Chương 2

3 tuần trước

Khó khăn lắm mới khiêng được sếp về căn hộ của anh, vậy mà còn bị anh giữ lại ngồi bên giường kể chuyện ru ngủ.

Sao không bảo tôi giúp anh tắm rửa thay đồ luôn đi cho đủ bộ?!

Đêm đó, anh ngủ say như chít trên giường, còn tôi co ro trên ghế sofa.

Trưa hôm sau, mẹ sếp đến công ty.

Tôi ra tiếp.

Bà nắm tay tôi, giọng nghiêm mà ấm áp, y hệt mấy năm trước ở trường:

“Thằng con trai cô, cứng đầu lắm, con nhường nó chút, đừng chấp. Cãi nhau thì dỗ, nó dễ dỗ lắm…”

Tôi nghe mà cứ thấy lạ lạ… mẹ sếp đang muốn tôi làm… vợ sếp à?

Cũng không phải không được, nhưng lúc đó sếp đang đứng cách đó không xa, hằm hằm ra hiệu cắt cổ.

Tôi hiểu – anh đang nhắc tôi đừng mơ mộng linh tinh.

Cảnh này quen quen…

Nhớ ra rồi – hồi đó trong bài tập làm văn, tôi từng “tố cáo” sếp (lúc đó là bạn học) cùng mấy học bá trốn ra góc sân hút thuốc.

Thực ra khi đó tôi định giả vờ không thấy, nhưng anh không chỉ dùng ánh mắt cảnh cáo tôi, mà còn làm đúng cái động tác… cắt cổ này.

Mẹ sếp ơi, con cần một thẻ miễn tử.

Sếp chuẩn bị tham dự một buổi tiệc rượu, bảo tôi làm bạn gái đi cùng, còn nói sẽ tặng tôi một bộ váy dạ hội.

Tôi mừng rơn – soái ca và sâm-panh đang đợi tôi!

Sếp: “Size quần áo của em?”

Tôi: “165.”

Sếp: “Số đo ba vòng?”

Tôi: “?”

Anh gửi cho tôi ảnh chụp màn hình đoạn chat với bên đặt may váy.

Sếp tôi đúng là hào phóng, đặt hẳn đồ may riêng cho tôi.

Tôi: “85 – 57 – 90.”

Sếp: “Không nhìn ra.”

Tôi: “?”

Sếp: “Lúc mặc đồng phục, bình thường! Chẳng có gì nổi bật!”

Tôi: “Hê hê.”

Đặt điện thoại xuống, tôi hít sâu, tự nhủ đừng chấp đồ khốn.

Giờ tôi hoàn toàn có cơ sở nghi ngờ: anh thuê tôi chỉ để trả thù vụ năm xưa tôi “tố” anh hút thuốc.

Tôi cùng sếp đi dự tiệc rượu.

Sếp mải xã giao, tôi mải… ăn.

“Em không thấy thằng bồi bàn cứ trừng em à?” – sếp cầm ly champagne, đứng sau lưng tôi.

Tôi vừa nhai miếng cá hồi sống, vừa quay lại nhìn theo hướng anh nhắc – đúng thật, mặt mày hầm hầm.

Thôi được, tôi quay lưng lại để ăn tiếp.

Sếp bất lực, gắp hết chỗ cá hồi vào đĩa tôi, kéo tôi ra góc: “Trốn ở đây ăn cho xong rồi hãy ra, mất mặt!”

“Ồ!” – tôi vui vẻ cười, suýt làm rơi miếng cá hồi trong miệng.

Ăn xong cá hồi, tôi lấy cho sếp ít tôm hùm đút lò phô mai.

Không phải tôi chu đáo gì, là anh nhắn tin bảo muốn ăn, nhưng không tiện lại lấy.

Xì! Thèm thì nói, bày đặt khách sáo.

Tôi bê nguyên đĩa tôm hùm đi tìm anh, thì lại gặp một đồng nghiệp cũ đã bị đuổi việc.

Anh ta chặn tôi lại, khoe đủ thứ về cuộc sống “sang chảnh” ở công ty đối thủ.

Rồi còn khoe ngày mai sẽ dự thầu cùng dự án lớn đó, chắc chắn sẽ thắng sếp tôi.

Tôi che miệng, suýt bật cười – khẩu khí to thật!

Khoe xong, anh ta còn tiện tay gắp luôn một miếng tôm hùm phô mai của tôi bỏ vào miệng.

Tôi: “???”

Tôi nhớ rõ anh này bị… dị ứng lactose mà?

Tôi bê đĩa tôm hùm tới cho sếp, anh lại bảo no rồi.

Tôi… %$#@…

Thế là ôm đĩa quay lại góc, tự xử.

Sếp lại uống thêm một vòng, mặt ửng đỏ, bước về phía tôi.

Ôi, cái dáng ngà ngà say của anh… cũng đẹp trai chít người.

“Em vừa nói chuyện gì với thằng đó mà cười vui thế?” – sếp dựa vào tường, mắt dán chặt vào “kẻ phản bội” kia.

“Hắn khoe sống tốt lắm.” – tôi trả lời.

Sếp khẽ lắc ly rượu vang: “Nó rủ em qua công ty nó à?”

Tôi lắc đầu: “Không, hắn bảo mai ở buổi đấu thầu sẽ thắng anh.”

“Hứ! Chỉ dựa vào nó?”

Tôi kiễng chân, ghé sát tai anh, kể chuyện hắn bị dị ứng lactose mà còn ăn trộm miếng tôm hùm phô mai của tôi.

Sếp nghe xong, bật cười. Mà cười còn gian hơn tôi.

Anh lấy cái đĩa trong tay tôi:

“Bỗng nhiên lại thấy thèm ăn, đi lấy cho tôi cái chân cua hoàng đế.”

Tôi hê hê trong lòng — đúng là không nên chia sẻ tin vui với anh.

Nửa sau buổi tiệc, tên phản bội kia lủi vào một góc… xì hơi một mình.

Dạo này sếp hình như lại bắt đầu… ngứa mắt với tôi.

Tối cuối tuần không chịu ngủ, bắt tôi lên đỉnh núi ngắm mưa sao băng.

Anh bảo đây là mưa sao băng của chòm sao bản mệnh, trăm năm mới gặp một lần.

Từ lúc trời tối đến trời sáng, cái tôi đón được là hết đàn này đến đàn khác… muỗi.

Nhìn hai chân đầy vết muỗi đốt, tôi nói:

“Sếp, sau này mà bắt em làm mấy trò này nữa, em nghỉ việc luôn.”

“Em trúng số à?”

Tôi: …

“Em thừa kế tài sản của họ hàng giàu có?”

Tôi: …

“Em tìm được người yêu lắm tiền rồi?”

Tôi: …

“Thứ hai đến công ty thì tự viết đơn xin tăng ca nhé.”

Tôi: “Sếp tuyệt vời quá! Xuống núi em mời sếp sữa đậu nành với bánh nếp.”

Sếp cười, vừa khinh vừa bất lực.

Xuống núi, tôi mới phát hiện túi quần sếp phồng lên.

Hỏi ra mới biết — chắc chắn anh đã xịt thuốc chống muỗi từ trước.

Anh suýt ném tôi xuống xe.

Hôm đó sếp họp cả công ty.

Họp xong, như thường lệ, anh lại “nói thêm một chút”.

May là lần này là về việc chuẩn bị tiệc cuối năm, ai cũng hào hứng nghe.

Tôi ngồi yên cạnh sếp, tranh thủ xem Tết này đi đâu chơi.

Tiểu Mỹ bất ngờ gửi cho tôi một tấm ảnh, hỏi:

“Cậu định làm vợ sếp thật à?”

Tôi thì muốn lắm chứ.

Thấy tôi nhất quyết không nhận, cô ấy đưa “bằng chứng” ra.

Đó là bức ảnh hôm tiệc rượu, tôi và sếp ngồi góc phòng thì thầm, sếp cười rạng rỡ như hoa nở.

Bố của Tiểu Mỹ là đối tác công ty, hôm đó ông cũng dự tiệc.

Tôi chỉ muốn hỏi chú — sao chụp ảnh khéo thế, khiến tôi và sếp trông thân mật và đẹp đôi thế này?

Tôi vội giải thích tình huống lúc đó, tin vui là Tiểu Mỹ tin.

Tin buồn là HR cần dùng máy tính họp, mà WeChat của tôi chưa đăng xuất.

Kết quả — sếp đích thân mở đoạn chat của tôi và Tiểu Mỹ, chiếu luôn lên màn hình lớn.

Tôi chỉ muốn hỏi — cái này có tính là xâm phạm quyền riêng tư không?

Từ sau vụ phòng họp, tin đồn về tôi và sếp lan khắp nơi.

Có người nói tôi muốn làm vợ sếp, có người nói tôi và sếp trai tài gái sắc, cũng có người bảo sếp muốn “quy tắc ngầm” với tôi.

Mà công nhận, mấy lời họ nói, nếu thành sự thật thì cũng đâu tệ… haiz.

Tôi bèn tìm sếp cầu cứu: “Anh ra nói với mọi người một tiếng đi?”

Sếp thản nhiên: “Bản chất của tin đồn là gì?”

Tôi: “Mong sếp khai sáng.”

“Cứ kệ họ nói, em càng sốt ruột, họ càng nghĩ em có tật giật mình. Em không thèm để ý, thời gian trôi qua, khi có tin mới, ‘quả dưa’ này của em sẽ hết ngọt.”

Tôi giơ ngón cái khen sếp, lần đầu thấy anh đúng là người có trí tuệ lớn.

Hôm sau, trong công ty bắt đầu lan tin có một nữ khách hàng xinh đẹp định “quy tắc ngầm” với sếp, suýt thì thành công.

Tin đồn được thêu dệt cực chi tiết, ai cũng bàn tán rôm rả.

Tôi thật sự bái phục Tiểu Mỹ – chỉ từ chút thông tin tôi lỡ kể, cô ấy có thể biên ra quả “dưa” động trời. Cô này mà không làm ở công ty thì nên đi viết kịch bản phim ngắn.

Nhưng hướng lan của tin đồn lại không như tôi nghĩ, công ty nhanh chóng chia thành hai phe: phe ủng hộ tôi do trưởng phòng tài chính cầm đầu, và phe ủng hộ nữ khách hàng xinh đẹp do Tiểu Mỹ dẫn dắt.

Ông trời ơi, tôi là định mệnh “nữ phụ” hay sao?

Trưa hôm đó, tôi ngồi ở bàn xem mọi người cãi nhau ầm ĩ trong group chat.

Không biết sếp vào từ khi nào, còn giật luôn điện thoại của tôi.

Thật ra, chuyện công ty có “nhóm nhỏ” sếp biết cả. Mỗi khi muốn nắm tình hình “dư luận nội bộ”, anh sẽ gửi tôi phong bao lì xì, rồi lấy máy tôi vào chat với mọi người.

Lần này cũng vậy, sếp dùng điện thoại tôi gửi tin:

Thư ký Lâm: “Cái đồ sếp chít tiệt này, hại tôi thảm quá!”

Tiểu Mỹ: “Thôi đi, sếp đẹp trai vậy, được đồn yêu anh ấy là phúc của cậu.”

Tài chính A Sinh: “Thư ký Lâm, cậu cũng không thể trách sếp. Đàn ông giỏi giang luôn được chú ý đặc biệt.”

Thư ký Lâm: “Rốt cuộc các người phe nào vậy?”

Quảng cáo Lão Lục: “Tiểu Lâm, sếp không chê cậu khi bị đồn với anh ấy mà cậu còn ý kiến à?”

Thư ký Lâm: “Cút!!!”

Cả nhóm im phăng phắc.

Tôi chống trán, nhìn đoạn chat trên màn hình, cố nén cười.

Sếp không biết chúng tôi có “mật mã riêng”: tôi nhắn tin thì cuối câu không bao giờ có dấu câu. Và người duy nhất nhắn chữ “Cút” kèm ba dấu chấm than… chính là sếp.

Anh đợi thêm lát, thấy nhóm im hẳn, liền trả lại máy cho tôi.

Sau đó, anh rút điện thoại của mình ra, gửi cho tôi một phong bao lì xì:

“Thư ký Lâm, thật ra em cũng có ưu điểm.”

Tôi háo hức nhìn sếp.

Anh mỉm cười, vỗ vai tôi: “Ăn khỏe.”

Tôi hê hê, gập máy tính, đi ngủ.

Mẹ tôi suốt ngày giục tôi đi ăn với một đối tượng xem mắt giàu có.

Mỗi lần ăn, anh ta y như nhân viên bán hàng hiệu – kể vanh vách nhãn mác từng món đồ đang mặc: đồng hồ, áo sơ mi, thắt lưng, giày da… thậm chí cả quần lót.

Nhờ anh ta, tôi đã biết thêm cả trăm thương hiệu xa xỉ.

Hôm nay mẹ lại giục tôi đi ăn với anh ta, bất đắc dĩ tôi tìm sếp cầu cứu.

Sếp khinh khỉnh: “Em nên nói thẳng với người ta.”

Tôi: “Em nói rồi là em không xứng với anh ta, nhưng anh ta bảo không sao, anh ta có thể ‘nâng em lên’.”

Sếp cười: “Thế chẳng phải tốt à?”

Tôi: “Boss, nghỉ cưới 15 ngày, nghỉ thai sản 198 ngày, nghỉ cho con bú 1 năm.”

Sếp lập tức đứng dậy: “Đi, tới nhà em.”

Tôi: “Không cần tới nhà, anh chỉ cần đi ăn cùng em là được.”

Sếp lắc đầu: “Ngốc! Phải giải quyết từ người tạo ra vấn đề.”

Lại một lần nữa, tôi thấy sếp đúng là người có đại trí tuệ.

Sếp nhập vai còn nghiêm túc như lúc làm ăn.

Anh mang theo đủ thứ quà đến nhà tôi: thuốc lá Hoa Tử, rượu Mao Đài, trà…

Tôi lo lắng nhìn anh: “Boss, tiền thưởng cuối năm của em chắc không đủ đâu.”

Sếp cười: “Em nghĩ tôi thiếu chút tiền này sao?”

Tôi cũng cười… đau lòng thật sự.

Mẹ tôi vui vẻ đón sếp vào nhà, bố tôi nhiệt tình mời anh ngồi xuống.

Sau khi sếp tự giới thiệu, mẹ tôi cười tươi hơn hẳn: “Bảo sao trông quen thế, hóa ra là học bá của trường mình.”

Bố tôi: “Đúng đúng, chính là cậu ta. Hồi đó tôi còn bảo với bà là tên nó giống y như con gái mình. Tsk! Sao thành tích học của hai đứa lại chênh nhau dữ vậy?”

Tôi hê hê: “Ừ nhỉ, bố đặt tên giống bố người ta, sao giá trị tài sản của hai người lại khác nhau một trời một vực thế?”

Sếp tôi – Trần Vân Chi. Tôi – Lâm Vân Chi. Cùng tên, khác số phận.

Bố mẹ tôi cùng lúc lườm tôi một cái.

Tối hôm đó, bố tôi và sếp uống đến độ vui vẻ hết mức.

Bố tôi quàng vai sếp, bảo muốn kết nghĩa anh em. Sếp nhất quyết không chịu, bảo là “vai vế không hợp”.

Sếp nói có thể làm con rể của bố. Bố tôi thì nhất quyết không đồng ý, bảo tôi “không xứng” với anh.

Đúng là… bố ruột!

Dù sao thì sếp cũng thành công “tẩy não” bố mẹ tôi. Từ nay tôi không phải ăn cùng cái anh chàng khoe của kia nữa, có thể yên tâm ngày ngày ở lại công ty tăng ca cùng sếp.

Cuối cùng cũng đến kỳ nghỉ Tết. Mùng Một sáng sớm, tôi đưa bố mẹ bay vào Tam Á du lịch.

Trong lúc chờ máy bay, tôi bắt gặp… sếp và bố mẹ anh.

Trùng hợp ghê, họ cũng đi Tam Á.

Bố mẹ hai bên vừa gặp đã “lập team” ngay giữa sảnh chờ.

Mẹ tôi: “Từ lúc con nghỉ việc đến giờ là bao lâu rồi nhỉ?”

Mẹ sếp: “Chắc bốn, năm năm rồi. Từ ngày chuyển nhà vẫn chưa tìm dịp gặp nhau.”

Bố sếp: “Lão Lâm, đến Tam Á rồi ta làm vài ván nữa nhé.”

Bố tôi: “Được được! Khu tôi giờ không còn đối thủ, buồn chít.”

Tôi ngồi cạnh sếp, nhìn bốn vị phụ huynh: “Sao tôi không biết hai nhà mình từng thân thế này?”

Sếp hừ một tiếng: “Cái đầu em chứa được cái gì vậy hả?”

Trời ạ, mùng Một mà đã cà khịa tôi, quá đáng thật.

Nhưng nghĩ đến chuyện anh bảo sẽ nâng cả nhà tôi lên phòng tổng thống, tôi tạm tha cho anh.

Đến Tam Á, chúng tôi ăn trưa cùng nhau.

Lúc ăn, tôi hỏi sao anh không đi du lịch nước ngoài mà lại đến đây.

Anh bảo xem đơn đặt phòng trên app du lịch, biết tôi chắc chắn đã làm sẵn lịch trình Tam Á nên… tới luôn.

Đúng là “đại thông minh”, nghỉ lễ mà vẫn không quên bóc lột sức lao động của nhân viên.

Tôi mới nhớ app đó vẫn đăng nhập bằng tài khoản của anh, để tiện đặt vé cho anh. Thỉnh thoảng tôi đi chơi còn tranh thủ dùng hạng thành viên và điểm thưởng của anh.

Tôi mở Taobao của mình, ôi trời, cũng là tài khoản của anh. Vì tôi chỉ dùng để lưu đồ nên chưa bao giờ để ý.

Tôi phát hiện trong giỏ hàng, ngoài đồ cá nhân như băng vệ sinh, quần áo, thì những thứ như mỹ phẩm, túi xách, socola, son môi… anh đều từng tặng tôi y hệt.

Tôi run run cất điện thoại, liếc sang – anh đang nhìn tôi chằm chằm.

“Ăn đi, có bắt em trả tiền đâu.” – vừa nói, anh vừa gắp cho tôi mấy lát cá hồi.

Cứu với… sếp tôi chẳng lẽ cũng đang thầm thích tôi sao?

Mấy ngày tiếp theo, sếp bảo anh phải ngủ bù, để tôi dẫn bốn vị phụ huynh đi chơi.

Đến bữa, anh mới xuất hiện. Ăn xong, trả tiền, rồi biến mất.

Trời ơi, cảm giác như tôi đang dắt theo một… cây ATM di động vậy.

Tối cuối cùng, sếp xuất hiện, hai nhà cùng nhau ra bãi biển làm BBQ.

Bố mẹ hai bên chê hai “đứa trẻ” chúng tôi vụng về, đuổi ra chỗ khác.

Tôi ngồi trên bãi cát xây lâu đài, sếp cũng ngồi xuống cạnh tôi.

Sếp: “Chơi vui không?”

Tôi gật đầu.

Sếp: “Về nhớ chăm sóc tôi cho tốt, sang năm tôi kiếm được nhiều tiền sẽ dẫn em đi du lịch nước ngoài.”

Tôi gật đầu… rồi lại lắc đầu.

Gì mà “anh dẫn tôi đi nước ngoài”? Tôi tự đi không nổi chắc?

Cái bầu không khí này, ánh mắt này… càng lúc càng không ổn.

Tôi: “Sếp, anh thích tôi phải không?”

Sếp cười: “Ừ, đúng vậy.”

Tôi: “Anh lại định PUA tôi à? Anh không dẫn tôi đi chơi, tôi vẫn làm lịch trình cho anh đấy.”

Sếp trợn mắt, rồi bỏ đi.

Khoan đã… anh ấy nói thật ư?

Trước đây, rất nhiều lần, mỗi khi bắt tôi tăng ca hay đi công tác cùng, anh đều nói “thích tôi” và cần “trợ lý đắc lực” này bên cạnh.

Sau Tết, công ty tuyển một thực tập sinh trợ lý, nói là để chia sẻ bớt việc cho tôi.

Nhưng rõ rành rành đây là con gái của bên A – trẻ trung, xinh đẹp, hoạt bát, suốt ngày “Anh Vân Chi” ngọt như rót mật, nghe phát ngấy.

“Anh Vân Chi, ba em bảo tối nay mời anh ăn cơm, anh có rảnh không?” – cô trợ lý lon ton đi sau sếp vào văn phòng.

Chưa đầy 5 phút, cô ta bước ra, sắc mặt không tốt lắm.