Trang chủ Tri Xuân Chương 7

Chương 7

2 tuần trước

13

Chuyện xấu xa của Vĩnh An Hầu phủ lan đi khắp kinh thành.

Nhị công tử suýt dít hại mẹ ruột, lại trúng ong độc nằm liệt giường thành phế nhân. Hình bộ lại nhận được tố cáo, bảy năm trước nhị công tử ở huyện Nam An đã cưỡng bức thiếu nữ lương thiện. Thái thái hầu phủ đã mua chuộc nha môn huyện Nam An, ngược lại kết tội thiếu nữ ấy phát lưu.

Hoàng thượng đương kim ghét nhất bọn quyền quý cậy thế ức hiếp dân lành. Sau khi điều tra rõ, Vĩnh An Hầu cũng bị liên lụy, bị tội trị gia bất nghiêm, tước bỏ tước vị. Hoàng thượng niệm tình thái thái bị thương nặng, miễn cho bà tù tội, chỉ giam lỏng trong nhà.

“Bà không biết bây giờ nhị công tử thảm thế nào đâu, người thối rữa, sống dở c.h.ế.t dở.”

“Trong ngục ngày nào cũng vọng ra tiếng kêu thảm thiết.”

“Theo tôi, chẳng bao lâu nữa hắn sẽ treo cổ tự vẫn.”

Trong quán trà, người ta bàn tán xôn xao.

Có người nói:

“Thực ra nhị công tử cũng chẳng đến nỗi tệ, chỉ cưỡng bức có một người mà bị như thế, có hơi oan.”

Lại có kẻ hùa theo:

“Ừ nhỉ, biết đâu lúc đó cô gái ấy muốn leo lên cành cao.”

Bà chủ quán trà cầm cây phất trần đi đến, quật mạnh lên bàn, mắng:

“Cút! Quán của bà không chào đón đồ súc vật vào!”

Hai người khách cười xấu hổ, bỏ đi.

Ta và Lý Cảnh đứng ở cửa, thấy cảnh này đều cười. Bà chủ trông thấy ta, mừng quýnh chạy ra.

“Tri Xuân!”

Bà nắm tay ta, cười, rồi đỏ mắt. Rồi khẽ hỏi ta:

“Chị nghe nói rồi, mọi việc ổn cả chứ?”

Ngày xưa, hai chị em ta bị đày đến làng Đầu Hổ xa lạ, chính chị Phụng Bình đã cưu mang chúng tôi. Chị ấy là góa phụ, người cao to, khỏe mạnh, tính cách mạnh mẽ. Có chị che chở, chị ta mới sinh nở bình an.

Sau này ta và Lý Cảnh lên kinh báo thù, chị Phụng Bình cũng đi theo. Lúc đó chị Phụng Bình đỏ mắt nói: “Ừ, lỡ hai đứa bị hầu phủ dít, cũng có người thu xác.”

May mà, ta và chúng tôi đều ổn.

Ta đưa thiệp mời cho chị Phụng Bình, cười:

“Chị ơi, mời chị uống rượu mừng.”

Chị Phụng Bình mừng rỡ, mở thiệp ra xem tên, thì ngỡ ngàng. Chị kéo ta ngồi xuống:

“Trời đất ạ, em lấy Triệu Chinh Bắc à? Nhiều chuyện lắm nhỉ?”

Nhiều chuyện lắm sao? Ta nghĩ, cũng chẳng nhiều, chỉ có chuyện Triệu Chinh Bắc thấy sắc nảy lòng tham với ta thôi.

Chỉ có Lý Cảnh hơi băn khoăn:

“Lý Tri Xuân, thế sau này con gọi hắn là gì? Dượng hay bố?”

14 – Phiên ngoại

Năm thứ ba kết hôn, Triệu Chinh Bắc vẫn thức dậy vào ban đêm, kiểm tra đèn nến rồi mới ngủ tiếp. Nếu nến cháy được nửa, hắn sẽ thay ngay, quyết không để lửa tắt.

Triệu Chinh Bắc lại nhớ đến ngày xưa sai người điều tra quá khứ của phu nhân, bản mật báo nhận được khiến hắn thấy giật mình. Mới bảy tuổi, bé nhỏ thế mà đã tự bán mình làm dược nhân. Lại phải chăm Lý Cảnh mới sinh, vừa chăm người chị điên dại ốm yếu.

Nghĩ đến đây, Triệu Chinh Bắc hơi hối hận, lúc đánh Triệu Vinh An, lẽ ra nên đánh mạnh hơn một chút.

Phu nhân của hắn vẫn thích cuộn chăn ngủ. Ngủ một lát lại đá chăn ra, lộ đôi chân. Triệu Chinh Bắc nhìn vết tích trên mắt cá chân nàng, thầm nghĩ: Sáng mai nàng tỉnh lại thế nào cũng chửi hắn vài câu. Trước khi làm, hắn luôn tự bảo phải kiềm chế, nhưng kéo màn lên, hắn lại mất tỉnh táo. Triệu Chinh Bắc nghĩ thầm, phu nhân của hắn còn lợi hại hơn những loại hoa độc nàng bào chế. Dính vào là không thể cai.

Triệu Chinh Bắc chẳng buồn ngủ, nhìn trời, thôi ra thành bắc mua bánh quế La Ký cho nàng. Vào đông, tiệm La Ký đóng cửa sớm. Đợi nàng tỉnh dậy, chắc đã quá trưa, bánh ấy hết từ lâu.

Hắn mặc y phục định ra cửa. Đi đến cửa lại quay lại, hôn lên trán phu nhân. Hôn rồi lại hôn xuống môi nàng. Phu nhân theo phản xạ vòng tay qua cổ hắn, ngửa mặt, khẽ thở. Bình thường, nàng đã bực mình đá hắn ra. Nhưng tính thử, còn năm hôm nữa đến kỳ nguyệt sự của nàng, lúc này nàng nhạy cảm nhất.

Triệu Chinh Bắc nảy lòng trêu nàng. Hắn nhẫn nại hôn nàng. Mãi chẳng thấy động tĩnh gì khác, phu nhân sốt ruột, cũng tức. Cô mơ màng gục vào gối, giơ chân đá về phía hắn. máo Triệu Chinh Bắc lúc đó dồn về một chỗ, bình tĩnh gì nữa.

Hắn kỹ càng hầu hạ phu nhân một phen, phu nhân chìm vào giấc ngủ say.

Triệu Chinh Bắc tinh thần sảng khoái ra cửa mua bánh quế.

Lý Tri Xuân tỉnh dậy, thấy chăn nệm đã được thay mới. Cô ngồi trên giường một lúc, mới nhớ ra chuyện gì.

Tân Vũ vẫn luôn chực chờ, thấy Lý Tri Xuân tỉnh, liền đưa quần áo đã hơ nóng. Cô trông thấy khi phu nhân mặc áo, trên thắt lưng có vết hoa. Lại vô thức liếc về phía bàn trang điểm.

Lý Tri Xuân để ý đến động tĩnh của Tân Vũ, tay sờ ra sau lưng. Dù da mặt dày, cô cũng đỏ mặt. Nghiến răng thầm nghĩ: Triệu Chinh Bắc gây họa, để mình phải đối mặt với cảnh ngượng ngùng này.

Tân Vũ giả vờ không thấy, đi bưng thuốc trên bếp lò. Trước đây hầu hạ phu nhân, cô còn thẹn thùng đỏ mặt. Giờ dù giữa ban ngày, thấy đại công tử dùng áo choàng quấn thiếu phu nhân từ trong núi giả đi ra, cô cũng chẳng thấy lạ.

Lý Tri Xuân bưng thuốc uống một ngụm, tiện miệng nói:

“Hôm nay thuốc hơi đắng.”

Tân Vũ sững người, rồi mắt đỏ hoe:

“Phu nhân… phu nhân thấy đắng ạ…”

Lý Tri Xuân cũng sững người.

Ngoài cửa có tiếng động. Triệu Chinh Bắc về. Hắn cầm bánh quế nóng hổi vào, ôm Lý Tri Xuân hôn một cái rồi mới nói:

“Cứ ăn trên giường rồi hãy dậy, bánh vẫn còn nóng.”

Lý Tri Xuân nhìn quần áo hắn, chẳng nhịn được:

“Hôm nay anh mặc áo xanh thế này ra ngoài đấy à?”

Triệu Chinh Bắc cúi nhìn y phục mình. Bao năm nay, đồ hắn mặc đều sặc sỡ thế này. Lý Tri Xuân chưa bao giờ chê, toàn khen. Nay lại chê.

Triệu Chinh Bắc chợt hiểu ra, ôm chặt nàng.

Tân Vũ nghẹn ngào:

“Thưa công tử, vừa nãy phu nhân bảo thuốc hơi đắng.”

Thuốc này đã uống ba năm. Đầy tớ trong nhà mặc toàn màu xanh đỏ. Cậu Lý Cảnh vẫn luôn tự tay nấu cơm cho phu nhân. Chỉ có Tân Vũ biết, phu nhân không nếm được vị, không nhìn rõ màu. Vậy mà nay, nàng nói được chữ “đắng”, chê công tử mặc quá rực rỡ.

Lý Tri Xuân vốn chẳng phải người đa cảm. Nhưng thấy Triệu Chinh Bắc và Tân Vũ đều đỏ mắt, nàng cũng thấy cay cay.

Lý Tri Xuân cười:

“Mọi thứ sẽ ngày càng tốt đẹp hơn, phải không chàng?”

Triệu Chinh Bắc hôn lên tay nàng:

“Phải, nhất định.”

(HẾT)