Chương 2
3.
Sau tang lễ, mẹ tôi tự nhốt mình trong phòng suốt ba ngày ba đêm.
Tôi lo đến mức muốn phá cửa, khóc lóc cầu xin mẹ đừng dọa tôi.
Mẹ mở cửa, mặt không còn chút huyết sắc nào, người gầy đi trông thấy. Mẹ cụp mắt xuống, nói:
“Con à, mẹ sẽ ăn cơm, đừng lo. Nhưng mẹ mệt quá rồi.”
“Hơn nửa cuộc đời này mẹ lúc nào cũng thấy buồn ngủ, trước đây bà ngoại con cứ luôn nói mẹ lười, giờ không ai nói nữa, cuối cùng mẹ mới có thể nghỉ ngơi thoải mái. Con để cho mẹ ngủ thêm chút nữa đi.”
Dù nói chuyện với con gái ruột là tôi thì giọng mẹ vẫn mang theo vẻ thương lượng, thậm chí là cầu xin.
Tôi không nhịn được mà òa khóc, ôm lấy mẹ, lúc ấy mới phát hiện mẹ gầy đến mức người toàn là xương.
Tôi thật sự sợ mẹ xảy ra chuyện.
Nhưng mẹ không chịu sang nhà tôi ở.
Mỗi ngày tôi tranh thủ thời gian hoặc nhờ người mang đồ ăn đã chuẩn bị sẵn tới, để vào tủ lạnh, theo dõi qua camera xem mẹ có đúng giờ lấy ra hâm nóng ăn không.
Còn mang chú mèo “Khoai Tây Chiên” giống Anh lông ngắn siêu bám người đến, để mẹ tôi làm “sen” lo việc ăn uống.
Tan làm tôi liền đưa con gái đến nhà mẹ.
Mẹ thương con gái tôi nhất. Bé con tròn trịa đáng yêu vô cùng, thấy bé, đôi mày của mẹ mới giãn ra một chút.
Mẹ mới có thể thường thường cười mấy tiếng.
Con gái trở thành vũ khí tối thượng giúp tôi dỗ mẹ.
Mẹ tôi là người như thế đấy, mẹ không muốn bà ngoại nhọc lòng, cũng không muốn tôi nặng gánh suy tư.
Mẹ hiền lành đến mức gần như yếu đuối.
Cả đời luôn đặt cảm nhận của người khác lên hàng đầu.
Mỗi lần tới giờ ăn, mẹ cứ như bị lên dây cót, máy móc ngồi dưới camera, từ từ ăn hết.
Sau đó rửa sạch bát đĩa, lại khóa cửa về phòng ngủ.
Cứ tan tầm là tôi lập tức về nhà mẹ, ép mẹ ra ngoài một chút để hít thở không khí trong lành.
Ngày nào cũng nằm như vậy, người khỏe cũng sinh bệnh.
Chồng tôi cũng sắp xếp cuối tuần đưa cả nhà đi du lịch, nướng BBQ ngoài trời, nài nỉ mẹ đi cùng, khiến mẹ không thể trốn trong phòng mãi.
Trải qua một tháng như vậy, tuy mẹ vẫn thích tự nhốt mình, nhưng cuối cùng cũng chịu nói nhiều lời với tôi hơn.
Trớ trêu thay, vào đúng lúc ấy, bác cả và dì út mang theo di chúc tìm đến.
Nói là muốn bán căn nhà.
Bảo mẹ tôi phải dọn đi.
Ngôi nhà ấy đứng tên bà ngoại, trong di chúc bà ngoại ghi rõ để lại cho bác cả và dì út, mỗi người một nửa.
Những năm qua, do căn nhà này nằm trong khu vực trường điểm nên giá trị đã tăng gấp sáu, bảy lần.
Giá thị trường hiện tại khoảng 4 triệu tệ.
Mỗi người một nửa, bác cả và dì út, mỗi người 2 triệu.
Nhưng tiền mua căn nhà này hoàn toàn là của mẹ tôi bỏ ra!
Là toàn bộ tích góp cả đời của mẹ!
Từ camera giám sát, tôi thấy mẹ tôi cúi đầu ngày một thấp, cơn giận khiến máo như dồn thẳng lên não.
Trong đầu tôi chỉ còn một suy nghĩ, tôi phải dít bọn họ!
Tôi muốn xử hết tất cả những kẻ bắt nạt mẹ, dù là bác cả chó má hay dì út ích kỷ.
Tôi phóng xe như điên lao thẳng về nhà mẹ!
4.
Cửa khép hờ, cơ bản có thể thấy tình hình bên trong.
Chạy xe suốt dọc đường, lúc này tôi ngược lại đã bình tĩnh trở lại.
Tôi thấy tình hình trong phòng bây giờ không giống với lúc tôi thấy qua camera, trong phòng không chỉ có bác cả và dì út.
Ngay cả bác dâu, người tôi chỉ gặp vài lần và chú út cũng có mặt.
“Chị nói căn nhà này là chị bỏ tiền mua, chị có bằng chứng gì không? Trong sổ đỏ của căn nhà này chỉ có tên mẹ chúng ta thôi đấy!”
“Chị à, làm người không thể ích kỷ như vậy được! Chúng em đã bàn bạc với anh chị cả rồi, chị chăm sóc mẹ bao nhiêu năm nay cũng không dễ dàng gì, tang lễ cũng là chị lo toan, không có công lao cũng có khổ lao, di chúc của mẹ thì tạm chưa bàn đến, bọn em vẫn đồng ý chia cho chị một phần ba căn nhà này. Nhà này giờ giá thị trường cũng bốn triệu tệ rồi, em với anh cả đã nhượng bộ hết sức có thể! Nhưng em không ngờ được chị lại muốn lấy hết!”
Dì út trong lúc chỉ trích mẹ tôi “ích kỷ” còn đập bàn “bôm bốp”, tức giận đến mức đỏ cả cổ.
Bác dâu tiếp lời: “Đúng thế, cô hai à. Hơn nữa, cháu trai cô chuẩn bị phải sắm sửa cho nhà tân hôn, đúng là lúc cần dùng đến tiền. Thằng bé là cháu trai duy nhất của cô, cô không những không để tâm nhiều một chút, thế mà còn…Sao lại có người làm cô như vậy chứ!”
“Đúng ra thì chúng tôi có thể trực tiếp bán nhà mà không cần báo cô, gọi cảnh sát đuổi thẳng cô ra cũng không quá đáng. Đều là người nhà, chừa cho nhau một đường lui chẳng phải tốt hơn sao?”
Mẹ tôi tức đến mức bật khóc.
“Bán nhà đi thì chị bảo tôi ở đâu? Hồi đó mẹ phải ở nhà thuê, tôi xót mẹ nên mới nghĩ đến việc mua nhà. Khi ấy để mua được căn nhà này, tôi bán nhà của mình, còn phải vay mượn khắp nơi, mất mười năm mới trả hết nợ. Năm đó mẹ dỗ tôi chỉ viết tên mẹ trong sổ, nói chính tên mẹ thì mẹ mới yên tâm ở được nên sổ mới có mình tên mẹ. Các người tự hỏi lại lương tâm đi, tất cả tiền của mẹ đều để cho các người ra nước ngoài, làm kinh doanh, làm gì có tiền mua nhà? Bố mất rồi, toàn là tôi chăm sóc mẹ, các người ai nấy đều thành đạt, có bỏ tiền hay bỏ sức gì không? Hiện tại vì căn nhà mà đuổi tôi đi, các người còn có lương tâm hay không?”
Bác cả ngồi không yên, đột ngột đứng dậy.
“Nói gì vậy? Sao chúng tôi lại không có lương tâm? Chúng tôi thành đạt chẳng lẽ không phải là kết quả do chính chúng tôi nỗ lực à? Cô biết hồi đó tôi phải chịu bao nhiêu cực khổ ở nước ngoài mới có ngày hôm nay không?”
“Tôi với chị dâu cô dốc sức làm việc ở thành phố lớn, xa như vậy, muốn hiếu kính cũng không tiện như cô. Nhưng ngày lễ, ngày tết có khi nào thiếu quà cáp không?”
“Chính bản thân cô vô dụng, tầm nhìn hạn hẹp, cam chịu ở địa phương nhỏ để được nhàn nhã, đáng đời phải chịu lĩnh mấy đồng lương còm cả đời!”
“Cô chuyển sang chỗ con gái cô bên kia không phải là được rồi à? Không phải bây giờ nó rất giàu sao, chẳng lẽ lại để cô ăn bờ ngủ bụi? Sao cô cứ nhất định để chuyện trở nên khó coi như bây giờ?”
Bác dâu trợn trắng mắt: “Người ở nơi nhỏ thì vẫn là người ở nơi nhỏ, nào có biết cuộc sống ở thành phố lớn như chúng tôi vất vả đến thế nào!”
Chú út cũng góp giọng: “Phải đấy, chị hai à, chị nói thế ngay cả tôi nghe cũng khó chịu. Tôi với Tuệ Tuệ tuy ở đây nhưng chúng tôi làm ăn kinh doanh cũng đâu có nhàn hạ như chị, bận đến mức mỗi ngày chân không chạm đất. Nhưng có lần nào mẹ nhập viện mà chúng tôi không đi thăm, không mua đồ bổ dưỡng đâu?”
Dì út giọng mỗi lúc một cao, ngón tay gần như chọc vào mũi mẹ tôi.
“Trần Thục Phân, tôi đã nhịn chị lâu lắm rồi, giờ mọi người đều có mặt, tôi cũng không ngại nói thẳng! Khi mẹ còn minh mẫn, thường xuyên gọi điện cho tôi than phiền ăn uống không ra gì, mấy đồ bổ dưỡng chúng tôi mua chắc đều vào bụng chị hết rồi chứ gì!”
“Mẹ nhập viện, chúng tôi cũng muốn bỏ tiền chứ, nhưng mẹ nói mẹ có tiền, không cho chúng tôi đưa, nên chúng tôi mới không đưa!”
“Nhưng trước khi đến đây, chúng tôi đã kiểm tra tài khoản ngân hàng của mẹ, mỗi tháng mẹ có bảy tám nghìn tiền lương hưu, nhiều năm như thế, vậy mà giờ trong tài khoản chỉ còn ba nghìn tệ! Mẹ từng nói là giao cả tiền cho chị giữ, vậy tiền đâu hết rồi?”
“Cho dù căn nhà này có tiền của chị thì cũng không thể là toàn bộ, nếu không thì sao chị chỉ để mỗi tên mẹ? Chị tốt đến thế cơ à? Hơn nữa, chị lấy cái gì chứng minh tiền dưỡng già của mẹ đều tiêu cả cho mẹ? Chị có dám nói rằng bao nhiêu năm qua, chị sống cùng mẹ không vì tiền dưỡng già của mẹ hay căn nhà này không?”
Bốn cái miệng thay nhau công kích mẹ tôi.
Tôi biết mục tiêu của bác cả và dì út là giành nhà, nhưng lại lấy cớ mẹ không tận tâm chăm sóc bà ngoại, có mưu đồ riêng, thật sự là đơm thẳng vào tim gan.
Bà ngoại thỉnh thoảng hay lú lẫn, nếu cổ họng bị vật cứng mắc nghẹn thì có thể trực tiếp nguy hiểm đến tính mạng.
Vì vậy mẹ tôi cũng phải theo bà ngoại ăn đồ ăn nhão xay nát suốt mười mấy năm.
Dù vậy, bà vẫn gọi điện cho dì út than thở rằng mẹ tôi cố ý hà khắc với bà.
Mẹ tôi môi run rõ rệt, vẫn giữ nguyên hình dạng miệng như đang thốt ra tiếng ‘a’.
Còn chưa nghĩ xong nên trả lời người này như thế nào thì thì người khác đã như súng máy liên thanh, liên tục bắn ra những lời công kích dồn dập.
Cuối cùng, chỉ còn lại trong miệng tiếng ‘a’ yếu ớt, hoảng sợ và run rẩy.
“Các người sao lại có thể như thế, sao lại có thể như thế!”
Tôi nhìn bộ mặt cháy nhà mới ra mặt chuột, nước bọt bắn ra tung toé của bốn con người này.
Nắm tay siết chặt.
Được được được! Được lắm!
Đây là cho rằng sau lưng mẹ tôi không có người chống đỡ đúng không!
Tôi dồn hết sức lực.
Chỉ nghe một tiếng vang lớn, “rầm”.
Một cú đá mạnh từ bên ngoài hất tung cánh cửa.
