Chương 4
7
Ta đưa Tiêu Cẩn An về tẩm cung của mình để dưỡng thương.
Thuở nhỏ, hắn gầy đến nỗi chỉ còn da bọc xương, trên người đầy những vết thương chồng chất, vết roi, vết bỏng, vết sẹo do vật sắc nhọn đơm, tất cả đều ẩn dưới lớp áo bào hoa mỹ.
Lần này, hắn hôn mê suốt ba ngày ba đêm mới tỉnh. Mở mắt ra, thấy ta trước mặt, mắt đầy vẻ cảnh giác.
Đến khi nhìn thấy gấm vóc lụa là trên người ta, đôi mắt non nớt ấy chợt ánh lên vẻ chán ghét.
“Bọn quý tộc Đại Vinh các ngươi không định che giấu nữa, mà muốn làm ra vẻ trắng trợn hơn à?”
“Muốn dít hay muốn chám, tùy ngươi.”
Môi hắn run nhẹ, có thể thấy lòng đang chịu nỗi đau tột cùng.
Ta nhẹ nhàng ôm lấy hắn:
“Không, ta chỉ muốn bảo vệ em thôi.”
Thật trùng hợp, Hoàng thượng vốn bận trăm công nghìn việc, lại biết chuyện ta đưa Tiêu Cẩn An về tẩm cung.
Khi cung nữ báo tin Hoàng thượng sắp đến tẩm cung ta, Hứa Mẫn Chi còn luống cuống hơn cả ta.
Nàng ta vội vàng đến trước mặt ta, quỳ xuống:
“Thưa công chúa điện hạ, Hoàng thượng vốn không ưa vị điện hạ nhỏ này, nếu biết người đưa hắn về tẩm cung, ắt sẽ nổi trận lôi đình, biết làm thế nào bây giờ?”
Nếu đổi lại là tính cách kiếp trước, ta chắc chắn sẽ hoảng loạn vì lời nàng ta. Nhưng bây giờ khác rồi, ta biết ý đồ của nàng ta.
Bởi vì dù ta có giấu Tiêu Cẩn An ở đâu, nàng ta cũng sẽ giả vờ bất lực, rồi khai ra nơi giấu. Hoàng thượng vốn đa nghi, thích người trước mặt mình thành thật. Kiếp trước, Hứa Mẫn Chi cuối cùng đã nắm được điểm này, lấy được lòng Hoàng thượng, trở thành công chúa được cưng chiều nhất.
Vậy nên ta quay sang nhìn nàng ta:
“Mày hốt hoảng cái gì? Điện hạ nhỏ là khách, dù ta có đưa nó về tẩm cung thì đã sao?”
“Nước lớn như vậy, phụ hoàng là minh quân, đâu đến nỗi nhỏ nhen như thế.”
Vừa dứt lời, tiếng cười sảng khoái của Hoàng thượng đã vọng vào tai.
“Nói hay lắm! Quả là con gái trẫm, ăn nói và suy nghĩ đều giống trẫm.”
Mọi người đều quỳ xuống, ta cũng cùng hành lễ, bên tai lại vọng ra tiếng lòng của Hứa Mẫn Chi:
【Đáng ghét! Sao con nhỏ ngu ngốc này lại thông minh thế?】
Nhân lúc Hoàng thượng hỏi han, ta lại trình bày quan điểm của mình một lần nữa. Chẳng qua là phân tích lợi hại cho phụ hoàng: dù nước Đại Lễ kém xa Đại Vinh, nhưng đối với vị tiểu hoàng tử này vẫn nên lấy lễ đãi ngộ.
Đặc biệt là câu cuối cùng, khiến Hoàng thượng kiên định hơn với việc đối xử tốt với Tiêu Cẩn An.
Ta nói:
“Phụ hoàng, nay thiên hạ chia hai, lòng phụ hoàng hướng về thiên hạ, sớm muộn sẽ thống nhất hai nước. Phụ hoàng vốn nhân từ, được lòng người. Nếu vị tiểu hoàng tử này được phụ hoàng bồi dưỡng, một mặt có thể cáo với thiên hạ tấm lòng khoan dung của phụ hoàng, mặt khác sau khi thống nhất thiên hạ, cũng có thể cho mọi người thấy rằng, bất kỳ ai, chỉ cần là thần dân trên đất của phụ hoàng, đều sẽ không bị đối xử tệ.”
—
8
Tất nhiên, câu này ta nói khẽ bên tai phụ hoàng.
Phụ hoàng nghe xong, càng vui mừng khôn xiết. Sau khi về tẩm cung, liền ban thưởng cho Tiêu Cẩn An một cung điện mới ngay sát bên cạnh ta. Không những thế, còn xử tử mấy tên thái giám đã từng bắt nạt hắn.
Nhờ chuỗi hành động này, trong toàn bộ hoàng cung Đại Vinh, không còn ai dám bắt nạt Tiêu Cẩn An nữa.
Mẫu hậu vẫn vô cùng lo lắng cho ta, có mấy lần suýt dít chít Hứa Mẫn Chi. Nếu không có ta, nàng ta đã chít mấy lần rồi.
Nhưng bây giờ vẫn chưa phải lúc để nàng ta chít.
Mẫu hậu thấy ta quyết tâm, cũng đành thôi, nhưng vẻ mặt đầy bất lực. Ta hiểu nỗi lo của mẫu hậu, liền nhờ bà chọn cho ta một cung nữ có võ công cao cường, tuổi tác không chênh lệch với ta là bao, để bảo vệ ta. Sau khi có cung nữ Phục Linh ở bên, mẫu hậu quả nhiên yên tâm hơn nhiều.
Kiếp trước, nhờ Hứa Mẫn Chi ban cho, ta chỉ là một cung nữ thấp hèn, suốt ngày sống trong lo sợ, chẳng có cơ hội học hành. Mãi về sau ở bên Tiêu Cẩn An, hắn mới tranh thủ dạy ta nhận mặt chữ. Hắn bảo đọc sử có thể sáng suốt, biết xưa để nghiệm nay.
Ta biết, làm một công chúa, nếu muốn bảo vệ tốt những người mình yêu thương, không thể chỉ dựa vào khả năng nghe được tiếng lòng của Hứa Mẫn Chi, mà quan trọng hơn là phải dựa vào chính mình.
Vì thế khi phụ hoàng và mẫu hậu đề nghị mời các đại nho thế gia đến dạy ta, ta vui vẻ nhận lời. Thậm chí còn đề nghị để Tiêu Cẩn An học cùng ta.
Thế nhưng, Hứa Mẫn Chi sau khi biết tin đã kéo ta vào phòng, giọng đầy tâm huyết khuyên can:
“Thưa công chúa điện hạ, học hành vất vả lắm. Người là công chúa, nếu không muốn, hoàn toàn không cần học những thứ này. Người đã chịu khổ nhiều ở dân gian, vào cung là để hưởng phúc. Nô tỳ chưa từng nghe nói có ai nhờ biết chữ mới có tư cách làm công chúa. Cũng như Hoàng thượng, người cần những bậc hiền thần học rộng tài cao phò trợ, chứ không phải bản thân người trở thành hiền thần.”
Phải công nhận, một thông lệch lạc của Hứa Mẫn Chi lại vô cùng thuyết phục.
Nhưng ta biết mục đích của nàng ta. Hôm trước nàng ta cố tình tranh thủ đọc sách trên con đường phụ hoàng thường đi, bị phụ hoàng trông thấy, khen vài câu. Giờ chỉ muốn xúi ta không chịu học hành, để bị phụ hoàng chán ghét.
Đương nhiên ta không thể để nàng ta toại nguyện. Ta quát nàng ta một trận:
“Láo xược! Ngươi từ đâu ra cái lẽ sai trái ấy? Bậc hiền tài quả nhiên là phụ tá cho phụ hoàng, nhưng cũng chính vì phụ hoàng uyên bác tài hoa, mới có thể phục chúng, mới có thể trở thành minh quân.”
“Còn ngươi, thân là cung nữ thân cận của bản công chúa, chẳng những không giám sát ta học hành, khuyến khích ta học tập, lại còn can ngăn ta tham hưởng lạc, ngươi có ý đồ gì?”
Ta liếc nhìn vạt áo màu vàng nơi cửa. Xem ra, món quà lớn ta dành cho Hứa Mẫn Chi cuối cùng cũng phát huy tác dụng rồi.
—
