Chương 3

3 tuần trước

Sếp gọi: “Thư ký Lâm, vào đây.”

“Tới liền.” – tôi đáp, rồi vào phòng.

Sếp đeo kính gọng vàng, ngồi trước máy tính: “Em là thư ký của tôi đúng không?”

Tôi gật đầu.

“Từ nay mấy loại người linh tinh thế này, em phải chặn giúp tôi.” – anh vừa nói vừa bực bội nới lỏng cà vạt.

“Anh Vân Chi, cô ấy là ’em gái Linh’ của anh, em đâu dám chặn.” – tôi cố tình nũng nịu, nhưng tiếc là chưa đạt trình “em gái Linh” chuẩn.

Ánh mắt sếp sắc lẻm lia sang: “Em vừa gọi tôi là gì?”

Tôi: “Sếp, em sai rồi, sau này đến ruồi cũng không lọt vào văn phòng anh được.”

Nói xong, tôi đóng cửa rút êm.

Chiều hôm đó, thực tập sinh bị sếp cho nghỉ việc luôn.

Thú thật, từ khi về từ Tam Á, ánh mắt sếp nhìn tôi đã khác hẳn.

Dù là lúc họp hay khi chỉ có hai người, anh đều nhìn tôi chằm chằm – kiểu ánh mắt đầy mưu đồ.

Hôm nay, anh giữ tôi ở lại làm thêm, rồi dẫn đi ăn buffet.

Anh liên tục gắp cho tôi cá hồi, bít tết, thịt cừu… đều là món tôi thích, nhưng cũng đâu cần liên tục thế chứ.

“Sếp, đây là buffet, em tự lấy được mà.”

Sếp: “Ồ, vậy em tự đi lấy nhé. Nhớ lấy cả óc heo nướng.”

Tôi “Anh ăn à?”

Sếp:”Bổ não cho em. Tiện lấy thêm cà rốt, mắt em cũng cần bổ sung dưỡng chất.”

Tôi thề là não tôi hoàn toàn khỏe mạnh. Anh mà còn cà khịa nữa, tôi sẽ nhổ nước bọt vào cà phê của anh.

Lại đến ngày đáng mừng của toàn công ty – sinh nhật sếp.

Năm nay, tôi vẫn là người phụ trách tổ chức.

Và vẫn cùng đồng nghiệp bàn trong nhóm nhỏ về việc mua quà gì cho sếp.

Tài chính A Sinh: “Mỗi năm đều tặng bánh kem chán quá, năm nay đổi kiểu đi.”

Quảng cáo Lão Lục: “Tôi có ý này hay lắm!”

Tiểu Mỹ: “Nói nhanh!”

Thư ký Lâm: “+1”

Lão Lục bên phòng quảng cáo gửi một tấm ảnh vào nhóm.

Tôi bấm vào phóng to xem… rớt luôn điện thoại xuống đất.

Sếp ký xong đống tài liệu, tiện tay cúi xuống nhặt giúp tôi.

Vừa nhìn thấy màn hình điện thoại, anh lập tức hứng thú. Nhưng càng xem, sắc mặt anh càng đỏ.

Anh cầm điện thoại của tôi gõ gì đó, hai phút sau đặt xuống, cười tít mắt rồi ung dung rời đi.

Tôi cầm lên xem vài giây… trời sập rồi.

Anh không gõ chữ, mà mở hẳn album ảnh của tôi, chọn đúng một tấm tôi mặc đồ “mát mẻ” ở Tam Á.

chít tiệt, tin nhắn lần này không hề có dấu câu — khiến cả nhóm sôi sục phấn khích.

Tôi vừa định nhắn giải thích thì tin nhắn của Lão Lục bật lên:

Quảng cáo Lão Lục: “Đặt hàng rồi. Hai ngày nữa đảm bảo tới!”

Trời đất ơi! Một con búp bê hơi… in nguyên ảnh “mát mẻ” của tôi? Cho tôi nổ tung tại chỗ đi!

Tôi lao vào văn phòng chất vấn sếp, hỏi tại sao tự tiện xem ảnh trong máy tôi, tự tiện dùng điện thoại tôi.

Anh tỉnh bơ:

“Các em tặng quà sinh nhật cho tôi, khiến tôi vui chẳng phải là yếu tố hàng đầu sao?”

Tôi: “…”

Tới hôm tiệc sinh nhật, tôi đã kịp chặn món quà “búp bê hơi” kia.

Chúng tôi vẫn kéo nhau ra Haidilao, ăn uống vui vẻ, có người còn hát chúc mừng sinh nhật anh.

Xong, cả nhóm lại kéo nhau qua TKV.

Có đồng nghiệp đề nghị chơi xúc xắc — luật cũ, sếp thua là tôi uống.

Năm nay đúng là quái dị, anh mà cũng đổ liền ba lần ra sáu mắt.

Anh thua từ đầu tới cuối, tôi uống từ đầu tới cuối.

Cuối cùng, tôi đứng trên năm thùng bia, cầm micro hét: “Còn ai nữa không?! Ợ…”

Sếp đưa tôi về căn hộ.

Vì ói hai lần nên người tôi toàn mùi kinh khủng.

Anh thả tôi xuống sofa, bắt đầu cởi áo khoác của tôi.

Tôi giữ chặt áo: “Sếp, anh định ra tay với tôi thật sao?”

Anh thở dài, quay vào phòng tắm, lấy khăn ra lau mặt cho tôi.

Tôi cười hì hì ngồi dậy: “Boss, anh thật sự thích tôi à? Tôi biết anh với thằng bạn học đánh cược, nói trong ba tháng phải cưa đổ tôi. Ba tháng gì, ba năm rồi anh vẫn chưa cưa đổ, anh kém quá nha!”

Anh nheo mắt: “Em nghe được hết à?”

Tôi gật đầu.

Anh vừa chà mặt tôi, vừa nói: “Tôi không biết nói gì với em nữa. Bạn tôi nói nó muốn theo đuổi em, làm sao tôi đồng ý được? Tôi vất vả lắm mới kéo được em về công ty tôi, sao để em bị người khác cướp?”

Tôi bám lấy tay anh: “Ngày mai mới là Cá tháng Tư nha?”

Anh định úp khăn dít tôi, nhưng tôi né được. Sau đó anh lại cúi xuống lau mặt cho tôi.

Vật lộn cả đêm, cuối cùng tôi cũng ngủ.

Sáng hôm sau, đồng hồ báo thức làm tôi tỉnh dậy.

Mở mắt ra… đối diện là sếp tôi đang nằm ngủ.

Chắc là tôi mở mắt sai cách.

Tôi nhắm lại, mở ra lần nữa… vẫn là sếp tôi.

Anh cũng mở mắt: “Báo thức của em ồn quá, lần sau đổi loại êm hơn đi.”

Tôi: “???”

Rồi anh rút cánh tay dưới đầu tôi ra, vừa lẩm bẩm vừa dậy: “Đệm giường của em cứng quá, đổi cái khác đi.”

Tôi: “???”

Nếu không phải cả hai vẫn còn mặc quần áo, chắc tôi đã gọi 113 rồi.

“Anh về thay quần áo, lát nữa cùng tới công ty.”

Cửa phòng đóng “rầm” một tiếng, để lại tôi ngồi ngơ ra.

Tôi cố gắng nhớ lại tối qua đã xảy ra chuyện gì… trong đầu chỉ có đoạn anh đè tôi xuống sofa, nói “Không được nói đàn ông không được”, sau đó… hình ảnh chuyển sang chế độ nhiễu sóng.

Nửa tiếng sau, sếp lại vào.

Tôi đã cho anh mật mã cửa nhà hôm qua sao?

Sếp: “Sao em vẫn ngồi trên giường, sắp trễ làm rồi. Dù là bạn gái của anh, đi làm trễ vẫn bị trừ lương đấy.”

Tôi gãi đầu — thôi đi làm trước, tối tính sau.

Xuống dưới, sếp đã gọi sẵn xe Didi.

Anh bảo mệt quá không muốn lái, tôi thì tiện đâu đi đó, chẳng sao.

Lên xe, tôi nhắm mắt giả vờ ngủ, vì thật sự không biết nói gì với anh.

Sếp: “Giờ mới biết buồn ngủ à? Đêm qua làm loạn cái gì, đến bản thân cũng không biết?!”

Tôi khẽ nhíu mày.

Sếp: “Không ngờ em ngủ không yên chút nào, đá anh mấy phát. Này, lưng anh giờ vẫn đau đây này.”

Tôi mở mắt, lấy tay bịt miệng anh.

Trong gương chiếu hậu, bác tài liếc nhìn chúng tôi, cười một cách… ý nhị.

Hôm nay tôi uể oải ở công ty.

Một là do mất ngủ, hai là vì… căng thẳng.

Tôi thật sự không nhớ mình đã làm gì với sếp để hôm nay anh vui cả ngày như vậy.

Trước khi tan làm, anh lại họp toàn công ty để bàn về chuyến du xuân.

Họp xong, anh bảo giải tán.

Rồi quay sang tôi: “Tôi đã đặt mua đệm mới rồi, loại cao su non, chắc mai giao tới nhà em.”

Tôi: “???”

Các đồng nghiệp vừa nhổm khỏi ghế liền ngồi xuống lại.

Anh cất điện thoại: “Sao? Còn muốn tôi nói thêm à?”

Lão Lục bên quảng cáo lắc đầu: “Sếp, đệm lò xo nhà tôi cũng không thoải mái.”

Sếp liếc: “Tôi đâu có ngủ nhà cậu, đệm nhà cậu khó ngủ thì liên quan gì tôi?”

Tôi thở dài, mỉm cười tặng anh một “lời chào quốc tế” bằng tay, rồi đứng lên rời khỏi phòng họp.

Thế là mối quan hệ của chúng tôi công khai luôn.

Ở công ty thì nắm tay nhẹ nhàng, về nhà cũng… nắm tay.

Sếp cho rằng tiến độ yêu đương như vậy quá chậm, phải “tua nhanh”.

Tôi hỏi: “Tua nhanh là thế nào?”

Cuối tuần, anh dẫn tôi đi chơi escape room.

Suốt buổi, anh ôm eo tôi, trốn sau lưng vừa đi vừa lầm bầm chửi. NPC nhìn không chịu nổi, cho chúng tôi qua cửa liên tục.

Ra ngoài, người trông cửa tặng anh ký hiệu “yếu xìu”, tôi liền giơ ngón cái khen người ta.

Sau vụ escape room, quan hệ tôi và sếp đúng là thân hơn nhiều.

Thỉnh thoảng anh sang ngủ ở chỗ tôi, thỉnh thoảng tôi cũng sang chỗ anh.

Một tối, anh đưa tôi đi ăn BBQ.

Tôi không kìm được, hỏi điều thắc mắc bấy lâu: “Anh thích em ở điểm nào?”

Sếp nghĩ một lát: “Anh đẹp trai như thế, hồi đi học bao nhiêu cô theo, em là người đầu tiên giơ ngón giữa với anh.”

Tôi: “…”

Đúng là hôm đó anh đe dọa tôi, tôi cười rồi giơ “lời chào quốc tế” đáp lại.

Người này… đúng là bị M à?!

Chúng tôi bắt đầu sống chung. Sếp bảo: “Trước khi cưới phải cho em kiểm hàng trước, kẻo em hối hận.”

Hơ, nghe thì hay lắm.

Mỗi tối thứ Bảy, anh sẽ đi dạo trung tâm thương mại với tôi.

Tôi thích dạo, không thích mua. Sếp thì thích mua, không thích dạo.

Nhưng cứ vào siêu thị là anh đẩy xe mua lia lịa.

Tôi: “Nhà giờ chẳng thiếu gì, anh đừng mua linh tinh nữa.”

Anh nhíu mày, buông tay khỏi xe đẩy.

Tôi ngơ ngác.

“Em nói đúng.” – anh nhìn đống đồ trong xe – “Giờ còn chưa biết là con trai hay con gái, mua sớm quá.”

Tôi: “Hê hê…”

Cái “hê hê” trong siêu thị chắc khiến sếp hiểu nhầm gì đó.

Hôm sau, anh đưa tôi về nhà, bảo bố mẹ anh nhanh chóng sang nhà tôi… dạm hỏi.

Tôi cạn lời.

Thế là hai nhà ngồi vào bàn bàn chuyện cưới xin.

Bố tôi:

“Vân Chi, con không được bạc đãi con gái bác đâu nhé.”

Sếp gật đầu lia lịa.

Bố sếp: “Lão Lâm, ông yên tâm, Vân Chi mà dám làm gì có lỗi với con gái ông, tôi xử nó liền.”

Cả buổi tối, tôi ngồi đó nghe họ “Vân Chi” – “Vân Chi”, “Vân Chi” – “Vân Chi”, đau cả đầu.

Sếp cũng không tha!

Về nhà, anh kéo tôi lại: “Chúng ta phải phân lại cách gọi tên.”

Tôi: “Anh nói thử xem?”

Sếp: “Em gọi anh là ‘Anh Vân Chi’, anh gọi em là ‘Chi Chi’.”

Tôi: “Ọe…”

Sếp thành công trong sự nghiệp là có lý do — anh rất kiên trì, chưa đạt mục đích thì không bỏ cuộc.

Để tôi gọi anh là “Anh Vân Chi”, mỗi tối anh đều khoe cơ bụng sáu múi trước mặt tôi.

Nhưng chỉ cho nhìn, không cho chạm? Tôi thật muốn đập cái đầu chó của anh, nhưng lại không nỡ.

Hôm đó, anh ngồi trong phòng khách xử lý tài liệu. Ai lại vừa mặc đồ ngủ, vừa đeo kính gọng vàng mà vẫn đẹp trai được như vậy chứ?

Rồi… anh phát hiện ra “lỗ hổng” của tôi.

Tối đó, lý trí và cơ thể tôi đều chạm tới giới hạn. Anh lại làm như không hiểu “buông tha” nghĩa là gì, cứ ép tôi gọi “Anh Vân Chi”, còn bắt tôi nói yêu anh…