Phần 1
Chương 1
Nhìn bên ngoài, ta mua nhà cửa, mua xe cộ; vung tiền cho vợ mua quần áo, giày da, trang sức; lại mua bỉm sữa cho con; ngày lễ ngày Tết còn biếu cha mẹ quà cáp. Ai thấy cũng tưởng ta là bậc tri thức tài giỏi tinh anh, nhưng kỳ thực chẳng qua chỉ là kẻ vì miếng cơm manh áo mà phải bôn ba không ngừng.
Vợ ta là một fan đam mỹ chính hiệu, không việc gì lại ngồi lướt web đọc tiểu thuyết, bàn luận ‘công’ ‘thụ’. Đôi khi còn trêu ta, hỏi ta là ‘nữ vương thụ’ hay ‘phúc hắc công’. Ta chỉ gõ đầu nàng một cái, cười xoà, chẳng so đo.
Kỳ thực nàng chẳng biết, ta vốn là bisexual man – thuở trước cũng từng cùng nam nữ ăn chơi trăng hoa qua lại. Đến lúc muốn an ổn, ta mới vùi chuyện ấy xuống, rồi thành hôn, gây dựng cơ nghiệp gia đình.
Gần đây vợ lại mê thể loại văn cổ đại thê thiếp tranh đấu, ngày nào cũng dán mắt vào máy tính, hai mắt sáng như sao.
Ta bồng con trai ngồi trên thảm ném banh. Lấy trái banh ra chỗ khác, nó mếu máo ngân ngấn lệ; đem lại gần, nó liền hớn hở cười tươi. Ôi thằng con ngốc của ta, nhìn thế nào cũng đáng yêu.
Bỗng vợ lên tiếng hỏi: Nếu anh xuyên thành nữ tử cổ đại thì tính sao?
Ta thuận miệng đáp: Thích ứng xã hội, dung nhập cuộc sống.
Nàng lại hỏi: Cả việc sinh con cũng thích ứng được à?
Ta hôn lên má núng nính của con trai, đáp: Đương nhiên, vì sinh tồn thì có gì chẳng làm được. Chớ tưởng chỉ có nữ nhân mới thích ứng cao!
Nàng hỏi tiếp: Gặp nhà giàu bắt thê thiếp cùng chồng thì sao?
Ta mỉm cười: Đáp án như trên. Sinh lý còn nhẫn nại được, huống chi tâm lý. Yêu nhầm ‘ngựa đực cổ đại’ tức là tự mình chuốc khổ. Có phú quý thì hưởng cho sướng, chẳng lẽ lại làm trâu làm ngựa như đời này?
Vợ nghe xong cười lớn, ôm lấy ta hôn chụt mấy cái!
Ai ngờ hôm sau lời nói đùa ấy lại thành sự thật. Ta tỉnh dậy, đã biến thành một bé gái ba tuổi nhà giàu thời cổ.
Cha mẹ có nhà cửa tiền bạc, lại có anh trai chăm sóc. Nghĩ đến vợ – nàng có nghề nghiệp ổn định, nhà cửa xe cộ cũng vừa mua, sinh hoạt chẳng phải lo. Huống chi nàng đang tuổi xuân xinh đẹp, tái giá cũng dễ. Chỉ có đứa con ngốc nghếch kia… làm ta đau lòng, luyến tiếc vô cùng. Rồi sau này, chẳng còn được gặp lại nữa sao?
Ta chống cằm bằng đôi bàn tay nhỏ bé, ôm thân hình ba tuổi, lòng u uất khôn nguôi…
Chương 2
Buổi sáng tỉnh dậy, bà vú đỡ ta lau mặt, súc miệng, rửa tay. Rồi cột cho ta hai búi tóc nhỏ, mặc vào chiếc áo dài hồng phấn, mang đôi hài thêu đầu thỏ màu hồng nhạt, đeo chiếc vòng cổ hình quyển vàng chạm chữ cát tường. Ta dẫn theo một dài người hầu – bà vú, bọn nha đầu – đi thỉnh an.
Ban đầu nha hoàn cũng muốn bồng ta đi. Nhưng ta nghĩ, bản thân cần tập đi lại, nên tự mình chậm rãi bước từng bước nhỏ. Cả đám người lớn ấy, đành phải chậm rãi bước theo sau đôi chân ngắn cũn cỡn của ta. Cảnh ấy nhìn thật khoái. Có địa vị sướng thật – nếu không, ta phải dùng đôi chân bé tí chạy theo họ, hoặc bị bồng đi bồng về suốt ngày. Tuy không phải là bé trai, nhưng phụ thân ta là đích tử duy nhất trong thế hệ này, còn ta lại là trưởng nữ của vợ cả. Tuy tuổi nhỏ, nhưng chẳng ai dám hững hờ với ta.
Ba tuổi đúng là lứa tuổi thích nghi tốt nhất. Tính cách chưa định hình, nói chưa sõi, cũng chẳng cần hiểu biết nhiều, người đã gặp qua cũng chẳng có bao nhiêu. Vì thế, việc nghe ngóng tin tức về thân phận này rất dễ dàng. Huống chi mẫu thân của đứa bé này là vợ cả, sinh được vài đứa con đều đã lớn cả, ở riêng một khu viện, nên ngày nào cũng mang đứa con gái út là ta theo bên mình. Mà bà lại là người cai quản việc nhà, ở cạnh bà, ta chẳng mấy chốc đã nắm được hết mọi việc trong phủ.
Đi thỉnh an tổ mẫu xong, tổ mẫu ép ta uống một chén sữa. Ta chẳng ưa sữa tí nào, nhưng nghĩ sau này còn muốn cao lớn nên đành nhịn. Rồi nha hoàn đút ta ăn điểm tâm.
Từ biệt tổ mẫu, ta sang bên mẫu thân. Mẫu thân đang nghe người nhà báo cáo việc chi tiêu trong phủ, bèn bồng ta lên lòng, bảo Thúy Bình dạy ta chơi đánh túi lưới. Ta đành làm ra vẻ hứng thú mà chơi.
Không còn việc gì phải làm, không còn áp lực sinh nhai. Chẳng bị deadline dí sấp mặt, chẳng phải tranh chức đoạt vị, cũng không cần suốt ngày tính kế lẫn nhau, lại càng không cần lúc nào cũng mỉm cười tiếp đón cấp trên hay khách hàng. Sống thoải mái, giàu sang như thế này – ta thích ứng rất nhanh.
Đợi mẫu thân sắp xếp xong mọi việc trong nhà, bà mới sai người dọn điểm tâm và hoa quả lên, toàn món ta ưa thích. Vừa đút đến tận miệng ta, bà vừa hỏi: “Bé con, hôm qua ngủ ngon không? Sấm sét có làm con sợ không?”
Ta vừa nhai nhồm nhoàm, mắt vẫn dán vào túi lưới, trước gật đầu, rồi lại lắc đầu.
Bà cười, rồi lại hỏi ta thức dậy lúc nào, ăn cơm sáng có nhiều không… Bên cạnh, bà vú thưa chuyện từng li từng tí. Chơi túi lưới được vài đường, bà liền cho ta ra vườn chơi.
Ta sai người mang theo lồng chim của ta. Trong vườn, đông sờ, tay mò, bắt được con sâu xanh béo múp thì đem ra đút cho chú chim nhỏ tên Tiểu Thúy ta nuôi. Ta không cho ai giúp – khó khăn lắm mới được đi chơi, đương nhiên phải tự tận hưởng cái thú này. Dắt chim đi dạo, mớm cho chim ăn… về cơ bản là đang hưởng thụ cuộc sống về hưu vậy.
Mớm chim xong, ra đút cá. Đút cá xong, chơi trốn tìm. Chạy mệt rồi, ngồi chơi đu dây. Nghỉ ngơi đã, lại chạy tiếp. Một bé gái ba tuổi có thể làm gì nhiều cơ chứ? Chẳng qua là chữ “chơi” mà thôi. Ta với thằng con ngốc một tuổi của ta đứa nào chẳng ngốc như nhau. Trẻ con thì hồn nhiên vô tư, huống chi với thân phận bây giờ – vui chơi lúc nào cũng sướng.
Mãi đến khi Thúy Bình, nha đầu thân cận của mẫu thân, đến bảo ta về ăn cơm trưa. Bữa trưa là ăn cùng tổ mẫu, ngồi chung mâm còn có các vị tỷ tỷ từ các phòng khác. Ta là nha đầu nhỏ tuổi nhất trong thế hệ này hiện nay, còn mẫu thân và các thím phải đứng hầu tổ mẫu ăn cơm.
Ngoại trừ ngày đầu tiên, cảnh trưởng bối đứng, mình ngồi ăn khiến ta thoáng không quen, còn lại ta chẳng hề để lộ ra ngoài. Dù sao ta biết, sau này ta cũng sẽ như các bà ấy thôi – thế nên ta đương nhiên tiếp nhận.
Tổ mẫu hỏi ta: “Bé con, buổi sáng con làm những gì thế?”
Ta giơ từng ngón tay đếm cho bà nghe: “Đánh túi lưới, ăn hoa quả, dắt chim đi dạo, đút cá, chơi trốn tìm, đánh đu.” Cơ bản ngày nào cũng chỉ mấy việc ấy, nhưng bà vẫn ngày nào cũng hỏi, chẳng biết mệt.
Tổ mẫu cười toe toét: “Cháu đích thị làm nhiều việc hơn ta và các thái thái đấy nhỉ.”
Ta gật gật đầu, làm cả nhà cùng cười.
Trong phủ, thức ăn lúc nào cũng tươi mới, ngày nào cũng đổi món.
Đồ ăn thời đi công tác xa nhà, hay cơm vợ nấu dù ngon thật, nhưng chủng loại chẳng được bao nhiêu. Chứ chốn này, bữa cơm nào cũng là một bữa hưởng thụ.
Ta vận động nhiều, nên ăn cũng nhiều, gần bằng thất tỷ hơn ta năm tuổi. Mấy vị tỷ tỷ ấy, bữa nào cũng ăn như chim non, nhấm nháp từng tí – thật lãng phí một mâm cao cỗ đầy.
Ăn cơm xong, lại nghe các tỷ tỷ trò chuyện một lát. Tổ mẫu mới cho mẫu thân và các thím đi ăn cơm, cũng thả các tỷ tỷ về phòng. Còn ta được ở lại, cùng bà chơi trò dây thừng một hồi, rồi lại mân mê vài lá bài. Vì ta còn quá nhỏ, nên chúng ta chơi bài chỉ là so lớn nhỏ với nhau. Nhưng người già vốn tính như trẻ nhỏ – bà chơi cùng ta, trông cũng rất vui.
Sau đó, ta ngủ trưa cùng tổ mẫu. Đúng là lúc thân thể đang phát triển, một ngày mười hai giờ, ta ít nhất phải ngủ tám giờ. Chẳng ai quản thúc ta – ngoài việc sáng sớm phải đi thỉnh an như các tỷ tỷ, còn lại ta toàn ngủ rất đủ giấc.
Đợi ta tỉnh dậy, ta lại đi tìm các tỷ tỷ. Buổi sáng các nàng phải học đọc sách, học cầm kỳ thư họa, buổi chiều mới được nghỉ. Ta sang chỗ của tứ tỷ – nàng là chị cả trong số các cô gái chưa xuất giá trong nhà. Nàng dạy ta nhận mặt vài chữ, kể cho ta vài chuyện về nữ tắc, chẳng cần biết ta có nghe hiểu không. Rồi ra bàn cờ, dạy ta vài quy tắc cờ vây đơn giản. Sau đó nàng ngồi thêu thùa, còn ta tự chơi một mình. Cả một buổi chiều cứ thế trôi qua.
Ta từng nghĩ, ước gì được nghỉ một kỳ nghỉ dài. Nay nguyện vọng thành sự thật – chỉ có điều, “kỳ nghỉ dài” này hình như hơi dài quá.
Hưởng lạc, rốt cuộc chỉ là hai chữ dễ dàng nhất thế gian. Còn trách nhiệm và nghĩa vụ của một tiểu thư khuê các phải gánh vác, kỳ thực cũng chẳng khó nhằn gì. Huống chi đãi ngộ, phúc lợi lại tốt đến thế.
Về phần tâm lý – đau khổ, cô đơn, ghen tuông, giằng xé – với ta mà nói, những thứ ấy không hề tồn tại. Ta đã từng là một người đàn ông. Chuyện tình trường phong nguyệt ta đều đã nếm đủ, đã trải qua chẳng ít. Cái gọi là tình yêu, cảm xúc mãnh liệt, đã sớm làm ta chán ngấy. Bởi thế ta mới biết đường quay đầu, lấy vợ sinh con, chỉ mong một cuộc sống yên ổn.
Đàn ông, trong lòng nghĩ những gì, ta còn chẳng rõ sao? Dù ta là bisexual, cũng chẳng thể yêu nổi “ngựa đực cổ đại”. Cách họ sống, từng cử chỉ, chẳng khác gì ta ngày trước – dù rằng ta chưa từng kiêu ngạo như họ, cũng chẳng có nhiều nữ nhân cùng lúc. Nhưng nếu ta đã sớm từ bỏ cuộc sống như vậy, thì nay làm sao có thể để tâm đến chuyện của họ?
Dẫu rằng không phải do ta tự nguyện lựa chọn, nhưng chỉ cần đối với kẻ gặp dịp thì chơi, giữ vững địa vị của mình, rồi cả đời hưởng thụ vinh hoa phú quý – há chẳng phải còn dễ dàng hơn là đi làm công sao?
Buổi tối, phụ thân ngủ lại chỗ vị di nương nào đó. Mẫu thân bèn bồng ta lên giường ngủ cùng. Trước khi ngủ, bà còn dạy ta đếm số, tính toán – hình như để ta làm quen với việc sau này cai quản sổ sách, quản lý việc nhà.
Đó là một ngày thường nhật của ta – một bé gái, một tiểu thư khuê các.
Chương 3
Sau sinh nhật bốn tuổi không lâu, chắc hẳn là thấy ta đã khai trí, mẫu thân bắt đầu dạy ta học chữ thật sự. Bàn tay bé xíu cố cầm cây bút lông, mặt với tay lúc nào cũng dính mực đen thùi lùi, làm tổ mẫu và mẫu thân phải bật cười.
Năm tuổi, ta đã viết được kha khá chữ phồn thể. Thế là ngày lành của ta tới – sách vở các loại, tha hồ đọc. Chữ viết cũng bắt đầu ra hình ra dạng.
Sáu tuổi, lại học thêm cờ vây và quốc hoạ.
Bảy tuổi, thời kỳ thay răng. Ta mang hàm răng thiếu mất mấy cái răng cửa, hễ nói chuyện là hở hở, rồi bắt đầu theo mẫu thân học việc quản gia.
Tám tuổi, học nữ hồng.
Chín tuổi, học đánh đàn.
Mười tuổi, học làm bếp cùng các loại quy củ của đại gia tộc.
Từ đó, ta chính thức bước vào “chương trình đào tạo tiểu thư khuê các”. Tuy nói kiếp trước bảy tuổi đã đi học, nhưng chương trình hồi ấy với bây giờ quả thực khác nhau một trời một vực. Cầm kỳ thư hoạ, nữ công gia chánh, làm bếp, quy củ… một bé gái như ta ngày nào cũng bận rộn hết mực.
Các tỷ tỷ khác chẳng bận như ta. Bởi ta là cháu gái đích tôn, đại khái sau này sẽ gánh vác chuyện hôn sự trong nhà, nên gia đình đổ công bồi dưỡng ta hết sức.
Ta chẳng có chướng ngại tâm lý gì, coi như đang học một nghề mới. Huống chi toàn những thứ tu thân dưỡng tính, hoàn toàn có thể xem như giải trí. So với kiếp trước: thi đại học học ngày học đêm; luyện GRE; mấy năm đi làm va vấp ngoài xã hội; học được cái thế nhân tình lạnh ấm; lúc cạnh tranh thăng chức gặp thị phi, bị người sau lưng chơi xấu; lúc làm ăn gặp gián điệp thương mại suýt chết đuối trong sóng to gió lớn; còn có áp lực nuôi gia đình… so với những thứ ấy, chuyện bây giờ chẳng thấm vào đâu.
Ít nhất bây giờ ta còn có thời gian đọc sách, dắt chim đi dạo, đút cá, hái hoa tươi biếu tổ mẫu và mẫu thân. Ta chưa bao giờ thực sự muộn phiền. Tuy trong gia tộc nhiều người nhiều miệng, khó tránh những chuyện lắt nhắt, nhưng mấy việc ấy giải quyết rất dễ, ta cũng chẳng để bụng. Ngày nào sống cũng khá là nhàn nhã.
Dinh dưỡng cân bằng, ăn khoẻ, lại có thời gian ngủ trưa, buổi chiều đi dạo… vì thế thân thể ta chẳng giống mấy vị tỷ tỷ – yếu đuối như hoa trước gió. Ta khá rắn rỏi, chưa từng ốm vặt, cũng may chưa phải nếm mùi thuốc đông y chua chua đắng đắng. Trên tay, vì tập đàn và viết chữ mà có chai mỏng. Nhờ mài mực và luyện chữ, bắp thịt cũng chẳng đến nỗi nào.
Quy củ đã thấm dần vào từng cử chỉ của ta. Đã thành một phần của thời đại này, tự nhiên phải tuân theo lẽ sống ở đây. Việc quản lý gia đình và viết chữ ta luôn giỏi nhất, cầm kỳ thi hoạ đứng thứ hai, còn nữ hồng với làm bếp chỉ cần biết là đủ. Mẫu thân cũng bảo thế: nữ hồng biết làm rồi sẽ quen tay, bình thường chẳng cần ta động đến; còn làm bếp thì chỉ cần biết ăn là được. Câu ấy cực kỳ hợp ý ta.
Cùng mẫu thân bàn bạc xong tờ danh sách đồ cưới của thất tỷ, ta dẫn Lan Chi, Phong Lan, Lan Huệ, Lan Du đi dạo trong vườn. Các nàng, người cầm cần câu với mồi câu, người mang hộp điểm tâm cùng rượu hoa quả, người bưng bánh ngọt, người ôm quyển sách ta đang đọc mấy hôm nay – tất cả lặng lẽ đi theo sau.
Dung mạo của thân thể này thuộc dạng đoan trang hào phóng. Theo lời tổ mẫu, ung dung, khí độ, thứ gì cần có đều có. Ta chọn các nha đầu toàn những người thông minh thanh tú, xinh đẹp như hoa. Vốn là đàn ông, tự nhiên trước mắt toàn mỹ nhân thì còn gì bằng.
Mới đến đình tạ, đã thấy thất tỷ ngồi đó lau nước mắt. Nàng người mảnh khảnh, đa sầu đa cảm, thường chỉ vì một câu thơ hay lời nói vô tình của ai đó trong nhà mà khóc cả buổi – ta thực sự đã quen. Nhưng nàng rất giỏi thơ từ, có tài hoa.
— Thất tỷ tỷ, sao tỷ lại khóc?
Thấy ta, nàng lấy khăn tay lau nước mắt:
— Sắp hết hạ rồi, nhiều loài hoa đã tàn. Ngươi nhìn dòng nước kia cuốn cánh hoa trôi, chẳng biết đi về đâu. Nghĩ thế, ta liền khóc thay cho hoa một hồi, coi như đưa tiễn.
Nàng thực sự ý tứ. Ta mỉm cười, ngồi xuống bên nàng, nhận lấy cần câu, tra mồi rồi quăng ra:
— Hoa nở ắt phải tàn, nhưng sang năm lại nở. Sao phải khóc?
— Đúng là trẻ con, chỉ biết ăn với chơi – nàng bẹo nhẹ mũi ta, rồi khẽ thở dài – Sang năm hoa có nở, cũng chẳng còn là những bông hoa của năm nay nữa.
Ta thực không hiểu nàng khóc cái gì. Có lẽ vì sắp lấy chồng, chẳng biết mặt lang quân ra sao, chẳng biết tương lai thế nào, nên trong lòng bất an chăng? Hay nàng thực sự khóc vì hoa rụng? Tâm can con gái, khó đoán thật.
— Thất tỷ tỷ có ăn chút điểm tâm không? Muội đem theo nhiều lắm.
Nàng bật cười:
— Tỷ đâu có khoẻ ăn như muội. Muội cứ ăn đi.
Ta gật gật đầu, cắn một miếng điểm tâm từ tay Phong Lan, rồi lại uống một ngụm rượu hoa quả từ tay Lan Chi. Tay đầu bếp mẫu thân mới đề bạt đúng là tài: điểm tâm không chỉ đa dạng mà còn rất vừa miệng ta – chỉ thích ăn ngọt nhẹ.
Chúng ta nói chuyện một lát. Thực ra chủ yếu là nàng nói, ta nghe. Từ khi lục tỷ xuất giá, trong nhà nàng chẳng còn ai để tâm sự. Nàng chỉ còn có thể trò chuyện cùng “trẻ nhỏ” là ta.
Trong ao nhà thả cá cẩm lý (cá koi) để ngắm, ta lại cho thả thêm ít cá chép. Ngày nào cũng được cho ăn nên lũ cá này rất dại, thấy mồi là đớp. Nếu ta muốn câu thật, một bữa có thể được cả thùng nhỏ. Vì thế ta chỉ câu chơi: nếu là cẩm lý hoặc cá chép con cắn câu, ta để chúng ăn mồi rồi thả lại, rồi lại thả câu tiếp. Chỉ khi nào gặp con cá chép thật to, ta mới giật cần, bổ sung thêm món ăn cho mâm cơm, làm tổ mẫu cười không khép miệng.
— À, tặng muội chiếc vòng ngọc này, rất đẹp – thất tỷ tỷ lấy từ trong túi ra.
Cái vòng cát tường hồi bé ta đã tháo từ lâu. Sinh nhật mười tuổi, tổ mẫu lấy từ trong kho ra một khối noãn ngọc – nghe nói là của hồi môn năm xưa của bà, ngọc truyền thừa cả trăm năm – đeo vào cổ ta, bảo ta cứ mang mãi. Ta tuy không thích đeo vàng bạc ngọc ngà, nhưng miếng ngọc này đeo vào người rất dễ chịu, nhất là mùa đông giá rét.
Ta cúi người cho nàng đeo vào cổ:
— Cảm ơn thất tỷ tỷ.
— Với tỷ còn khách khí gì nữa.
— Ngũ ca từ Giang Nam về có mua mười hai tượng đất, biểu cảm sống động lắm. Mỗi tỷ muội được sáu cái. Muội đã sai người mang về phòng tỷ rồi, tỷ thấy chưa?
— Chưa thấy. Chắc vừa nãy tỷ ra vườn nên lỡ mất.
— Còn có lụa mới mua nữa. Sáng nay mẫu thân đã sai người đến đo cho chúng ta để may quần áo mùa thu.
Kỳ thực, đó là để may đồ cưới cho nàng, sợ nàng ngượng nên kiếm cớ.
Nàng cũng hiểu, mặt đỏ ửng lên, nghiêm nghị gật đầu.
Một cơn gió nhẹ thổi qua. Ta thấy mát rượi, nàng thì lại ho khan vài tiếng.
— Thất tỷ tỷ ngồi đầu gió bao lâu rồi? Mau về đi, kẻo lại sinh bệnh.
Nàng gật đầu đứng dậy.
— Người hầu đi theo tỷ đâu?
— Chị thấy các nàng ồn ào, chẳng cho đi theo.
— Lan Huệ, đưa thất tỷ tỷ về.
— Vâng ạ – Lan Huệ vội vàng thưa.
— Chỉ một đoạn đường, cần gì phải đưa – lời nói vậy, nhưng nàng cũng chẳng từ chối Lan Huệ đi cùng.
Ta nhìn nàng từ một cô bé lên tám lớn lên thành cô gái ôn nhu đa cảm. Nàng cũng đã quen với việc ta thỉnh thoảng lại làm “cục cưng” mà chăm sóc nàng.
Nàng đi rồi, ta vừa hay câu được một con cá chép to, sai Lan Du đem xuống phòng bếp. Rồi thả hết mồi câu cho cá ăn.
Rửa tay sạch sẽ, ta lấy sách ra, vừa đọc vừa tự rót rượu uống. Thứ rượu này nồng độ cực thấp, vị như nước hoa quả, ta uống như nước giải khát hàng ngày.
Đọc say sưa đến nỗi chẳng biết trời trăng, mãi đến khi Phong Lan nhẹ nhàng nhắc:
— Thưa tiểu thư, nên về tập viết chữ rồi ạ.
Ta mới thả sách xuống, lại dẫn theo đoàn người dài lững thững trở về.
Mẫu thân thấy ta bước vào, ngước lên cười bảo:
— Sao con đi đâu cũng dắt theo một đám bánh chưng thế?
— Bánh chưng gì? Rõ ràng là mỹ nhân.
Mẫu thân trừng mắt nhìn ta một cái, rồi lại cúi xuống xem sổ sách. Ta rảnh tay, tự mài mực, rồi bắt đầu viết chữ.
Tối hôm ấy, mẫu thân thủ thỉ với ta:
— Bốn đứa nha đầu của con, dung mạo đều đã phát triển cả, tuổi cũng mười sáu mười bảy rồi. Sau này tính thế nào, con đã nghĩ chưa?
— Dạ, con là trẻ con, không tiện mở miệng. Hay mẫu thân giúp con hỏi ý các nàng: ai muốn lấy chồng thì lấy, ai muốn ở lại thì sau này đi theo con.
— Cái con bé này – mẫu thân chọc vào trán ta – nói chuyện lấy chồng mà chẳng biết thẹn thùng gì cả.
— Với mẹ thì có gì mà không nói được.
Mẫu thân bật cười:
— Khuê nữ của ta tính tình thản nhiên, hào phóng thế này mới xứng là chủ nhà tương lai. Nhưng bốn đứa nó xinh thế, con không lo sau này sinh chuyện à?
— Có gì phải lo. Toàn người đi theo con lâu năm, thế nào chẳng tốt hơn người ngoài. Sau này cũng có thể phụ giúp con.
— Cũng đúng. Ta xem Lan Chi với Phong Lan bổn phận thật thà, lại từ nhỏ hầu hạ con, sau này con dẫn theo chẳng còn gì tốt hơn. Hai đứa kia, còn phải xem tiếp.
— Vậy cứ hỏi ý các nàng đi. Còn nhiều năm mà. Nếu họ muốn lấy chồng, con sẽ đề bạt mấy đứa nhỏ tuổi khác. Giờ bắt đầu đào tạo cũng chưa muộn.
Mẫu thân gật đầu.
Từ ngày sang thế giới này đến giờ, ta coi như đã lọt vào ổ mỹ nhân. Chỉ trong khu viện nhỏ này thôi, thị thiếp, nha đầu xinh đẹp chỗ nào cũng thấy. Bình quân tiêu chuẩn cực kỳ cao. Quyền thế và địa vị là thứ lợi hại như vậy đấy – nó có thể gom mọi tài nguyên tốt vào trong tay mình.
Chương 4
Như thường lệ, ta cùng mẫu thân lên chùa dâng hương, rồi ở trong am tĩnh ăn chay. Đồ ăn vẫn ngon như vậy. Mỗi lần ta đều kiên nhẫn đi dâng hương, ngoài lý do được ra ngoài hít thở không khí mới, còn vì đồ chay ở đây thực sự quá ngon.
Tới nơi này đã mười năm, ngoài việc học các thứ bổn lĩnh của khuê tú, một thu hoạch nữa chính là được dưỡng sinh. Ở chốn nhiều thế hệ, nhiều tầng lớp như thế này, chữ “dưỡng” quả thực được phát huy đến cực hạn. Từ đồ ăn, trà bánh, thuốc bổ, cho đến giờ giấc sinh hoạt – cái gì cũng tinh tường.
Người ta thường nói tuổi thọ trung bình của người cổ đại không cao. Nhưng nếu ai cũng sống ở đẳng cấp thế này, e rằng họ còn sống lâu hơn người hiện đại. Dưới sự bảo dưỡng như vậy, tuổi tác trông trẻ hơn nhiều so với tuổi thật. Ví như mẫu thân – đã làm bà mà trông chẳng hề thấy già chút nào.
Tất nhiên, trừ loại người thích tự chuốc khổ vào thân, sống không thoải mái. Tâm tình không tốt thì dưỡng thế nào cũng vô ích.
Khẩu vị của ta trong môi trường này đã thay đổi. Vốn ta thích ăn cay, ăn mặn, ăn nóng – những món kích thích mạnh. Bây giờ chỉ thích ăn nhẹ nhàng, thanh đạm, ôn nhuận. Như đồ ăn trong nhà, hay đồ chay ở đây.
— Con không phải đã sai Phong Lan học kỹ cách nấu ở đây rồi sao? Sao vẫn còn bộ dạng mèo con tham ăn thế? – mẫu thân mỉm cười nhìn ta.
— Đương nhiên là ăn đúng chỗ, đúng nước mới là ngon nhất ạ. Mẹ cũng ăn thêm đi – dù đã ăn không ít, nhưng quy củ chẳng suy suyển: nhai kỹ, nuốt chậm, hết miếng mới mở miệng nói chuyện.
— Mẹ ăn không vô. May mà đứa con gái út này được nương hồn gửi trong bụng mẹ đấy. Con ăn khoẻ thế này, nếu ở nhà bình dân chẳng ăn đến phá sản mất – mẫu thân giễu cợt ta.
Ta gật gật đầu, cam chịu. May mà cái thân này nương nhờ gia thế không tồi, nếu không thì đúng là nuôi ta không nổi – hoặc có nuôi nổi thì cũng phải ăn khổ không biết bao nhiêu mới lớn được.
Thấy ta gật đầu, mẫu thân cười híp mắt.
Theo ta đánh giá, chiều cao của ta cũng sắp chạm một mét bảy – ta rất hài lòng. Dáng nhỏ nhắn thì dễ gây thương cảm, dễ có vẻ yếu đuối đáng yêu, nhưng với nội tâm là nam nhân, ta vẫn thích cao ráo một chút. Dù sao nhìn bằng mắt đàn ông, chiều cao này mặc quần áo mới đẹp dáng nhất, lại càng dễ toát ra vẻ uy nghiêm, ung dung, có khí độ.
Nhìn bằng mắt đàn ông, dáng người này quả là “hình thể ma quỷ”, nhất là đôi chân rất đẹp. Còn nhìn bằng mắt người xưa, dáng người này đầy đặn, mắn đẻ. Lại thêm gương mặt đoan trang, nghe nói là vượng phu vượng tử – quả thực là lựa chọn hàng đầu khi tuyển vợ.
Điều làm ta chán nản nhất là: đây là cơ thể của ta. Về sau chỉ có thể chờ bị “ăn”.
Dùng cơm xong, trong phòng chỉ còn hai mẹ con, ngoài cửa có người canh. Mẫu thân liền yên tâm thủ thỉ với ta vài chuyện riêng:
— Tổ phụ và phụ thân con vốn kỳ vọng con tiến cung. Họ cho rằng với ý chí, khí độ, tài trí của con, rất thích hợp sống ở cái chốn ăn thịt người ấy. Con sẽ không gây tai hoạ cho gia đình, lại có thể làm cho gia tộc thêm gần gũi với Hoàng thượng. Nhưng triều đình luôn thay đổi bất thường, nên họ đành phải chọn kết thân với Phạm gia. Cảnh ngộ của Phạm gia cũng giống nhà ta: cùng vinh quang – cùng tổn hại
— Hôn sự tự nhiên để tổ phụ và phụ thân an bài. Họ xếp thế nào, con xin vâng theo – ta thản nhiên đáp.
Mẫu thân gật đầu:
— Kỳ thực trong lòng mẹ không muốn con tiến cung, nương chỉ mong con gả vào một nhà môn đăng hộ đối, hai mẹ con còn có thể thường xuyên gặp mặt. Chỉ có điều Phạm gia ấy, tuy là con trai dòng chính, nhưng trên còn có một người anh ruột. Con về làm dâu, trên có bố mẹ chồng, lại có thêm trưởng tẩu. Việc quản lý gia tộc…
Ta khẽ cười:
— Đến lúc đó tự nhiên do các bậc trưởng bối an bài. Con tuổi trẻ tài hèn, đâu dám tranh với trưởng tẩu.
Mẫu thân lại cười:
— Ừ, phải thế. Mới về nhà người ta, một động không bằng một tĩnh. Không tranh chính là tranh.
— Thế huynh đệ họ Phạm tài năng ra sao? – ta hỏi.
Mẫu thân nhăn mày:
— Đây mới là điều làm nương không hài lòng nhất về mối hôn sự này. Nhà đó, con trai trưởng đã vào triều làm quan, con trai thứ thì chỉ ham mê thơ văn. Có tài danh thật, nhưng hình như… chẳng thông việc đời. Nó thích tụ tập với mấy tay văn nhân không chính thống, có vẻ không ham đường làm quan.
Không phải ăn chơi trác táng, thì là một tay văn nhân toan hủ vô dụng – hoặc kiêm cả hai.
Nói cách khác, xét theo bề ngoài, trưởng tử họ Phạm là người thừa kế, còn thứ tử chỉ là một tộc nhân bình thường. Xem ra triều đình thực sự đã xảy ra chuyện gì đó. Tuy mẹ con ta không rõ là chuyện gì, nhưng rõ ràng gia đình đã chấp nhận đem ta – một người được bồi dưỡng công phu – gả cho một tên thứ tử vô dụng. Họ đang vội vàng kết minh với Phạm gia.
Ta gật đầu, ý bảo đã hiểu.
— Cũng không phải không thể sống với nhau. Chỉ là con cần từ từ dạy dỗ, khiến nó tiến bộ. Phải khéo léo, đừng để nó vì thế mà sinh lòng chán ghét con…
— Điều ấy đương nhiên. Hắn ta mới có mười tám tuổi, tương lai thế nào, còn chưa biết được – một thằng trẻ tuổi chưa định hình, hoàn toàn có thể uốn nắn từ từ.
Giờ nói chuyện chức tước hay tiền đồ còn quá sớm. Có người sớm đã gánh vác được trách nhiệm, có người ít nhất phải sau ba mươi mới thực sự trưởng thành. Vậy nên chẳng cần vội.
Phỏng chừng thằng nhóc này bây giờ trong đầu toàn phong hoa tuyết nguyệt. Đợi nó trải qua những gì đáng trải qua, thêm một chút sóng gió, hiểu được thế gian ấm lạnh, lúc ấy mới nghe lọt lời khuyên bảo.
Vậy nên ta sẽ lạnh nhạt nhìn nó, xem tính cách, phẩm hạnh nó thế nào. Nếu là loại hồ đồ, hoặc tâm tư âm u chẳng có tiền đồ, thì thà ở nhà cả đời ăn lụa mặc quần áo, còn hơn ra quan trường gây họa liên lụy người nhà. Nếu còn dạy dỗ được, thì có thể mượn lực mà tiến lên. Dù sao đi nữa, với gia thế hai nhà, cuộc sống là cả đời chẳng lo.
Chỉ có điều ở đây, các đệ tử thế gia xuất sĩ rất sớm – mấy anh trai ta cũng đều độ hai mươi đã có vợ có thiếp.
Mẫu thân lại cười nói:
— Con hiểu trong lòng là tốt. Thằng bé thứ hai họ Phạm ấy, mẹ thực ra đã gặp rồi. Tướng mạo đẹp nhất đẳng, khí độ cũng chẳng tệ. Chỉ không hiểu sao lại chẳng chịu cầu tiến. Có lẽ tại nó còn trẻ. Nhưng chỉ riêng tướng mạo mà nói, rất xứng với con.
Ta mỉm cười, uống một ngụm trà, không đáp.
— Về đồ cưới của con, ngoài những thứ ngoài sáng, mẹ còn chuẩn bị cho con một thôn trang – có ruộng vườn, có hoa màu. Lại có một khu vườn nhỏ, lúc rảnh có thể đến đó giải sầu. Ngoài Điền quản sự, còn có ba mươi hai đầy tớ chăm sóc thôn trang. Khế thân của họ mẹ cũng giao hết cho con. Về sau có chuyện gì bất tiện, hoặc muốn an trí ai, sai bảo họ là được. Coi như cho con thêm một khoản thu. Hai ngày tới con xem qua sổ sách của nơi ấy, chuẩn bị cho sau này.
— “Vẫn là nương thương con” – vị Điền quản sự kia vốn là người cũ của mẹ, làm việc luôn thoả đáng, lại dễ nhìn, cũng rất quen với ta.
Mẫu thân thở dài:
— Mới chỉ ngoảnh đi ngoảnh lại, con đã lớn. Hồi bé, con cứ lúc nào cũng ra dáng người lớn, chẳng biết bao nhiêu người thương. Tổ mẫu con với nương hận chẳng thể lúc nào cũng bồng con. Thế mà con thích tự mình làm mọi việc, một cô bé không thích để người khác bồng. Giờ con sắp lấy chồng, nương tiếc lắm.
Ta ngồi xuống bên mẹ, tựa vào vai bà:
— Nương, con sẽ sống rất tốt.
Dù Phạm gia là gia đình thế nào, dù Phạm Tằng là người thế nào – ta đều sẽ sống thật tốt.
Như ngày nào ta hạ quyết tâm nương nhờ trên thân xác bé gái ba tuổi này. Dù có làm nữ nhân, ta cũng sẽ sống. Nếu đã lọt vào chốn phú quý, thì hãy hưởng thụ sự nhàn nhã phú quý. Dung nhập vào nơi này, như thể ta vốn dĩ là một phần của nơi này vậy.
