Chương 6

3 ngày trước

12.

Ngày hôm sau sau lễ dựng xà, chúng tôi chuẩn bị quay về.

Từ giờ trở đi, nơi này sẽ là chốn vui chơi của cả nhà chúng tôi vào cuối tuần và cả kỳ nghỉ đông, nghỉ hè của con.

Tôi và mẹ đã không nhịn được mà bắt đầu bàn bạc sẽ trồng thêm loại hoa cỏ gì trong sân.

Có nên khai khẩn một mảnh đất trồng rau không, mà nếu có thì nên trồng loại rau củ quả nào mới tốt?

Mẹ tôi bảo bây giờ đúng là tiện thật, chỉ mất hai ba tiếng đồng hồ là tới nơi rồi.

Hồi mẹ còn nhỏ, phải trèo đèo lội suối, cuốc bộ tới thị trấn mất hai tiếng, sau đó lại đi xe ngựa, rồi đổi sang xe lớn.

Bốn giờ sáng đã phải xuất phát, tới khi trời tối mịt mới quay về được thành phố.

Không biết cực khổ tới mức nào.

Trong lúc lải nhải không ngừng, mẹ tôi mở lại chiếc điện thoại đã tắt máy suốt hai tháng qua.

Nhìn thấy màn hình tràn ngập những vòng tròn đỏ.

Hơn 99 cuộc gọi nhỡ, hơn 99 tin nhắn chưa đọc, hơn 99 tin nhắn WeChat chưa mở.

Mẹ sợ ngây người.

13.

Tôi bảo mẹ tắt máy là bởi tôi quá hiểu mẹ mềm lòng đến mức nào.

Mẹ đã mềm lòng cả nửa đời người, giờ muốn mẹ bỗng chốc cứng rắn lên, chẳng khác nào “nói chuyện viển vông”.

Tôi sợ bác cả và dì út nói gì đó khiến mẹ thật sự thoả hiệp.

Nhưng tôi không phải mẹ.

Ngọn núi kia đã đổ rồi.

Từ nay trở đi, đừng ai nghĩ đến chuyện bắt nạt mẹ tôi nữa.

Dù là bố của ông trời cũng phải bước qua xác tôi trước.

Phần việc sau đó, tôi giao lại cho chồng tôi xử lý.

Việc chuyên môn thì nên để người chuyên lo.

Chỉ có hai mục tiêu.

Thứ nhất là chứng minh căn nhà do mẹ tôi bỏ tiền ra mua, thuộc về tài sản cá nhân của mẹ, không liên quan gì tới bà ngoại, di chúc không có giá trị.

Thứ hai là tổng hợp mọi công lao và chi phí mẹ tôi đã bỏ ra để chăm sóc bà ngoại khi ốm bệnh, rồi bắt bác cả và dì út chia đều số tiền dưỡng lão mấy chục năm qua.

Chồng tôi vốn đã ngứa mắt với cả nhà bà ngoại từ lâu.

Giờ thì việc riêng xử lý theo phép công, chúng tôi vừa bước chân đi, anh ấy đã lập tức hăm hở bắt tay vào soạn thảo đơn luật sư.

Tiện tay gửi luôn đoạn video mà tôi đã cắt ghép chỉnh sửa sẵn từ trước.

Tôi có thể tưởng tượng ra dáng vẻ anh ấy ngồi trên ghế xoay ở văn phòng luật, nghênh ngang vừa xoay vòng vừa cười nham hiểm!

Hai tháng qua, thành tích “hắt phân” lên bốn người bác cả và dì út đã khiến tôi nổi tiếng.

Video đã qua chỉnh sửa, nhưng vẫn rất dài.

Vì trong đó đính kèm đầy đủ lời dặn của bác sĩ dành cho bà ngoại, cũng như chi tiết nhật ký ra vào bệnh viện sau khi bà nhập viện của mẹ tôi, bác cả và dì út.

Toàn bộ quá trình mẹ tôi chăm sóc bà ngoại và các khoản chi tiêu sau khi làm thủ tục nghỉ hưu sớm.

Chi tiết số tiền bà ngoại chuyển cho đứa cháu nội trong suốt mười năm.

Video dùng thuốc bổ hàng ngày.

Quan trọng nhất là các ghi chép khi mẹ tôi bán nhà, giấy vay nợ, sao kê ngân hàng chuyển tiền mua nhà.

Tôi biết rõ, bất kỳ lời than vãn hay lời buộc tội nào, khi đặt cạnh “dữ liệu xác thực” cũng đều trở nên yếu ớt, vô lực.

Khi bà ngoại dụ mẹ tôi dùng tiền mặt để mua nhà, tôi đã thấy có điều bất thường, lập tức lao về nhà ngăn mẹ lại, dặn mẹ đừng nói cho bà ngoại biết.

May mà mẹ tôi tuy không hiểu vì sao không dùng tiền mặt nhưng vẫn nghe lời tôi.

Chính vì biết điểm này, bác cả và dì út mới tưởng mẹ tôi không có bằng chứng chứng minh nguồn gốc khoản tiền mua nhà.

Với chừng đó chứng cứ và ghi chép, muốn khởi kiện dễ như trở bàn tay.

Nhưng tôi muốn để cả thế giới đều biết lũ đểu giả đó đã bắt nạt mẹ tôi hơn nửa đời người!

14.

“Có nghĩa là căn nhà này, ngay từ khi bà ngoại ầm ĩ đòi con gái thứ hai mua đã tính sẵn là để lại cho con trai và con gái út rồi hả?! Trời ơi, không phải bảo là lẩm cẩm ư? Sao tôi thấy còn tinh ranh hơn cả khỉ vậy!”

“Đúng là phiên bản thành phố của Tào Tâm Nhu nhỉ, hahaha, đã quá, đã quá! Tiếc là ở thành phố không có hầm phân, nếu không cảnh tượng chắc còn đặc sắc hơn nữa!”

“Tôi cũng là con thứ hai trong nhà, tôi thật sự rất hiểu cảm giác của dì ấy. Chính mình là người thấu hiểu sự vất vả của cha mẹ nhất mà họ chỉ cảm thấy mình lại là đứa dễ bắt nạt nhất. Chỉ khác là tôi may mắn hơn, tôi còn trẻ, kịp thời tỉnh ngộ, không làm bánh bao tẩm máo cho họ nữa.”

“Có ai biết việc chăm sóc một người già mắc Alzheimer hơn mười năm ròng rã là cuộc sống địa ngục thế nào không? Hơn nữa nhìn bà lão kia trắng trẻo còn hơn cả con gái, chăm sóc tốt đến vậy. Thế mà ông bác cả với dì út lấy đâu ra mặt mũi mà chê trách chứ, bỏ tiền hay bỏ công?”

“Đúng vậy, nhìn nhật ký nhập viện là biết, nhà dì út lần nào cũng đợi tới khi mọi chuyện mệt nhọc rắc rối lo xong hết mới ló mặt, lúc xuất viện thì gọi cuốc xe đón một chút là xong. Ông cả thì còn quá đáng hơn, chỉ cần vài cú điện thoại là đã dỗ cho bà ngoại cười toe toét. Bà lão này đúng là không phân rõ trắng đen.”

“A a, tức chít tôi rồi! Sao có thể nhịn được cơ chứ! Lần này mà dì ấy còn tha thứ được thì tôi lên cơn đau tim mất!”

“Căn nhà ở Thượng Hải thì cho con cả, bao toàn bộ chi phí khi ra nước ngoài. Tiền bán nhà thì đưa hết cho con út, việc hầu hạ như giúp việc thì phần con thứ hai! Bây giờ còn mơ tưởng đến căn nhà duy nhất của cô ấy nữa. Nếu cái giống này còn chưa chít thì tôi đã trực tiếp xông vào bệnh viện mắng cho một trận rồi!”

Những lời khó nghe cũng không ít.

Chủ yếu là trách mẹ tôi nhu nhược, sống hơn nửa đời người rồi mà vẫn không tỉnh ra, đáng đời bị hút máo.

Nhưng phần lớn bình luận là phẫn nộ, cảm thấy bất công thay mẹ tôi.

Những lời trách móc rằng mẹ tôi không biết đấu tranh, hồi nhỏ tôi cũng đã từng nói không chỉ một lần.

Thậm chí tôi còn từng khóc lóc ép mẹ chọn một trong hai.

Có bà ngoại thì không có tôi, có tôi thì không có bà ngoại.

Cũng là lúc đó, mẹ tôi nói ra một câu mà tôi nhớ cả đời:

“Con à, mỗi người đều có một ngọn núi lớn của riêng mình.”

Khi tôi lớn lên, lại nghe thấy một phiên bản khác của câu nói đó:

“Con người rốt cuộc sẽ bị vướng mắc cả đời bởi những thứ từng không thể có được khi còn trẻ.”

15.

Chồng tôi là một luật sư có tiếng, thường xuyên chia sẻ các vụ án và kiến thức pháp luật, lượng người theo dõi rất đông.

Trong chuyện lần này, anh ấy thật sự xử lý quá tài tình.

Tôi bảo anh ấy tranh thủ giúp tôi chỉnh sửa và đăng video, vậy mà anh trực tiếp đăng luôn lên tài khoản của mình.

Nghe nói hôm đó phần bình luận nổ tung luôn.

Người quan tâm cũng ngày càng nhiều.

Chỉ cần nhìn cuộc gọi và Wechat của bác cả và dì út là biết thông tin của họ đã bị dân mạng bóc toàn bộ.

Vợ chồng bác cả lập tức chất vấn trong nhóm người thân.

Bác dâu còn gửi một đoạn ghi âm khóc lóc dài tận 60 giây, mỗi ngày gửi hơn trăm tin nhắn không hề ngừng nghỉ.

Nói rằng đám cưới của em họ đã bị hủy.

Biển số xe Tesla nhà họ cũng bị phát tán, ngày nào cũng có tin nhắn riêng hỏi cả nhà họ ăn “bánh bao tẩm máo” có ngon không.

Dì út và chú thì chơi chiêu tình cảm nhẹ nhàng, nhắn tin cho mẹ tôi.

Nói là chuyện này đã ảnh hưởng nghiêm trọng tới việc kinh doanh của họ.

Họ làm chuỗi nhà hàng.

Phần bình luận đặt đồ ăn online của tiệm họ bị đánh giá tiêu cực tấn công dồn dập.

Mỗi ngày đều có hơn 99 bình luận tiêu cực.

Họ nói họ thật sự không biết căn nhà là do mẹ tôi bỏ tiền, trong di chúc cũng thật sự không nhắc đến một chữ nào.

Mẹ tôi đọc hết tin nhắn trên đường, suốt đường đi không nói năng gì.

Cuối cùng, mẹ mới thở dài hỏi tôi:

“Thật ra mẹ không sợ không có nhà ở. Mẹ chỉ sợ cuối cùng không để lại được gì cho con, sợ trở thành gánh nặng của con.”

“Nam Nam, có phải con cũng thấy mẹ nhu nhược không? Mẹ đã không làm gương tốt cho con…”

Tôi nhìn mẹ cúi gằm mặt trong gương chiếu hậu.

“Mẹ ơi, mẹ cảm thấy con gái mẹ có tốt không?”

Mẹ tôi lập tức ngồi thẳng dậy: “Tất nhiên là tốt rồi, con gái mẹ là đứa con tuyệt vời nhất!”

Tôi bật cười: “Vậy nếu mẹ đã dạy dỗ con tốt như vậy, sao lại nói là không làm gương tốt chứ?”

“Hồi đó mẹ chỉ là một đứa trẻ, mẹ không biết được ở cái thế giới không nói lý lẽ của người lớn nên làm thế nào mới đúng; nhưng giờ chính mẹ làm mẹ lại không cần thầy dạy cũng biết làm thế nào để thành một người mẹ tốt, biết làm sao để yêu thương con của mình. Mẹ đừng tự trách móc bản thân quá nặng nề, đừng bắt mình phải làm vừa lòng tất cả mọi người. Mẹ không phải là thần thánh!”

Tôi hạ thấp giọng: “Mẹ ạ, hồi nhỏ con từng giận mẹ, trách mẹ ngốc.”

“Nhưng con thương mẹ nhiều hơn.”

“Con từng nghĩ cảm xúc đó rất phức tạp.”

“Nhưng bây giờ, con chỉ muốn bảo vệ mẹ, làm áo giáp cho mẹ…”

Cảnh vật bên đường vẫn đẹp như lúc đi.

Mẹ tôi quay mặt ra cửa sổ, đột nhiên khóc không thành tiếng.