Trang chủ An Tri Chương 6

Chương 6

1 tuần trước

11

Mãi đến khi Tiêu Cẩn An chít, ta mới biết được tình hình thực sự của hắn ở nước Đại Lễ.

Thực ra, người đến Đại Vinh tạ tội hôm ấy không phải mẹ ruột hắn. Mẹ ruột hắn chỉ là một cung nữ thân phận hèn mọn, chỉ là sản phẩm của một đêm bốc đồng sau khi Hoàng đế say rượu. Sau khi sinh hắn, bà đã bị Hoàng đế ban chít. Còn Tĩnh phi – người nuôi hắn lớn – vì ghen ghét, coi hắn như cái đinh trong mắt, cái gai trong thịt. Nói là nuôi dưỡng, thực chất chỉ là nuôi như nuôi chó. Hoàng đế chẳng yêu thương hắn, khi chọn con tin, đã không chút do dự đẩy hắn ra, một là dùng con tin để đổi lấy thời gian nghỉ ngơi lấy sức, hai là muốn mượn tay Hoàng đế Đại Vinh dít hắn, đợi thời cơ chín muồi sẽ dùng mạng hắn làm cớ phát binh phản công.

Để làm những điều đó được hoàn hảo, Hoàng đế Đại Lễ thậm chí còn công bố rộng rãi rằng hắn là người có tư cách nhất để làm thái tử.

Nhưng những điều này ta đều biết, chỉ chưa nói với phụ hoàng, mà cất lời:

“Phụ hoàng ạ, một người cha có yêu thương con mình hay không, con gái là người có tư cách nhất để nói. Con cho rằng, nếu một người cha thực sự yêu thương con mình, thì thế nào cũng không nỡ dùng con mình để đổi lấy hòa bình giữa hai nước, càng không thể bao nhiêu năm không hỏi han, không màng đến.”

Ta biết phụ hoàng đang suy nghĩ về vấn đề này. Suy cho cùng, Tiêu Cẩn An bị đưa đến đây khi mới lên năm. Trẻ con vô tội, huống chi Tiêu Cẩn An diện mạo thanh tú dễ thương, nói không có vấn đề gì thì tuyệt đối không thể.

Quả nhiên, phụ hoàng nhanh chóng cử người bí mật điều tra việc này. Cộng với việc người của ta cung cấp manh mối, ông đã sớm điều tra ra mọi chuyện.

Tối hôm đó, phụ hoàng gọi ta và Tiêu Cẩn An đến thư phòng. Người điều tra đã kể lại tất cả những gì mình biết trước mặt Tiêu Cẩn An.

Phụ hoàng nhìn hắn nói:

“Tiêu Cẩn An, trẫm cho con hai sự lựa chọn. Thứ nhất, trở về nước Đại Lễ của con, cướp lại tất cả những gì con muốn cướp. Thứ hai, ở lại đây, và thề với trời đất rằng từ nay về sau chỉ là người của Đại Vinh.”

Ta thấy mắt hắn đỏ hoe, những ngón tay nắm chặt vạt áo dần bạc trắng, cuối cùng mới dập đầu một cái thật mạnh xuống đất, thề với trời:

“Hạ quan Tiêu Cẩn An xin thề với trời đất, nguyện cả đời chỉ làm người của Đại Vinh, nếu sai lời, nguyện bị sấm sét đánh chít.”

Kẻ đã từng bước ra khỏi địa ngục, ta tin rằng hắn sẽ không chọn quay lại địa ngục.

Sau đó ta trêu hắn:

“Đã thề với phụ hoàng ta rồi, thì cả đời không thể nuốt lời. Anh có hối hận không?”

“Không hề hối hận.”

Thiếu niên vốn lạnh lùng, kiêu hãnh lần đầu tiên đỏ mặt.

“Thù Nhi, huynh ở lại không phải vì sợ chít, mà là vì không muốn rời xa muội.”

“Muội nói muội muốn bảo vệ huynh, huynh há chẳng phải cũng muốn bảo vệ muội mãi mãi hay sao?”

Ta cười. Ta biết, ngay từ đầu ta đã không chọn nhầm người.

12

Chẳng mấy chốc, Phục Linh bên kia truyền tin, Hứa Mẫn Chi bị người đưa khỏi lăng tẩm.

Ta biết, việc ta chờ đợi bấy lâu cuối cùng cũng sắp xảy ra.

Kiếp trước, nàng ta không chỉ khoe với ta rằng mình xuyên không từ dị thế, mà còn là công chúa của nước Đại Lễ. Nguyên nhân ta lưu lạc dân gian, đều là do nước Đại Lễ gây ra. Chúng cấu kết với vú em, đưa ta ra khỏi cung, định nuôi ta ở Đại Lễ để đào tạo thành sát thủ, lớn lên sẽ dít chính cha ruột của mình. Thế nhưng giữa đường xảy ra sơ suất, ta đành lưu lạc dân gian.

Biết được Hoàng đế Đại Vinh đang tìm kiếm ta, nàng ta – kẻ vừa xuyên sang – nảy ra một kế, không chỉ sai người làm một nốt ruồi giống hệt, mà còn ra lệnh làm tay chân trong nước. Không ngờ công chúa thật lại bị tìm thấy, nàng ta bèn thấy cơ hội mà hành động, chiếm lấy vị trí.

Biết được phụ hoàng chỉ có một mình nàng ta là con, nàng ta càng tự tiện thay đổi kế hoạch, thứ nàng ta muốn không chỉ là thân phận công chúa, mà là nữ hoàng thống nhất thiên hạ.

Nhưng kiếp này nàng ta đã thất bại, lại bị nhốt trong lăng tẩm. Thế là nàng ta dùng mọi cách để bọn thuộc hạ của Đại Lễ đang ẩn náu trong Đại Vinh cứu thoát, chỉ có điều Đại Vinh phòng bị nghiêm ngặt, nàng ta gần đây mới thoát được.

Kể xong những điều ấy, Phục Linh lại báo:

“Công chúa, như người đã đoán, sau khi rời khỏi lăng tẩm, nàng ta lập tức tìm chủ tiệm buôn để làm ăn.”

“Đáng tiếc, cái gọi là bí truyền gia truyền của nàng ta, lại là thứ chúng ta đã bỏ xó từ lâu. Vậy nên nàng ta bị đuổi ra ngoài, giờ lưu lạc ở thành Vinh, không nơi trú ngụ.”

Ta gật đầu, bảo Phục Linh tiếp tục theo dõi từng cử động của Hứa Mẫn Chi.

Chẳng bao lâu sau, ta nhận được tin mới. Hứa Mẫn Chi đã cải trang thành cô nương Phù Dung, nói muốn dâng kế sách cho phụ hoàng.

Hoàng thượng vốn là người coi trọng nhân tài bất kể xuất thân, chỉ cần có người tài trong dân gian dâng kế, ông đều muốn tiếp kiến. Và lần này, phụ hoàng cũng tiếp kiến kẻ đã cải trang và cải dung ấy.

Văn võ bá quan đứng một bên, phụ hoàng cũng đầy kỳ vọng.

Kẻ mang danh Phù Dung ấy dâng lên cho phụ hoàng tập thơ và sách lược. Phụ hoàng xem xong, lập tức hỏi:

“Những bài thơ này, xác định là do ngươi viết à?”

Hứa Mẫn Chi không thể nói, chỉ có thể gật đầu kích động.

Nào ngờ phụ hoàng đại nộ, ném toàn bộ tập thơ và sách lược nàng ta dâng lên cho thái giám, bảo chuyền cho các đại thần xem. Các đại thần xem xong, mặt đầy ngỡ ngàng, bởi tập thơ Hứa Mẫn Chi dâng lên, đã sớm được dân chúng truyền tụng.

Cuối cùng, điều chờ đợi Hứa Mẫn Chi là hai mươi roi và bị đuổi khỏi hoàng cung.

13

Phục Linh chỉ biết công chúa nhà mình liệu sự như thần, Hứa Mẫn Chi ngu xuẩn đáng cười, nhưng không biết rằng tất cả đều do ta sắp đặt trước.

Kiếp trước, Hứa Mẫn Chi nhờ làm thơ hay mà được dân chúng yêu mến. Kiếp này, nàng ta ở bên cạnh ta, ta mới từ những lầm bầm trong lòng nàng ta biết được, những bài thơ nàng ta làm đều là ăn cắp của người khác, như Lý Bạch, Vương Duy, Đỗ Phủ, Lý Thanh Chiếu, Lý Dục, v.v… Còn sách lược, lần lượt là “Luận Quá Tần” (phần trên) của Giả Nghị, “Luận Phong Kiến” của Liễu Tông Nguyên, và “Luận Sáu Nước” của Tô Tuân.

Biết được sự thật, trước khi Hứa Mẫn Chi bị đưa đi giữ lăng tẩm, ta đã sai người chỉnh sửa khắc in những tác phẩm ấy, có ghi tên tác giả, rồi cất vào kho quốc khố. Dù ta không biết những người đó là ai, nhưng những tâm huyết của họ, ta tuyệt đối không cho phép Hứa Mẫn Chi cướp đoạt.