Chương 8
17**
Chẳng biết Hách Thành Cẩn đã làm cách nào, Minh Vi chẳng đến làm phiền tôi nữa.
Cô ấy và Từ Dương ly hôn rồi. Bên kia quả thực đã nuôi một cô sinh viên học hội họa. Miệng nói là đồng điệu tâm hồn, bạn tri kỷ.
Từ Dương dù sao cũng là họa sĩ có tiếng, đoạt được nhiều giải thưởng, có fan riêng. Có câu: “Tốt nhất đừng làm bạn với nghệ sĩ, vì bạn có thể công nhận tác phẩm của họ, nhưng chưa chắc công nhận nhân cách của họ.”
Chuyện này được đồn ầm ĩ.
Hôm đang ăn ở nhà hàng, gặp mấy người quen. Họ cũng đang bàn tán chuyện này.
“Cô gái trẻ trẻ, làm gì chẳng được, lại đi làm tiểu tam, thế là bị trường đuổi học luôn.”
“Cô nhà họ Minh cũng thật, trước định cưới Hách tổng, rồi lại bỏ theo Từ Dương.”
“Ở với Từ Dương thì an phận đi, suốt ngày cãi nhau, lại còn quay sang quấy rầy Hách tổng, sao Từ Dương không tức cho được?”
“Chi.” Tôi lắc đầu.
Họ chửi cô nữ sinh đại học, bàn tán về Minh Vi, tôi tạm thời chưa bàn.
Nhưng sao Từ Dương có thể ẩn mình khỏi chuyện này?
Tôi ghét Minh Vi.
Nhưng tôi ghét nhiều người lắm. Cô ta chẳng là gì cả, tôi còn chưa kịp xếp thứ tự.
Nhưng Từ Dương hiện đang đứng đầu danh sách bị tôi ghét.
Tôi hỏi Hách Thành Cẩn: “Sao họ không chửi Từ Dương?”
Hách Thành Cẩn: “Anh đã bảo Từ Dương chẳng phải người tốt mà. Người anh ghét chẳng nhiều, hắn chắc chắn đứng đầu.”
Tôi chỉ cằm: “Anh ra đó cãi lý với họ đi.”
“Gì cơ?”
“Em không thích nghe người ta tán gẫu, anh thay em đi tán gẫu.” Tôi nói đầy lý lẽ.
“Anh thay… hả?” Anh sững sờ.
Thấy tôi chẳng có ý định thay đổi, Hách Thành Cẩm hơi nghi ngờ nhân sinh.
“Anh đổi cách tán gẫu khác được không?”
Tôi gật đầu: “Tùy, anh tự liệu.”
Mấy hôm sau, Hách Thành Cẩn mua một cái hot search:
#Họa sĩ nào đó ngoại tình với nữ sinh đại học.
Tôi nhìn ngày tháng, bỗng nhớ ra một việc.
“Hôm nay hình như là ngày tụi mình ly hôn.”
Hách Thành Cẩn: “?!”
“Sao thế?”
“Anh tự bảo một năm sẽ ly hôn mà.”
“Lúc đó anh lắm mồm.”
“Anh tự bảo một năm rồi ly hôn.”
“Bây giờ khác rồi, anh có biết đâu mình sẽ yêu em.”
“Anh tự bảo một năm sau ly hôn.”
Hách Thành Cẩn: “…”
“Em nỡ ly hôn với anh à?”
“Ly hôn rồi ai nấu món em thích, ai gọi em dậy, ai đón em tan ca, ai có thể ngoan ngoãn như anh, chịu để em sai bảo, nước tắm em cần 45 độ, tóc em洗完 không thích dùng máy sấy, anh phải dùng khăn lau thật kỹ từng sợi.”
Tôi lặng lẽ thở dài: “Trước khi cưới em theo đuổi anh lâu thế, anh đều lạnh nhạt với em…”
Hách Thành Cẩn: “Thì anh theo đuổi em một lần.”
“Anh nói đấy nhé.”
“…”
Anh cười: “Em có phải đang đợi câu này không?”
Tôi chớp chớp mắt, chẳng nói.
“Được, anh theo đuổi em.”
“Nhưng không được ly hôn, hai ta… cứ giả vờ ly hôn đi.”
“Được thôi.”
—
