào mình cũng qua hết rồi!”
Hai mẹ con ta ôm nhau, ta để lộ chút nghiêng nghiêng mặt cho Triệu Chinh Bắc. Lúc này nhất định phải khóc cho thảm thiết, thanh thoát. Ta đã từng tập trước gương rất nhiều lần.
Bà Trương cuối cùng không kìm được, bước vào khuyên:
“Thưa đại công tử, phu nhân tuyệt đối không phải hạng người tham phú quý, có mưu đồ. Huống chi tiểu thiếu gia trời sinh thông minh, các bậc đại nho trong trường đều bảo cháu ắt thành kỳ tài, hầu gia cũng đã xem qua bài văn của cháu. Vì tiền đồ của tiểu thiếu gia, xin đại công tử hãy đặt phu nhân ở đây, để lão nô chăm sóc.”
Ta gượng cười:
“Thưa bà, đừng làm khó chàng. Chúng tôi vốn chỉ là một giấc mộng phù du. Tôi là hạng đàn bà quê mùa thế này, không xứng với chàng.”
Nếu chỉ khóc mãi, thì lại tỏ ra kém cỏi. Lúc này, phải lấy lui làm tiến. Ta kéo Lý Cảnh đi. Lúc đi ngang qua Triệu Chinh Bắc, người ta mềm nhũn, ngất đi.
Triệu Chinh Bắc suýt soát đã đỡ kịp ta, ôm chặt ta trong lòng. Hắn trầm giọng nói:
“Mau mời đại phu!”
Nhưng hắn lại không đặt ta xuống giường, mà cứ ôm ta như thế. Ta cảm thấy những ngón tay gồ ghề của hắn nhẹ nhàng vuốt ve má ta, lòng thấy hơi lạ. Độc hoa mê tình ta phối ra, đây là lần đầu dùng, sao tác dụng nhanh vậy?
Tân Vũ thăm dò hỏi:
“Thưa đại công tử, Xích Mặc còn đang gọi xe ngựa chờ ở cửa góc, có đưa phu nhân đi nữa không ạ?”
Triệu Chinh Bắc đáp lại:
“Bao giờ ta bảo đưa nàng ấy đi?”
Ta thầm chửi thề, thế sao vừa nãy anh cứ im như hến thế?
Triệu Chinh Bắc im lặng một lát rồi nói tiếp:
“Ta chỉ đang nghĩ, nếu nàng ấy biết được người có quan hệ xác thịt với mình là nhị đệ, rồi cứ gọi ta là chàng như thế, sau này liệu có hối hận không? Nếu ta giữ nàng ấy lại, đến lúc việc bại lộ, chẳng phải sẽ ép nàng ấy thành bệnh uất ức sao?”
Câu nói này, thực sự nằm ngoài dự đoán của ta. Triệu Chinh Bắc ôm ta càng chặt, như thực sự sợ ta biến mất trong giây lát.
Tân Vũ khẽ nói:
“Tôi nghĩ, dùng tình cảm chân thành đổi lấy tình cảm chân thành. Chỉ cần đại công tử đối tốt với phu nhân, thì dù sau này phu nhân có biết sự thật, cũng sẽ không trách công tử.”
Tin Triệu Chinh Bắc đêm khuya về nhà, mời bác sĩ cho ta, đã làm dậy sóng cả hầu phủ. Vốn ta vào phủ rất kín tiếng, ít người biết đến. Nháo lên như thế, cả hầu phủ, thậm chí cả kinh thành đều biết Triệu Chinh Bắc có một mối tình. Thái thái cũng vội vã đến.
Ta giả vờ hôn mê, nghe bà cãi nhau với Triệu Chinh Bắc. Thái thái tức nổ phổi:
“Con biết rõ nó là ai, sao phải để tâm đến thế? Lại còn cử người đi mời ngự y đến tận phủ khám bệnh! Nếu để người ta biết sự thật, chẳng phải hại em con sao?”
Triệu Chinh Bắc thản nhiên nói:
“Mẹ tự ý để nàng làm phu nhân của con, con yêu thương nàng chẳng lẽ sai à? Đáng trách cũng nên trách mẹ đã đổ nợ của em con lên đầu con.”
Hắn mặc kệ cơn lửa giận của mẹ, cứng rắng nói:
“Sau này khu viện này là của nàng ấy làm chủ, nếu không có việc gì, mẹ khỏi cần qua lại. Nếu để con biết mẹ làm mấy trò vụng về dưới gầm để hại nàng, con nhất định không bỏ qua.”
Nói câu này, Triệu Chinh Bắc nhẹ nhàng sờ lên tóc mai của ta. Ta chợt thấy tay nghề phối độc hoa của mình đã tiến thêm một tầng. Độc hoa mê tình chỉ dùng một chút mà đã hiệu quả thế này. Nếu tăng liều, e là Triệu Chinh Bắc sẽ bị ta làm cho mê muội mất.
Mãi một lúc sau, thái thái mới nói:
“Con vẫn hận mẹ ngày xưa bắt con uống chén rượu độc thay em con.”
Triệu Chinh Bắc châm biếm:
“Mẹ, Triệu Vinh An đánh bị thương tam hoàng tử, Quý phi không chịu bỏ qua. Bày ra hai chén rượu, bắt con và Triệu Vinh An cùng uống. Mẹ biết rõ một chén có độc, vẫn đưa cho con uống. Mẹ có biết đâu, Quý phi muốn chính là mẹ con ta ly tâm. Bà ta biết con thân với ngũ hoàng tử, muốn phế con để ngũ hoàng tử mất một cánh tay. Vậy mà mẹ lại trúng kế. Không, có lẽ mẹ còn mong con bị phế để Triệu Vinh An kế thừa tước vị.”
Không ngờ giả vờ hôn mê mà lại nghe được một bí mật như thế. Chẳng trách khu viện Triệu Chinh Bắc ở vừa hẻo lánh lại vừa đổ nát, và hắn phải theo ngũ hoàng tử đi Tây Bắc từ nhỏ.
Thái thái bị vạch trần chuyện cũ, cắn rắc bỏ đi. Ta cảm thấy Triệu Chinh Bắc bỗng đập mạnh một cái lên trán ta.
Ta: “…”
Chẳng lẽ hắn biết ta đang giả vờ?
—
