Chương 2

4 tuần trước

3

Tôi đã suy nghĩ kỹ rồi.

Nếu bắt tôi nấu ăn, tôi nhất định sẽ “vô tình” làm rơi vài cái đĩa, vỡ vài cái bát. Khi xào rau, thì lửa lớn làm cháy khét nồi, lửa nhỏ thì thức ăn sống dở. Cộng thêm việc nêm gia vị “hào phóng” một chút.

Tôi không tin họ có thể hoan nghênh “tuyệt tác” của tôi! Dù sao thì tôi cũng đã nấu, làm không tốt thì cũng chẳng thể đổ lỗi cho tôi được.

Khi tôi bước vào bếp, mẹ chồng chỉ liếc tôi một cái rồi mặt lạnh như tiền.

“Cô vào đây làm gì? Ra ngoài!”

Giọng điệu của bà đầy vẻ khó chịu, nghĩ rằng thái độ như vậy có thể dọa được tôi sao?

Cũng không thèm tìm hiểu xem tôi lớn lên trong môi trường nào. Những chuyện như thế này đối với tôi thực sự chẳng đáng để bận tâm!

Tôi không khách khí, đáp trả thẳng thừng:

“Con không vào thì bà nội sẽ vào, mà con thấy bà không phải là người dễ đối phó đâu.”

Chỉ cần nhìn sơ qua cũng thấy mối quan hệ giữa mẹ chồng và bà nội không tốt chút nào. Cộng thêm một cô em chồng chuyên gây chuyện, cùng một  chồng như cái cây câm lặng, chắc chắn mẹ chồng cũng không dễ dàng gì trong cuộc sống hàng ngày.

Cái gọi là “làm dâu nhiều năm, nay đã thành mẹ chồng”.

Tôi gần như đã hình dung được cuộc sống sau này của mình sẽ như thế nào. Nhưng càng nghĩ tôi lại càng cảm thấy phấn khích.

Điều này không tốt lắm. Phải kiềm chế một chút thôi.

Mẹ chồng không nói thêm lời nào, mạnh tay quăng quả cà tím vào bồn nước, khiến nước b.ắ.n tung tóe khắp nơi.

Ngay lập tức từ phòng khách vọng vào tiếng bà nội hét lớn:

“Làm gì vậy? Nấu cơm hay định đập nhà thế?”

Mẹ chồng không chịu thua, liền đáp lại ngay: “Không nấu thì đừng có mà lắm mồm, ngồi chờ ăn còn bày đặt lắm chuyện!”

Lửa chưa đốt đến mình thì mình không lo, hai người họ muốn đấu đá thế nào là chuyện của họ.

Tôi chỉ cần xem kịch vui là được.

Ngay trước mặt có mớ đậu chưa được tước, tôi định vừa tước đậu vừa hóng dưa.

Thấy tôi làm, mẹ chồng lập tức lao đến giật phăng đi:

“Tôi bảo cô làm chưa? Chưa có người lớn lên tiếng mà đã tự tiện hành động, nhà cô giáo dục cô thế nào hả?”

“Ngồi yên đó, không cần cô phải làm gì cả!”

Những lời tôi định nói đã bị bà ngăn lại. Bà đã nói không cần tôi làm gì rồi, giờ mà tôi cố cãi lại chẳng khác nào tự đào hố cho mình sao?

Thế là tôi rất ngoan ngoãn ngậm miệng, giữ nguyên vẻ ngoài thục nữ vốn có của mình.

Trong hai tiếng bà nấu cơm, bà nội chống gậy đi qua đi lại năm lần.

Lần nào cũng thấy tôi hoặc chơi điện thoại, hoặc ngồi thừ ra.

Nhìn mẹ chồng bận rộn hết lên bếp xuống bếp, bà nội chỉ vào bà bằng gậy, lớn tiếng mắng:

“Đáng đời mày khổ cực, có phúc mà không biết hưởng!”

Tôi cố gắng nói chuyện với mẹ chồng, nhưng bà đáp lại rất lạnh nhạt, chẳng có chút thiện cảm.

Cuối cùng cũng đến lúc ăn cơm, cả nhà ngồi quây quần quanh bàn.

Tôi định phụ bê thức ăn lên thì mẹ chồng la to như b.o.m nổ, gọi Hắc Mã:

“ Mày làm gì thế hả, chẳng biết bê thức ăn, chỉ biết ăn thôi à? Lớn xác thế để làm gì?”

Bà vừa mắng vừa đẩy tôi sang một bên:

“Cô không cần phải làm gì cả, cứ ngồi đó mà ăn thôi!”

Khi thức ăn được bưng lên bàn, tôi phát hiện có một vấn đề.

Món ăn trước mặt bà nội không giống với món của mọi người.

4

Mặc dù đều là những nguyên liệu giống nhau, nhưng món ăn của bà nội rõ ràng mềm nhừ hơn món của chúng tôi nhiều.

Dù vậy, bà vẫn không quên phàn nàn: cái này mặn, cái kia nhạt. Cà chua chưa bóc vỏ kỹ, đậu thì chưa được tước sạch.

Mẹ chồng cũng chẳng khách sáo chút nào, đáp lại thẳng thừng: “Ăn mà cũng không ngậm được cái miệng à!”

Cô chồng không chịu được định lên tiếng, nhưng vừa thấy ánh mắt sắc lẹm của mẹ chồng liếc tới liền sợ hãi rụt lui: “Mày có tin tao đuổi mày ra ngoài không?”

Vừa nghe câu đó, cô chồng lập tức câm nín. Ngay cả bà nội cũng chỉ mấp máy môi, cuối cùng cũng không dám nói gì.

Tôi suy nghĩ một chút, rõ ràng đã có tiền lệ từ trước rồi! Đúng là mẹ chồng tôi lợi hại thật.

Thật thú vị.

Sau bữa cơm, Hắc Mã nhận lệnh của mẹ chồng đi rửa bát.

Lập tức, bà nội và cô chồng không thể ngồi yên.

“Làm gì có chuyện để đàn ông làm việc nhà chứ?”

Tôi khẽ cười nhìn Hắc Mã. Trước khi tốt nghiệp, khi chúng tôi còn thuê nhà, anh ấy đã quen với việc giặt giũ, nấu ăn, và mọi công việc nhà đều thành thạo.

Anh ta loay hoay thu dọn bát đĩa, tôi giả vờ bước tới định giúp: “Để em rửa cho!”

Thật ra trong lòng tôi nghĩ, nếu thật sự bắt tôi rửa, tôi sẽ “vô tình” làm rơi bát đĩa đấy, ai sợ ai chứ! Thời này, không biết xấu hổ thì thiên hạ vô địch.

Kết quả, hóa ra tôi nghĩ nhiều quá.

Tay tôi còn chưa kịp với tới chỗ Hắc Mã, đã bị mẹ chồng chặn lại ngay lập tức.

“Con trai tôi, tôi bảo nó làm gì thì làm, cô không cần xen vào!”

Mục tiêu của mẹ chồng từ đầu đến cuối đều nhằm thẳng vào bà nội, điều này khiến bà nội không thể chịu nổi.

Bà lão run rẩy đứng dậy, tức giận đến nỗi n.g.ự.c phập phồng:

“Mày đã có con dâu rồi, sao còn cứ gây sự với  mẹ làm gì!”

“Có con dâu thì sao? Có con dâu thì con phải giống mẹ, trút hết cơn giận từ thời làm dâu lên con dâu của mình sao? Tôi không bỉ ổi như bà đâu!”

“Choang!”

Trong bếp, một cái bát rơi xuống đất vỡ tan.

Hắc Mã tay đầy xà phòng, đứng ngượng ngùng không biết giấu tay vào đâu.

“Trượt tay thôi, mọi người cứ tiếp tục.”

Mẹ chồng lườm anh một cái, rồi tiếp tục nói:

“Đừng tưởng tôi không biết, hôm nay nếu để Tiểu Dư làm việc, thì không tới ngày mai, cả khu sẽ biết tôi bắt nạt con dâu mới. Cái mánh lới vặt vãnh của bà tôi còn lạ gì? Đừng tốn công vô ích nữa!”

5

Sau chuyện đó, tôi hỏi Hắc Mã tại sao lúc mẹ và bà nội cãi nhau anh ấy không can ngăn.

Anh nói rằng can cũng chẳng ích gì, họ đã quen cãi nhau nhiều năm rồi. Không để ý tới, thì một lát sau họ sẽ tự dừng lại. Nếu anh hoặc bố anh chen vào, thì người bị mắng sẽ chỉ là hai cha con họ mà thôi.

Tôi không hiểu: “Vậy nên hai người cứ im lặng như thế mãi sao?”

Hắc Mã gật đầu, dường như chẳng thấy có gì bất thường.

“Tức là nếu em và mẹ anh, hoặc bà nội anh xảy ra mâu thuẫn thì sao?”

“Anh tất nhiên sẽ đứng về phía em chứ!”

Nhưng thực tế lại nhanh chóng tát vào mặt tôi mà không hề báo trước. Người mâu thuẫn với tôi không phải là mẹ chồng hay bà nội, mà lại chính là Hắc Mã.

Do căn hộ mới của chúng tôi đang trong quá trình sửa sang, và vì tài chính cũng không mấy dư dả, để tiết kiệm tiền thuê nhà, chúng tôi đành phải tạm thời sống chung với bố mẹ anh ấy.

Ngay khi về đến nhà, tôi đã nhận thấy Hắc Mã dường như biến thành một con người khác.

Như thể anh ấy đã trở thành… một người tàn phế vậy.

Anh không còn tự giặt quần áo, không làm việc nhà, càng đừng nói đến chuyện nấu nướng. Thậm chí, quần áo để mặc hàng ngày cũng phải do tôi chuẩn bị sẵn cho.

Cuối cùng, tôi không chịu được nữa và đã cãi nhau với chồng.

Hắc Mã không phải người cố chấp, nên sau khi nghe tôi xả hết bực dọc, anh cũng nhận ra có gì đó không đúng.

“Sao mỗi lần về nhà, anh lại quên mất chúng ta từng sống như thế nào? Như thể… anh mặc định rằng mình nên được người khác chăm sóc.”

Tôi sửa lại: “Anh không phải được chăm sóc, mà là được hầu hạ.”

“Khác nhau chỗ nào?”

“Khác nhiều lắm.” Tôi hít sâu một hơi, cố gắng bình tĩnh lại.

“Chăm sóc là khi anh không biết làm điều gì, em mới giúp anh làm.”

“Hầu hạ là khi anh hoàn toàn có thể tự làm mọi việc, nhưng lại cố ý bắt người khác phải làm thay.”

Hắc Mã im lặng.

Có lẽ anh ta chưa bao giờ nghĩ tới vấn đề này. Nhưng sự im lặng đó không kéo dài được bao lâu, tôi phát hiện ra bà nội Hắc Mã không biết đã đứng ở cửa từ khi nào, đang nhìn tôi với ánh mắt sắc lạnh.

Trong lòng tôi lập tức vang lên tiếng chuông cảnh báo.

“Phụ nữ chăm sóc đàn ông vốn là bổn phận!” Giọng bà lạnh lẽo như băng: “Đã bước chân vào nhà họ Hắc, thì phải theo quy tắc của nhà họ Hắc.”

Tôi hỏi bà quy tắc gì.

Bà giơ gậy lên, chỉ vào tôi như cách từng chỉ vào mẹ chồng tôi trước đó.

“Mẹ cô không dạy cô à? Phụ nữ phải biết tề gia nội trợ, chăm sóc tốt cho gia đình mới là điều quan trọng nhất! Dù cô có đi làm, thì cũng phải hiểu, cô trước tiên là con dâu nhà họ Hắc, sau đó mới là chính cô! Một người phụ nữ đến chồng còn chẳng hầu hạ được, thì còn làm được gì nữa?”

Trong lúc bà nói, Hắc Mã chỉ lặng lẽ ngồi sau lưng tôi, chơi điện thoại.

Tôi liếc nhìn anh ta, không có chút phản ứng nào.

Không nói gì phải không? Vậy thì đừng trách tôi không khách sáo.

Tôi mỉm cười, dìu bà nội vào phòng khách ngồi xuống. Bà vẫn không quên cao giọng dạy đời: “Đấy, đúng rồi, làm dâu thì phải biết thân biết phận.”

Tôi mỉm cười đáp lại: “Vâng, đúng là như vậy.”

Đợi bà ngồi vững, tôi bắt đầu lên tiếng phản công.

“Bà nói đúng, cháu có thể chẳng làm được gì tốt cả, nhưng ít nhất cháu vẫn hơn bà ở chỗ là biết cách nói chuyện.”

“Cháu, Giang Tiểu Dư, trước hết là chính mình, sau đó mới là con của cha mẹ cháu, là vợ của chồng cháu, là mẹ của con cháu. Nhưng không có điều gì chứng minh rằng sau khi kết hôn với Hắc Mã, cháu phải trở thành người hầu của anh ấy.”

“Có thể trước đây bà yêu cầu mẹ chồng cháu như vậy, nhưng xin lỗi, nếu bà định yêu cầu cháu như thế, đừng mơ!”

6

Ban đầu, tôi cứ nghĩ trận chiến đầu tiên với nhà chồng chắc chắn sẽ là với mẹ chồng. Nhưng không ngờ đối thủ lại là bà nội chồng. Điều này quả thật giống như chọc vào tổ ong  ò vẽ vậy.

Người đầu tiên phản đối không phải ai khác mà chính là bố của Hắc Mã, người từ trước đến giờ chẳng nói chẳng rằng. Ông đứng phắt dậy: “Con làm sao mà nói chuyện với người lớn như thế hả?”

Hắc Mã cũng ngừng chơi điện thoại, vội chạy đến trách tôi: “Em học đâu cái kiểu nói chuyện này vậy? Toàn là điều xấu, sao em lại học?”

Tôi cười lạnh lùng: “Em học từ ai ư? Từ mẹ em chứ còn ai!”

Vừa dứt lời, mẹ chồng tôi cũng từ trong bếp chạy ra, bỏ dở công việc đang làm. “Đúng rồi con gái, cứ học từ mẹ là đúng! Cãi nhau à? Ở khoản này mẹ có kinh nghiệm!”

Tôi ngẫm nghĩ, có lẽ ở đây đang có chút hiểu lầm. Nhưng điều đó không quan trọng, vì mẹ chồng tôi đã được truyền lửa từ tôi và bắt đầu đem bố con Hắc Mã lên nướng.

“Bình thường mẹ với bà nội cãi nhau chí chóe thì chẳng thấy hai người nói gì. Vậy mà Tiểu Dư vừa nói mấy câu, hai người đã chạy ra lên tiếng rồi à?”

“Chỉ khi nào có dịp thì mới thấy hai người mở miệng à? Còn những lúc cần lên tiếng thì lại im lặng là sao?”

Vừa nói, bà vừa chỉ thẳng vào mặt bố Hắc Mã.

“Khi tôi mới gả vào nhà này, mẹ anh cũng dùng cái lý lẽ này để nói tôi, bây giờ bà lại muốn đem cái lý thuyết đó ra nói với Tiểu Dư à.”

“Tâm địa của nhà các người đen như cái họ của các người vậy!”

Lúc này, bà nội chen vào một câu: “Từ đời này qua đời khác, nhà ai mà chẳng vậy? Mẹ chồng nào chẳng oai phong, con dâu nào mà chẳng phải chịu đựng?”

Mẹ chồng tôi lườm bà nội một cái, giọng đầy khinh bỉ: “Bà có biết tại sao nhân loại lại tiến bộ không? Chính vì các thế hệ trẻ không còn nghe lời lẽ của những kẻ cứng đầu như bà nữa!”

“Bà đã bị bắt nạt nửa đời người, giờ không cân bằng được thì quay lại bắt nạt tôi. Giờ nhìn Tiểu Dư không vừa mắt, bà lại muốn dùng cái lý thuyết cổ lỗ sĩ đó để bắt nạt con bé à.”

“Tôi đã bị bà bắt nạt suốt bao nhiêu năm, giờ mới nhận ra mình không nên chịu đựng mà không phản kháng. Giờ Tiểu Dư đã là con dâu của tôi, tôi phải để nó hiểu ngay từ đầu rằng những thứ phong kiến thối nát này phải bị đạp đổ và xả đi, để nó đừng hại thêm ai nữa!”

Lúc này tôi mới nhận ra, mẹ chồng tôi vốn không phải là người sinh ra đã là “bà chằn”. Chỉ là cuộc sống đã vùi dập khiến bà phải trở nên “dữ dằn” mà thôi.

Bố con Hắc Mã không nói gì nữa. Còn bà nội, ngồi yên trên ghế, ngoại trừ hơi thở không ổn định vì tức giận, trông bà chẳng có vẻ gì là gặp nguy hiểm.

Tôi lén hỏi mẹ chồng: “Liệu bà có bị tức đến mức gặp chuyện gì không mẹ?”

Mẹ chồng chẳng thèm nhìn lấy một cái, đáp ngay: “Không đâu, ngày nào chẳng cãi nhau, bà quen rồi.”