Phần 2
Chương 5
Vài ngày sau sinh nhật mười bảy tuổi, chính là ngày ta thành thân.
Trước khi lên kiệu hoa, mẫu thân vẫn không kìm được, đôi mắt đỏ hoe.
Ta ghé sát tai bà, khẽ nói:
— Con sẽ sống tốt. Con hứa đấy.
Bà nắm chặt tay ta một lát, rồi đưa ta vào kiệu hoa.
Xong lễ bái đường, chẳng còn việc gì cần ta xuất hiện nữa. Ta đội khăn voan đỏ, ngồi đợi trên giường.
— Thưa tiểu thư, ăn chút gì không ạ? – Phong Lan khẽ hỏi.
Ta gật đầu, ăn hai miếng hạch đào, uống một ngụm nước trà.
Đợi chú rể đến, vén khăn voan lên, ta cũng ngước mắt nhìn – lần đầu tiên đánh giá diện mạo người này. May quá, không phải loại môi hồng răng trắng mặt còn bú sữa, nếu không ta thực sự không thể nuốt nổi. Hắn có chút dương cương chi khí, tướng mạo đúng như lời mẫu thân – quả không tồi. Ta mỉm cười, hơi nghiêng đầu, cụp mắt xuống.
Uống xong chén rượu giao bôi, người ngoài tự động lui ra, cẩn thận đóng cửa.
Hai chúng ta chẳng nói được mấy câu, liền lên giường.
Tuy đã thành thân phận nữ nhân, nhưng cái thú cần có vẫn chẳng thiếu thứ gì. Ngoài trừ lúc đầu hơi đau một chút, về sau thậm chí còn mẫn cảm và dễ chịu hơn. Hơn nữa chẳng cần phải vất vả, chỉ việc nằm, thỉnh thoảng trêu chọc hắn một chút như thể vô tình. Từng là nam nhân, ta tự nhiên hiểu rõ nhu cầu của nam nhân. Hắn sẽ như ta mong muốn, thoả mãn nhu cầu của thân thể ta.
Lần hoan ái đầu tiên từ khi bước vào thế giới này: hoàn mỹ.
Có lẽ bị cuộc sống chăn gối ấy mê hoặc, mấy tháng liền hắn chỉ quanh quẩn trong phòng ta. Hai nha đầu thông phòng vốn hầu hạ hắn – Châu Nhi và Xuyến Nhân – đều bị hắn bỏ ngoài tai.
Vì thường xuyên ân ái, ta rất nhanh mang thai. Vậy cũng tốt, sinh sớm xong sớm.
Lão gia coi trọng trưởng tử, thái thái lại càng cưng chiều ấu tử. Kéo theo ta – vợ của ấu tử – cũng được hưởng chút thiên vị. Hiện tại, quyền cai quản việc nhà vẫn nằm trong tay bà. Đại tẩu Nghiêm thị cũng là tiểu thư khuê các, được giao quản lý một phần gia sự. Bề ngoài, đại tẩu là người rộng lượng, khôn khéo, nhưng cũng có khi khéo quá hóa vụng.
Còn Phạm Tằng? Tâm địa không xấu, cũng chẳng ngốc, sách vở đọc khá ổn. Chỉ có điều từ nhỏ được nhà cưng chiều, lại không có ý tranh giành với anh trai, nên hơi kém thông thời vụ, con người khá lý tưởng hóa. Hắn luôn cho rằng triều đình toàn bè lũ xu nịnh, còn hắn là bậc thanh nhã, tự nhiên khinh thường việc làm quan.
Phạm Tằng có vài người em gái, nhưng đều là con thứ, nên ta chẳng phải đối phó với mấy cô em chồng lợi hại nào.
Còn có một cô em họ, cha mẹ đều mất, gia cảnh sa sút, từ nhỏ được Phạm gia nhận nuôi. Lại thêm thân thể không tốt, tuổi lớn hơn ta nhưng vẫn chưa lấy chồng. Nghe nói nàng và Phạm Tằng rất thân thiết, nhưng vì thân thể và gia thế của nàng, không thể gả cho Phạm Tằng làm vợ cả. Nàng tuy ôn nhu, yếu ớt, nhưng với ta lại có chút địch ý, thường xuyên tránh mặt không gặp. May mà Phạm Tằng không si mê nàng như Giả Bảo Ngọc, nếu không tình cảm vợ chồng ta đã chẳng tốt, ở trong phủ thật sự rất khó sống.
Thầy thuốc xác định ta có thai, thái thái cố ý đến dặn dò cả nửa ngày những điều kiêng khem, lại bảo ta không cần mỗi ngày đi thỉnh an hầu hạ, cứ dưỡng thân là chính. Vì Nghiêm thị đến giờ chỉ sinh được con gái, thai này nếu là con trai, sẽ là đứa cháu trai đích tôn đầu tiên. Bà tự nhiên rất coi trọng.
Kiếp trước, lúc vợ ta mang thai, ta tự mình chăm sóc từ đầu đến cuối, thậm chí vào phòng sinh ở cùng. Tháng nào cần chú ý gì, cơ thể sẽ phản ứng ra sao, ăn gì là tốt nhất – ta đều rất rõ. Trong lòng chẳng có chút lo lắng hay sợ hãi nào.
Đợi mọi người đến thăm đã về hết, ta mới đứng dậy khỏi giường. Làm những việc cần làm, tuyệt không để bụng bầu cản trở sinh hoạt bình thường. Huống chi được miễn thỉnh an và hầu hạ, ta có gần một năm trời được ngủ nướng, ăn uống cũng tuỳ ý.
Viết chữ xong, ta nhận lấy bát tổ yến uống một ngụm, rồi ngước lên nói:
— Lan Chi, Phong Lan, khoảng thời gian này, buổi tối để hai nàng hầu hạ Nhị gia.
Còn Lan Phương và Lan Chỉ, hai đứa vẫn còn nhỏ, không vội, đợi thêm hai năm nữa.
Cả hai đỏ mặt, nhìn nhau, khẽ đáp “Dạ”.
Các nàng tuổi chẳng còn nhỏ. Lúc trước chọn theo ta làm của hồi môn, ắt đã biết sẽ có ngày như thế này. Phạm Tằng tướng mạo nhất đẳng, lại ngày ngày qua lại trước mắt, các nàng khó không động lòng.
Về phần Phạm Tằng, hắn vốn đã coi mấy nha đầu của hồi môn ta như người của hắn. Trước không đụng vào là vì vợ chồng còn đang tân hôn, đời sống chăn gối rất tốt. Nhưng khi ta có thai, hắn cũng yên tâm thoải mái hơn. Với dung mạo của Lan Chi, Phong Lan, mắt hắn không phải chưa từng liếc nhìn.
Vậy cũng tốt. Ta tuy thích chuyện ấy, nhưng quá thường xuyên cũng mệt. Huống chi các nàng hiểu quy củ, sẽ chẳng làm ra chuyện gì trước khi con trai trưởng ra đời. Sau này nếu có con, ta sẽ cất nhắc các nàng làm thiếp. Con cái tuy phải nuôi bên vợ cả, nhưng các nàng vốn hầu hạ ta, chẳng khác nào nuôi bên cạnh mình. Về già cũng có người nương tựa.
Buổi tối Phạm Tằng tuy ngủ cùng Lan Chi, nhưng sáng ra cả hai cùng đến phòng ta hỏi han – dù ta chẳng cần thỉnh an nên chưa ra khỏi giường. Hắn ngồi xuống bên giường, mặt hơi đỏ, nhìn ta:
— Nam Nhi…
(Quên nói với mọi người, nhân vật chính tên là Lâm Nam.)
Ta buồn cười nhìn hắn, đưa tay nắm tai hắn, kéo xuống, hôn lên má một cái:
— Ta còn muốn ngủ thêm chút nữa. Chàng đi làm việc của chàng đi.
— Ta chẳng có việc gì vội. Nàng ngủ đi, ta ngồi đây đọc sách.
Ta gật đầu. Cơ thể này quả thực cần ngủ, nên ta rất nhanh lại chìm vào giấc mộng.
Buổi chiều đi dạo, ta tiện đường sang phòng thái thái. Dù không cần thỉnh an, tình cảm vẫn phải bồi dưỡng. Ngồi nói chuyện với bà một lát, bà liền đuổi ta về nghỉ. Lúc này bà thực sự thương ta.
Cơ thể ta vốn tốt, phản ứng thai nghén chẳng đáng kể. Ngày nào cũng sinh hoạt bình thường, chỉ có bụng ngày càng to. Nơi đây điều kiện tốt, có người mát xa bóp chân, hễ muốn ăn gì hay đêm ngủ không yên đều có người hầu hạ ngay, cũng thấy gian nan gì.
Đôi khi Phạm Tằng chẳng để ý ta đang mang thai, đòi ngủ cùng. Đêm nào ta khó chịu, hắn cũng như mấy nha đầu, quạt mát hầu hạ. Ở thời đại này, nam nhân làm được thế coi như rất săn sóc.
Kỳ thật, hắn ngủ cùng ai, ta thực sự chẳng quan tâm. Ta là nam nhân, không thể coi thằng bé này là “chồng” được, cảm giác giống như… tình nhân hơn. Mà là loại tình nhân ràng buộc không sâu, không can thiệp nhiều vào cuộc sống riêng của nhau.
Ngày sinh đang đến gần.
Đánh đàn, vẽ tranh – những việc ấy khi mang thai không được làm, nhưng vẫn có thể dắt chim đi dạo, tản bộ. Mấy đứa Phong Lan ngồi thêu thùa may vá bên cạnh, may quần áo cho đứa nhỏ.
— Thưa Nhị nãi nãi, Châu Nhi đến, nói có việc muốn bẩm – Lan Chỉ bước đến bên ta, khẽ nói.
Châu Nhi và Xuyến Nhân là hai nha đầu thông phòng trước kia hầu hạ Phạm Tằng. Tuy nay đã ở trong viện chúng ta, nhưng bình thường không vào phòng ta. Ta sắp xếp cho các nàng ở thư phòng hầu hạ Phạm Tằng đọc sách. Các nàng rất ít khi đến trước mặt ta.
Ta vịn tay Lan Chỉ, ngồi xuống:
— Cho nàng vào đi.
Châu Nhi bước vào, quỳ xuống:
— Thưa Nhị nãi nãi, nô tỳ có việc muốn bẩm.
— Đứng lên nói.
Ta hơi tò mò – hành đại lễ thế này, nàng muốn nói gì đây?
Nàng không đứng dậy, cứ quỳ mà nói:
— Theo lẽ, chuyện của các chủ tử, nô tỳ không nên xen mồm. Nhưng có việc, vì Nhị gia và Nhị nãi nãi, nô tỳ không thể không nói. Gần đây, biểu tiểu thư thường xuyên cáo ốm, sai người mời Nhị gia qua, hễ sang là nửa ngày. Ngày trước còn nhỏ thì thôi, nay Nhị gia đã thành gia, như vậy chẳng những không tốt cho thanh danh biểu tiểu thư, e cũng có hại cho Nhị gia. Đó là ý nghĩ ngu muội của nô tỳ, chẳng biết đúng hay sai. Nếu sai, xin Nhị nãi nãi trách phạt.
— Nha đầu tốt, đứng lên đi. Ngươi có lòng là tốt, dù đúng sai ta cũng chẳng phạt – ta ra hiệu cho Phong Lan đỡ nàng dậy – Chuyện này, Nhị gia đã nói với ta rồi. Biểu muội gần đây ốm khá nặng. Vì ta có thai không tiện, nên chưa sang thăm. Họ từ nhỏ lớn lên cùng nhau, tình cảm tốt, cả phủ trên dưới đều biết. Một chút qua lại ấy, chẳng có gì đáng ngại.
Ta nói thêm vài câu rồi sai nàng lui ra.
Một tay chống cằm, ta suy đoán tâm tư ẩn sau lời nói của nàng.
Muốn trước khi ta sinh quấy loạn lòng ta? Lỡ chẳng may sinh non, khó sinh chăng? Hay muốn mượn tay ta đối phó biểu muội? Nghe nói trước đây biểu muội cũng rất ghét hai nha đầu thông phòng này. Hoặc vì Phạm Tằng suốt thời gian ta mang thai chỉ ngủ ở chỗ Phong Lan với Lan Chi, bỏ rơi nàng, nên nóng ruột ra tay với ta? Hay nàng thực sự trung hậu, lo lắng cho danh dự của Phạm Tằng?
Việc nhỏ ấy, ta gạt sang một bên rất nhanh, cầm sách lên đọc tiếp, dần dần mê mải.
Bỗng nhiên sách bị ai lấy đi. Ta ngạc nhiên ngước mắt – thì ra là Phạm Tằng đã về.
Hắn nhìn ta, cười hì hì:
— Nam Nhi, người đang mang thai, sao còn đọc sách hao tâm tổn trí thế?
— Chỉ là quyển du ký, đọc giải trí thôi, hao tâm tổn trí gì. Chàng từ đâu về?
— Từ chỗ biểu muội. Ta sợ đem bệnh khí sang nàng, nên tắm rửa sạch sẽ, thay quần áo mới rồi mới sang – hắn buông sách, ngồi xuống bên ta.
Ta hôn lên má hắn một cái, rồi nắm lấy tai hắn, cười:
— Có phải gần đây chàng đã chọc cô nương Châu Nhi ghen tị không? Nàng vừa sang đây mách với thiếp, bảo chàng hay sang chỗ biểu muội, không tốt cho thanh danh hai người. Thiếp khuyên nó vài câu rồi cho về.
— Ta với biểu muội từ nhỏ lớn lên bên nhau, gặp gỡ thường xuyên, sao lại dính gì đến thanh danh? Châu Nhi chẳng lẽ không biết… – sắc mặt hắn hơi tối lại.
— Thiếp cũng thấy thế nên mới nói vậy. Nhưng chàng đừng vì việc nhỏ này mà giận. Biểu muội thế nào rồi? Có đỡ hơn không?
— Vẫn thế, chẳng xấu đi cũng chẳng tốt lên, vẫn uống thuốc đều đều – hắn dịu mặt lại, ôn tồn đáp.
— Hay đổi thầy thuốc khác xem sao? Uống thuốc nhiều quá cũng chẳng tốt.
— Ai chẳng biết. Nhưng đã thay mấy thầy, đơn thuốc cũng na ná nhau, đành phải uống tiếp – hắn có chút thẫn thờ, buồn buồn.
Kỳ thực ta chẳng ngại hắn nạp biểu muội làm thiếp. Cô nương ấy sống chẳng được bao lâu nữa, lại khó sinh con. Tính tình tuy không được tốt lắm, nhưng cũng chẳng có mưu ma chước quỷ gì. Phạm Tằng nếu thực sự có tình với nàng, mà nàng lại khó lấy chồng, ta thực lòng muốn thành toàn cho họ – dù sao ta cũng chẳng để bụng.
Chỉ có điều, dù sao nàng vẫn là thân thích. Làm thiếp thì hơi khó coi. Còn bình thê hay thứ thê gì đó… ta tuyệt đối không đồng ý. Lâm gia đằng sau ta cũng không đồng ý.
Ta xoa bóp tai hắn, cười nói:
— Chúng ta là vợ chồng. Chàng biết ta không phải người thích ăn dấm. Chàng nếu thực lòng có tình với biểu muội, thiếp sẽ không phản đối việc chàng nạp nàng vào cửa, để tiện chăm sóc, cũng khỏi sợ người ngoài nói ra nói vào. Chỉ sợ… làm thiếp sẽ ủy khuất cho nàng.
Phạm Tằng hơi sững người, nhìn ta:
— Nam Nhi…
Ta dĩ nhiên hiểu – hắn muốn lắm. Ta liền cười, nói tiếp:
— Nhưng nàng là thân thích, còn phải được lão gia và thái thái đồng ý.
— Cảm ơn nàng, Nam Nhi. Ta thực sự muốn chăm sóc nàng ấy cả đời. Biểu muội thân thể không tốt, ra ngoài e chịu nhiều ủy khuất, ta…
— Thiếp hiểu mà. Ối… – bụng ta chợt co lên một cơn đau.
— Nam Nhi? Sao thế?
— Có lẽ… sắp sinh rồi – trước mắt việc, ta cũng hơi hoảng. Dù sao nơi này, tỷ lệ sinh khó rất cao. – Đỡ thiếp sang phòng sinh, rồi gọi người đến…
Ba canh giờ sau, con ta ra đời.
Ở thế giới này, ta cũng có một đứa con.
Chương 6
Là một người đàn ông, kỳ thực ta không thể nào thích trẻ con. Gặp con cái của người thân hay bạn bè, ta chưa bao giờ muốn ôm hay hôn chúng.
Nhưng con mình thì khác.
Kiếp trước khi làm cha, nhìn thằng con ngốc của ta, thực sự càng nhìn càng thích, lúc nào cũng thấy nó hơn hẳn con nhà người ta.
Lúc ấy, ta bế con nhiều hơn vợ ta. Thằng nhóc ấy cũng quấn ta hơn mẹ nó. Thay tã, rửa mông cho nó, ta chẳng hề ngại bẩn. Phải biết rằng trước kia ta thuộc loại sạch sẽ, thấy nước tiểu hay phân của con người ta là ta tránh xa, ngửi thấy mùi hôi đã muốn nôn.
Vậy mà chuyện ấy, khi rơi vào con ruột mình, mọi tật xấu đều tự khỏi.
Ta thích tắm cho con, thay quần áo, chơi đùa với nó, dỗ nó ngủ. Nửa đêm bị nó đánh thức cũng chẳng thấy phiền. Ta chưa bao giờ nghĩ mình lại có thể là một người cha kiên nhẫn đến vậy.
Bây giờ, ta lại có một đứa con mang dòng máu của mình. Tự nhiên cũng yêu thương đến tận xương, tận lực chăm sóc nó, chẳng muốn nhờ vả ai.
Lão gia đã đặt tên cho nó là Phạm Lịch.
Thể chất ta tốt, dinh dưỡng và vận động cũng ổn, nên đứa nhỏ sinh ra tự nhiên khỏe mạnh và xinh đẹp. Chẳng bao lâu, nó đã thoát khỏi bộ dạng da nhăn nheo mặt khỉ lúc mới chào đời, trở nên trắng trẻo mũm mĩm, đáng yêu vô cùng.
Ta rèn cho nó thói quen tốt: ngày chơi, tối ngủ. Vì thế nửa đêm nó chẳng quấy rầy ai. Ban ngày có người đến trêu đùa, nó lúc nào cũng tỉnh táo, vui vẻ.
Chuyện cho con bú khiến ta hơi ngượng, nhưng vì sức khỏe của mình và vì con, ta vẫn cho nó bú. Tuy không hợp với quy củ nhà quyền quý lắm, nhưng thái thái và Phạm Tằng chưa bao giờ phản đối – đại khái vì cả hai đều yêu thương Phạm Lịch.
Nhìn con ngày một lớn, thân thể ta cũng dần hồi phục tốt, vóc dáng đã về nguyên trạng.
Kiếp trước, thấy vợ ta giữ dáng vất vả, thường xuyên nhịn ăn nhịn uống, ta từng thắc mắc: giữ dáng khó thế sao? Giờ đến lượt mình, ta ăn thì ăn, uống thì uống, vóc dáng vẫn hồi phục chẳng khó khăn gì. Lạ thật – hay là do thể chất mỗi người mỗi khác?
Vẫn đang trong thời gian ở cữ, thái thái đến hỏi ta:
— Tằng nhi nói con đồng ý để nó nạp Tôn cô nương làm thiếp?
Ta cười đáp:
— Chỉ cần lão gia và thái thái không phản đối, con dâu tự nhiên không phản đối. Chỉ sợ ủy khuất biểu muội.
Bà vỗ vỗ tay ta:
— Nguyên bản lúc sang hỏi cưới, ta đã nghe nói con có khí độ ung dung. Ta thực không chọn nhầm con dâu. Đúng là phải thế mới có độ lượng của bậc chính thất, gia đình mới hưng vượng được.
— Thái thái đừng khen con. Con cũng có phần sơ suất. Nếu không phải Châu Nhi – nha đầu hầu hạ Nhị gia – đến nhắc con rằng Nhị gia hay sang thăm biểu muội, hai người thường ở riêng một phòng, không tốt cho thanh danh, thì con cũng chẳng nghĩ tới chuyện này. May nhờ nó đến nhắc, con mới đem chuyện nạp thiếp ra nói với Nhị gia. Bằng không, Nhị gia mặt mỏng, chẳng biết đến bao giờ mới chịu mở lời với con.
Thái thái nghe xong, có chút trầm ngâm gật đầu, rồi lại cười nói chuyện với ta một lát.
Chưa đầy vài ngày, thái thái đã làm chủ gả Châu Nhi cho người khác, rồi điều nó xuống thôn trang làm việc. Phạm Tằng trước đó đã bất mãn với Châu Nhi vì chuyện của biểu muội, huống chi sau khi ta về làm dâu, dù trước kia có tình cảm gì giữa họ cũng đã phai nhạt. Vì thế dù Châu Nhi là người hầu hạ hắn từ nhỏ, hắn cũng chẳng nói gì, liền đồng ý.
Châu Nhi kia, dù rốt cuộc có tâm tư sâu xa hay không, ta cũng chẳng có tâm trạng mà suy đoán. Nàng đã chọn thời điểm ta sắp sinh để nói chuyện này – điều ấy khiến ta không vui. Mượn tay thái thái đuổi nàng đi là ổn rồi.
Phạm Lịch được ba tháng tuổi, Phạm Tằng làm lễ nạp biểu muội làm thiếp. Hành lễ với ta xong, nàng trở thành người thiếp đầu tiên của Phạm Tằng – từ nay không còn là “biểu muội” nữa, mà là Tôn di nương.
Vì thân thể nàng không tốt, ta cho phép nàng không cần mỗi ngày đến thỉnh an hầu hạ, cứ an tâm dưỡng bệnh. Việc ấy khiến Phạm Tằng vô cùng cảm kích.
Kỳ thực, vị biểu muội kia thuộc loại người đơn giản, có tâm tư gì đều viết hết lên mặt. Ta cũng chẳng ghét nàng, càng chẳng tính kế hãm hại. Việc không cho nàng đến trước mặt ta, chủ yếu là sợ nàng lây bệnh cho Phạm Lịch – sức đề kháng của trẻ nhỏ vốn kém.
Cưới được mỹ nhân mới, Phạm Tằng tự nhiên dành nhiều thời gian cho nàng hơn. Lan Chi và Phong Lan thấy vậy, trong lòng cũng có chút không được tự nhiên. Các nàng dĩ nhiên không dám và cũng chẳng muốn tranh giành với ta, nhưng cùng là thiếp, tất nhiên sẽ có so bì.
Ta chọc vào trán hai nàng, trêu:
— Theo ta mười năm rồi, giờ ta mới biết hóa ra hai cô là hai bình dấm chua đấy à? Lo gì? Các ngươi có ta mà. Sau này ai sinh con trước, ta sẽ nâng lên thân phận, đương nhiên sẽ được ngồi ăn cùng bàn.
Cả hai đỏ mặt:
— Tiểu thư ơi… – kêu cả cái xưng hô ngày còn ở nhà mẹ đẻ.
Phạm Lịch sáu tháng tuổi, cuối cùng cũng phát hiện ra chân của mình, bắt đầu tìm cách đưa chân lên miệng. Ngày nào ta cũng ngắm cái trò ấy mà cười không thôi.
— Nàng cũng nên để ý đến ta chứ – Phạm Tằng chẳng biết đã vào phòng lúc nào, từ phía sau ôm eo ta, giọng làm nũng.
Ta bật cười:
— Chàng làm trò gì thế?
Chúng ta vẫn chưa ngủ chung lại. Một phần vì ta muốn dưỡng sức, một phần vì còn bận chăm “cục cưng”, và cũng vì hắn vừa mới nạp thiếp.
Có lẽ vì đây là đứa con đầu lòng, cũng có thể vì Phạm Lịch quá đáng yêu, mà Phạm Tằng chẳng mắc cái tật “không bế con” như nhiều ông chồng khác. Hắn không chỉ thường xuyên bế con, mà còn ngày nào cũng sang chơi với nó một lát, hoặc đứng nhìn ta tắm cho nó.
— Nam Nhi~
— Được rồi, được rồi – ta bảo Lan Chi bế con ra ngoài.
Cửa vừa đóng, ta đã bị Phạm Tằng ôm chặt. Hắn trông như thể bị nhịn lâu lắm rồi – dù rõ ràng hắn đã có mấy người phụ nữ khác.
Thực ra ta cũng hơi… nhớ. Nên vừa bị hắn ôm, cảm xúc đã dâng lên. Dù trước kia ta cũng từng trêu chọc hắn, nhưng lần này có lẽ là lần đầu tiên ta chủ động nhiệt tình đến vậy. Thấy thân thể hắn ham muốn, ta cũng rất hài lòng.
Sau đó, tần suất hắn sang phòng ta khá cao. Thằng bé Phạm Lịch rất không hài lòng, còn ta cũng chẳng muốn quá độ. Vì thế, thỉnh thoảng ta lấy con ra làm lá chắn, khiến hắn chấp nhận một tần suất ta cho là hợp lý.
Phạm Lịch tám tháng tuổi, ta cho nó cai sữa. Dĩ nhiên vẫn có bà vú nên nó vẫn được uống sữa người, nhưng ta luôn để sữa vào bát, hâm nóng tiệt trùng rồi mới đút. Ngoài lý do vệ sinh, ta không muốn nó quá ỷ lại vào người khác ngoài bố mẹ.
Ta dẫn nó đi dạo, phơi nắng. Có con, lại không có công việc nặng nhọc, trọng tâm cuộc sống của ta dồn hết lên thằng bé bướng bỉnh này.
Ta làm theo cách nuôi dạy thằng con ngốc kiếp trước: sai người đóng mấy món đồ chơi bằng gỗ không quá cầu kỳ, và mấy tấm bài. Nhưng thằng bé này không dễ lừa như người anh cùng cha khác mẹ ở thế giới kia. Nó có vẻ thông minh hơn.
Cũng tốt. Ở chốn ăn thịt người này, thông minh vẫn hơn.
Đang bế Phạm Lịch ngắm hoa, bỗng nhiên bên phía Đông viện nổi lên tiếng cãi vã ầm ĩ.
Phạm Lịch là bé trai, lại được lão gia – vốn rất uy nghiêm – vô cùng yêu thương. Mấy tháng nay, Nghiêm thị đều không được tự nhiên. Có lẽ vì lo lắng chuyện người thừa kế, nàng nói chuyện với ta toàn giọng âm dương quái khí. Ta nghe rồi bỏ qua – biết nàng không có gan hại đứa cháu ruột duy nhất hiện tại của nhà. Huống chi nàng càng thất thố, với ta lại càng có lợi. Dù lúc này ta chẳng muốn tranh giành gì, nhưng ở vào thế có lợi vẫn tốt hơn.
Ta nheo mắt. Nếu là chuyện của bên ấy, ta tự nhiên phải tránh. Liền bảo Lan Chi phân phó mọi người trong viện không được sang đó hóng hớt, rồi dắt Phạm Lịch sang chỗ thái thái chơi cho qua thời gian.
Một lát sau, Nghiêm thị tóc tai rũ rượi chạy sang tìm thái thái khóc lóc. Ta vội ôm Phạm Lịch tránh đi, rồi quay về sân mình.
Rất nhanh, ta biết được đầu đuôi câu chuyện.
Đại ca của Phạm Tằng vẫn khát khao có con trai, nhưng Nghiêm thị hình như khó thụ thai. Một thời gian trước, một nha đầu thông phòng của hắn có thai, sau đó được nâng làm thiếp. Hôm nay, vị thiếp ấy từ phòng của Nghiêm thị bước ra, chẳng may trượt ngã – và đứa nhỏ không giữ được. Đã có thể xác định là thai nam.
Đại ca hắn vì thế nổi trận lôi đình. Không ai biết việc vị thiếp ấy ngã có liên quan đến Nghiêm thị hay không, nhưng trước đó, ở trong phòng Nghiêm thị, nàng bắt vị thiếp ấy quỳ rất lâu – điều đó chắc chắn đã khiến nàng ta đi đứng không vững.
Chuyện này, nói to thì to, nói nhỏ thì nhỏ. Ta nghĩ, dù đại ca hắn có muốn con trai đến đâu, có sủng ái tiểu thiếp thế nào, lão gia cũng chẳng thể vì một đứa cháu trai dòng thứ mà làm gì được người con dâu cưới hỏi đàng hoàng. Huống chi, bắt tiểu thiếp quỳ – vợ cả làm thế chẳng có gì sai. Chẳng ai đứng ra chứng minh nàng đã đẩy người ngã.
Nhưng tình cảm vợ chồng giữa họ – và sự tín nhiệm – e rằng đã chấm dứt. Chuyện này cực kỳ bất lợi cho Nghiêm thị. Cha mẹ chồng dù không nói ra, cũng sẽ thấy nàng không có lòng khoan dung. Chồng đã nghi ngờ nàng cố ý hại người, tình cảm rạn nứt, sau này sẽ càng khó có con. Không sinh được con trai, cha mẹ chồng lại càng không vừa ý. Quả là một vòng luẩn quẩn.
Nghiêm gia giáo dưỡng không được cao minh lắm. Nếu định ra tay, ra ngoài càng phải biết giữ kỹ, tránh để bị giá họa oan. Chuyện “sủng thiếp diệt thê” tuy cơ bản không thể xảy ra, nhưng làm cho chính thất bị cha mẹ chồng và chồng lạnh nhạt, biến thành một vật bài trí trong nhà – chuyện ấy, một tay thiếp có tâm cơ vẫn làm được.
Nghiêm thị ngày trước ở kinh thành cũng có chút danh tiếng trong giới tiểu thư khuê các. Chẳng lẽ do nhà nuông chiều quá nên làm gì cũng khá “mạnh bạo”, không thích động não? Nàng gây khó dễ cho vị thiếp này không phải một lần hai lần. Dù chỉ là phạt quỳ hay mắng mỏ, nhưng tổng thể đã tạo ấn tượng nàng không dung được người. Hôm nay vừa xảy ra chuyện, đại ca của Phạm Tằng lập tức nghi ngờ, như ngòi pháo đã được châm sẵn.
Chuyện như thế này, đại khái nhà nào cũng có – ít nhất ở nhà ta ngày xưa, ta đã chứng kiến không ít. Mẫu thân ta chẳng hề tránh né, trái lại, mỗi lần có chuyện như vậy, bà đều kể lại tình tiết rồi phân tích cho ta: ai là người thực sự được lợi, sau này ta nên làm thế nào, thậm chí bà còn dạy ta một vài thủ đoạn để trở thành người cười cuối cùng.
Từ một tiểu thư khuê các trở thành con dâu nhà quyền thế quả thực khá thê lương. Đãi ngộ chẳng cao hơn, nhưng rủi ro thì rất lớn, lại cần nhiều trí tuệ.
Nếu may mắn trụ vững trong hoàn cảnh ổn định – như ta chẳng hạn: hiếu thuận với cha mẹ chồng, giữ gìn quy củ, tình cảm vợ chồng hòa thuận, sinh được con trai, lại chủ động cho chồng nạp thiếp – và vì chưa nắm quyền, chẳng đắc tội ai, trái lại còn giúp đỡ mọi người việc tốt – thì về cơ bản chẳng có gì có thể đả kích được ta. Cuộc sống như thế sẽ khá thảnh thơi.
Vì dù sao, gia tộc ta, cha mẹ chồng, chồng ta, và cả dư luận – tất cả đều là những chiếc ô che chở cho ta. Ta tuân thủ quy tắc họ đặt ra, ắt sẽ được họ bảo vệ – bởi họ phải bảo vệ chính những quy tắc ấy.
Tất nhiên, cũng cần biết cách kinh doanh.
Ta chẳng quan tâm Phạm Tằng có bao nhiêu người đàn bà, cũng chẳng quan tâm hắn sẽ có bao nhiêu đứa con với người khác. Ở thế giới này, chính thất và thứ tử khác nhau một trời một vực – không phải tài năng hay thủ đoạn nào có thể bù đắp. Thiếp sinh con, ta là chính thất cũng sẽ có quyền nuôi dưỡng chúng.
Ta chỉ cần kiểm soát để tuổi của các con thiếp thứ chênh lệch xa với Phạm Lịch – ít nhất là năm tuổi – thì sẽ không có vấn đề gì. Khi chúng còn nhỏ, Phạm Lịch đã lớn. Huống chi, chỉ cần lòng dạ rộng rãi, khéo léo vỗ về và bồi dưỡng, thứ tử chưa chắc không thể trở thành trợ thủ đắc lực.
Vì thế, những nơi ta cần dùng thủ đoạn rất ít. Chỉ cần biết rõ ai là người thực sự uy hiếp ta và Phạm Lịch – vậy là đủ. Còn lại, hễ không gây hại cho chúng ta, ta mặc kệ. Còn việc phân biệt thế nào là có hại, thế nào là không – chỉ có thể dựa vào đầu óc và con mắt của ta, cùng với đôi tai qua hệ thống người hầu khắp Phạm phủ.
Chuyện của Nghiêm thị, ta tuy chẳng để bụng, nhưng nếu ta vẫn ung dung đánh đàn vẽ tranh thì trông có vẻ vô tâm quá.
Lan Chi đang chơi với Phạm Lịch. Ta cầm sách dạy đánh cờ, một tay tự hỏi đường đi, một tay chậm rãi xếp quân trên bàn.
Chương 7 Phạm Tiểu Trư mỗi ngày đến giờ cố định lại tự động buồn ngủ. Ta thay y phục, rửa mặt xong, tính kéo chăn lên giường thì Lan Phương bước vào, nhỏ giọng bẩm báo: “Nhị nãi nãi, Nhị gia vẫn đang ở Hà Đình uống rượu giải sầu.” “Hử? Hắn không đến chỗ Tôn di nương sao?” “Mới rồi Tôn di nương đã sang khuyên Nhị gia về nghỉ. Không biết nói gì, Tôn di nương khóc trở về.” Ta trầm ngâm một lát: “Chuẩn bị vài món ăn nhắm rượu, hâm nóng một bầu rượu, nhóm bếp lò ngoài đó và pha sẵn một ấm trà nóng. Ta sẽ qua ngay.” “Vâng.” Ta thay bộ quần áo thanh lịch, buổi tối không đeo trang sức, khoác thêm áo choàng, tay cầm một chiếc áo khác cho Phạm Tằng, rồi dẫn người đi tìm hắn. “Sao lại tới đây? Chưa ngủ sao?” Phạm Tằng ngẩng đầu hỏi. “Chưa.” Ta nhẹ nhàng khoác áo choàng cho hắn. “Một mình dưới ánh trăng uống rượu, chẳng phải quạnh quẽ lắm sao? Ta đến uống chung với chàng thế nào?” Hắn ngẩng đầu cẩn thận nhìn ta, nắm lấy tay ta, gật đầu, rồi nói: “Hôm nay Nam nhi khác hẳn ngày thường.” “Tốt hay không tốt?” “Ngày thường cũng tốt, lúc này cũng tốt.” Ta đặt bầu rượu lạnh của hắn lên bếp lò hâm nóng, rót cho hai người mỗi người một chén rượu ấm. Nhẹ nhàng cụng chén với hắn, ta uống trước. Hắn mỉm cười, cũng uống cạn. Ta gắp thức ăn vào bát cho hắn, hắn đều ăn ngon lành. Hai người không nói gì nhiều, cứ thế uống rượu, ăn đồ nhắm. Dần dần, vẻ u sầu giữa mày hắn tan đi hơn phân nửa. Uống hết một bầu rượu, ta định lấy bầu thứ hai thì bị hắn ngăn lại: “Ngươi không được uống nữa, uống nhiều hại cho thân thể.” “Vậy cũng được, chúng ta chuyển sang uống trà đi.” Hắn gật đầu. Dùng trà xanh giải rượu, Phạm Tằng khẽ mở miệng: “Ta với đại ca từ nhỏ đã thân thiết. Đại ca là trưởng tử đích tôn, ta chưa bao giờ có ý tranh đoạt. Không hiểu hắn nghe ai xúi giục, gần đây lại bắt đầu phòng bị ta. Ta đã nhiều lần nhường nhịn, tỏ rõ không có ý tranh tước vị hay vị trí gia chủ. Đại ca ngoài mặt nói hiểu lầm ta, nhưng ta biết rõ, hắn vẫn không tin.” Ta vốn đoán hắn đang phiền muộn chuyện này, nhưng không ngờ hắn lại nói thẳng với ta. “Chuyện đời làm sao mọi thứ đều như ý? Chỉ cần không thẹn với lòng, không cần phải quá phiền não. Thời gian sẽ chứng minh nhân tâm, sau này mọi người tự khắc sẽ hiểu chàng.” “Có lúc ta thật muốn tìm nơi non xanh nước biếc ẩn cư, không màng thế tục phân tranh, sống theo ý mình. Dù không còn cẩm y ngọc thực cũng được.” “Chàng nói ngốc quá. Chàng buồn là vì tôn trọng và thương yêu đại ca, nhưng hắn không hiểu chàng. Chàng không thể vì vậy mà muốn buông bỏ tất cả. Dù có khó chịu cũng phải hiếu thuận lão gia và thái thái. Nếu hai vị biết chàng vì u sầu mà muốn rời xa, các ngài sẽ đau lòng đến mức nào?” “Ngươi nói đúng, ta thật hồ đồ. May có nàng nhắc nhở, nếu không ta chỉ lo tình cảm huynh đệ mà quên mất hiếu đạo với cha mẹ, chẳng phải tội càng lớn sao?” Ta mỉm cười: “Đêm khuya rồi, về nghỉ ngơi đi. Mọi việc cứ nghĩ thoáng một chút, sẽ chẳng có gì qua không được.” Hắn gật đầu, nắm tay ta trở về phòng. …… Phạm Lịch được hai tuổi, ta lại mang thai. Thái thái đề nghị đưa Phạm Lịch sang cho bà nuôi để ta yên tâm dưỡng thai, ta không tiện cự tuyệt. Nhưng cậu bé vừa biết chạy là mỗi ngày lại chạy về chỗ ta ăn điểm tâm, đòi xem “đệ đệ trong bụng mẹ”, đến tối mới chịu để người ôm về. Sau này thái thái quản gia sự bận rộn, cuối cùng mọi thứ lại trở về như cũ. Một hôm, ta đang tựa vào ghế đọc sách trong tháp, Phạm Lịch ngồi chơi đoán chữ, bỗng trong viện vang lên tiếng đàn ai oán, bi thương đến xé lòng, khiến ta giật mình. “Là Tôn di nương đang gảy đàn trong phòng.” Phong Lan khẽ bẩm. Ta gật đầu, nắm tay Phạm Lịch, một tay đỡ bụng bầu, dẫn người đến chỗ thái thái để liên lạc cảm tình. Phạm Tằng vẫn đối xử tốt với Tôn di nương, chưa từng lạnh nhạt. Ta cũng không bạc đãi nàng ta, tiền tiêu vặt hàng tháng và mọi thứ chưa từng thiếu. Ta lại thích nữ nhân xung quanh ăn mặc xinh đẹp, nên mỗi khi may đồ mới đều không quên phần nàng. Ngày lễ tết, sinh nhật còn tặng thêm trang sức. Cuộc sống của Tôn di nương vốn dĩ khá thoải mái. Nhưng gần đây, Phạm Tằng cùng đám bằng hữu lại mê một hoa khôi thanh lâu tên Lan Đình. Nghe nói nàng ta là tài nữ, đầy bụng thi thư, khiêu vũ tuyệt mỹ, lại là thanh quan bán nghệ không bán thân. Người hầu theo Phạm Tằng về báo rằng hắn chưa từng chạm vào nàng, chỉ ngưỡng mộ tài hoa. Ta cũng yên tâm — miễn hắn không làm bậy, không nhiễm bệnh tật, ta mặc kệ hắn đi “hồ nháo”. Hắn mới hai mươi tuổi, kiến thức về nữ nhân còn hạn chế. Trong nhà mỹ nữ tuy nhiều nhưng đều là con nhà đàng hoàng. Bỗng gặp một phong lưu tài nữ thanh lâu, lại còn “hoa sen trong bùn”, hắn bị mê hoặc cũng là bình thường. Cả phủ trên dưới đều biết chuyện, nhưng vì ta đang mang thai, không ai dám nói. Ta cũng vui vẻ giả vờ không biết. Phạm gia các đời đều là thư hương môn đệ. Với thân phận của Lan Đình, lão gia tuyệt đối không cho nàng vào phủ, dù là thiếp hay nô tỳ. Phạm Tằng nhiều nhất chỉ có thể chuộc thân, mua ngoại trạch an trí nàng. Nhưng việc đó cần rất nhiều bạc. Ta không có sẵn tiền. Của hồi môn trước đều đầu tư vào trang trại, mua đất qua Điền quản sự. Tiền trong tay ta đều dùng để sinh lời. Hàng năm thu nhập từ trang trại, ta lại tiếp tục mua thêm đất. Hiện tại đất đai đã tăng đáng kể. Ta sống trong phủ, chi tiêu hàng tháng đầy đủ, lại chẳng cần mua sắm gì, nên tay không giữ nhiều tiền mặt. Ta đoán Phạm Tằng cũng không đến mức không biết xấu hổ mà mở miệng xin tiền vợ vì chuyện này. Vốn riêng của Phạm Tằng do Châu Nhi và Xuyến Nhân quản lý. Sau này Châu Nhi đi nơi khác, Xuyến Nhân giao hết cho ta. Phạm Tằng thậm chí không rõ mình có bao nhiêu tiền, khi hết thì lấy từ nhà. Số bạc đó chỉ đủ mua một tiểu trạch, chứ chuộc thân hoa khôi thanh lâu thì chắc chắn không đủ. Ta cố ý giữ một phần ngân phiếu, đổi thành khế đất, chỉ chừa hơn một ngàn lượng bạc — đủ cho chi tiêu bình thường của hắn, nhưng không đủ để “kim ốc tàng kiều”. Dù sao hắn cũng cho rằng nói chuyện tiền bạc là thô tục, nên chưa từng hỏi rõ số lượng. Nếu không đạt được người mình muốn, có lẽ hắn sẽ tỉnh ra và hiểu giá trị của quyền lực cùng tiền tài. Một mũi tên trúng hai đích cũng hay. Tôn di nương chắc chắn đã nghe tin đồn, nên ngày nào cũng ủ ê, bi thương. Ta không ngăn cản, để Phạm Tằng tự nhìn thấy, tự nghe được. Ta muốn xem hắn là người có mới nới cũ hay có mới mà vẫn không quên cũ. Nếu là loại sau, hắn còn cứu vãn được. Nếu không, ta chỉ cần chuyên tâm sinh con, nuôi con. Đến phòng thái thái một lát, Nghiêm thị cũng tới. Ngồi đến xế chiều, ta cáo từ. Nghiêm thị cũng đứng dậy: “Ta đưa đệ muội một đoạn đường.” Trên đường, Nghiêm thị thêm mắm thêm muối kể tin đồn bên ngoài, giọng đầy ác ý và chua chát. Ta hơi khó chịu nhìn nàng ta. Lúc mới về làm dâu, Nghiêm thị còn có khí chất, chỉ đôi khi đối xử không tốt với hạ nhân. Giờ chỉ vì bị chồng lạnh nhạt hai năm mà tâm tính thay đổi ghê gớm, giống hệt bà thím chanh chua ngoài chợ. Nghiêm thị nói xong, ta mỉm cười: “Đa tạ tẩu tử quan tâm. Chờ Nhị gia về, ta sẽ hỏi hắn. Nhân phẩm của Nhị gia, ta rất tin tưởng. Tám phần là tin đồn thất thiệt bên ngoài. Tẩu tử sao lại tin thật chứ?” Nghiêm thị ngẩn ra, “Ngươi thích tin hay không thì tùy”, rồi vung khăn quay đi. Ta mỉm cười, dẫn theo đám mỹ nhân của mình trở về viện. Tiếng đàn đã ngừng. Lan Phương đến bẩm: Phạm Tằng đã về, đang ở phòng Tôn di nương. Ta gật đầu, thong thả về phòng mình. “Phong Lan, những lời Nghiêm thị nói hôm nay, có truyền ra ngoài không?” “Không ạ. Tiểu thư chưa cho phép, nô tỳ và Lan Chi tuyệt đối không hé răng. Nhưng mấy tiểu nha hoàn đi theo không được dặn dò, e là đã truyền ra phủ rồi.” Ta gật đầu. Vậy là không bao lâu nữa sẽ đến tai thái thái và Phạm Tằng. “Nếu Nhị gia lén hỏi các ngươi, cứ nói nguyên văn những gì Nghiêm thị đã nói, không được giấu.” “Vâng.” Không bao lâu, Nghiêm thị bị thái thái gọi lên mắng một trận. Phạm Tằng cũng bị thái thái giữ lại nói chuyện rất lâu. Riêng ta không bị gọi, thái thái chỉ sai người mang rất nhiều thuốc bổ đến — coi như bù đắp. Sau khi hỏi qua Phong Lan những gì Nghiêm thị đã nói với ta, Phạm Tằng mới hơi hổ thẹn đến phòng ta. Ta đang định ngủ, thấy hắn thì cười: “Sao lại đến đây? Ta còn tưởng chàng ở chỗ Tôn di nương chứ.” “Nam nhi, ta… cũng không phải cố ý giấu ngươi. Sự tình không phải như lời đồn.” Ta lặng lẽ nhìn hắn một lúc, đến khi hắn hơi không tự nhiên mới lên tiếng: “Chuyện của Nhị gia, ta lại là người cuối cùng trong nhà biết được. Hôm nay Tôn di nương gảy đàn bi ai, ta còn lo lắng cho nàng. Hóa ra nàng cũng biết chuyện. Ngược lại ta chẳng hay biết gì, thật là ta có lỗi với Nhị gia.” “Nam nhi, đừng nói vậy. Là vì ngươi tin ta nên mới không nghĩ ngợi lung tung, không để ý tin đồn. Là ta có lỗi với ngươi mới đúng. Ngươi đang mang thai, ta mới dặn hạ nhân không được nói trước mặt ngươi. Không ngờ đại tẩu lại nói với ngươi như thế.” “Đại tẩu nói chàng là kẻ phóng đãng, trầm mê tửu sắc. Những lời ấy ta đương nhiên không tin.” Phạm Tằng nắm tay ta, ngồi xuống bên cạnh, chậm rãi kể: “Chuyện này ta vốn định nói với ngươi. Vị Lan Đình cô nương kia tuy thân ở thanh lâu nhưng không phải ta quen biết nàng ở đó. Trước khi thành thân với ngươi, có lần ta cứu một cô nương nhảy cầu tự vẫn, chính là Lan Đình. Cha nàng là tiểu quan viên bị xử trảm, nàng bị biếm làm nô tịch, vì nhan sắc xinh đẹp nên bị thanh lâu mua về. Nàng muốn giữ sạch sẽ nên mới nhảy cầu. Ta cứu nàng lên, không lâu sau nàng bị mang đi. Sau này gặp lại, nàng đã thành hoa khôi thanh lâu. Nàng nói với ta, thà chết lúc đó còn hơn sống những ngày như bây giờ. Ta vì vậy mà luôn thấy mình có trách nhiệm với nàng…” Ta thầm nghĩ: Cái lý lẽ này! Người được cứu không biết ơn, ngược lại cố tình khiến người ta day dứt. Vị Lan Đình cô nương này không phải dạng vừa đâu.Chương 8
— Thế chàng có tính toán gì không? — Ta hỏi Phạm Tằng
— Ta định chuộc thân cho nàng ta. Nàng tuy ở thanh lâu nhưng vẫn còn thân trong sạch. Ta nghĩ lão gia và thái thái sẽ đồng ý.
Ta nghe xong chỉ muốn lắc đầu. Khờ quá, ngây thơ quá.
Nhưng ta hy vọng hắn sẽ tự vỡ lẽ. Chuyện này mà hắn trải qua được, ắt sẽ trưởng thành hơn một bậc.
Vì thế ta chẳng góp ý gì nhiều, chỉ nhắc:
— Biểu muội… à Tôn di nương, dạo này uống thuốc nhiều lắm. Ta thân thể không tiện, chàng tuy bận chuyện bên ngoài, nhưng cũng nên để ý săn sóc nàng một chút.
— Ta sai rồi — hắn thở dài — Hễ làm việc gì là ta dễ cuốn theo, quên mất những thứ khác. Bệnh tình của biểu muội ta cũng chẳng để ý. Bụng nàng đã to thế này, ta cũng chẳng ở bên cạnh nàng được mấy bữa. Thực sự không phải.
Ta mỉm cười:
— Ta buồn ngủ rồi. Chàng cũng đi nghỉ đi.
— Ta hôm nay ở lại với nàng.
Ừ, cũng được. Chẳng qua thêm một người sai vặt thôi. Ta mặc hắn ôm, nghiêng má hắn hôn một cái, rồi nhắm mắt ngủ.
Chẳng bao lâu thì quả nhiên Phạm Tằng vấp phải trắc trở.
Lão gia và thái thái dứt khoát không đồng ý rước một ả kỹ nữ vào phủ, dù nàng có là “thanh quan” đi nữa. Tú bà bên lầu xanh cũng chẳng chịu thả Lan Đình ra. Con gà đẻ trứng vàng đang độ sung sức, ai đời bán dễ dàng? Huống chi người đến chuộc chỉ là thằng con thứ của Phạm gia, chẳng quan chẳng chức.
Chính vào lúc lão gia và thái thái đang nóng lòng mong cháu thứ hai, lúc Phạm Tằng ngày đêm rối rắm vì Lan Đình, thì ta sinh thêm một thằng bé nữa: Phạm Dược. Vẫn là lão gia đặt tên.
Phạm Dược vừa đầy tháng, Điền quản sự cho người về báo: Phạm Tằng đang tra lại cái án năm xưa của cha Lan Đình, muốn lật lại bản án cho ông ta.
Ta hơi bất ngờ, nhưng cũng mừng. Không kể thành bại, hắn biết nghĩ sang hướng khác – điều ấy khiến ta bắt đầu trông đợi hắn nhiều hơn một chút. Vở kịch này xem ra có phần hay.
Cha Lan Đình ngày trước bị trị tội vì tham ô và giết người. Lan Đình bảo Phạm Tằng rằng cha nàng bị oan. Phạm Tằng mất mấy tháng trời, đến tận nhà người bị hại trong dân cũng lặn lội về hỏi vài lần, cuối cùng phát hiện: không hề oan sai. Cha nàng quả thực chẳng phải quan tốt lành gì.
Phạm Tằng mất mát. Hắn không thể hoàn thành cái kịch bản “anh hùng cứu mỹ nhân” trong đầu nữa. Mỹ nhân đúng là con gái tham quan – mà tham quan thì đúng là thứ hắn ghét nhất.
Hắn ủ rũ mấy ngày. Không hiểu Lan Đình dùng lời lẽ gì mà lại dụ được hắn. Rồi nàng bày cho hắn một “kế”: chỉ cần sửa lại danh sách trên quan phủ, đem thân phận của nàng với một đứa nô bộc ngày xưa trong nhà đổi cho nhau, thế là nàng không còn dính dáng gì đến phạm nhân nữa, tự nhiên có thể chuộc thân. Nàng bảo không cần lo tú bà có đồng ý hay không – nàng tự có cách.
Chuyện này đúng vào tay đại ca Phạm Tằng đang quản. Đại ca hắn dĩ nhiên biết lão gia và thái thái nghĩ gì, chẳng có lý gì giúp hắn. Ta biết thế nên chẳng lo Phạm Tằng có làm bậy được.
Ta chỉ muốn xem: đến lúc hắn nhận ra tâm địa thật của người đàn bà mà hắn tin yêu, hắn sẽ chọn thế nào.
Rốt cuộc hắn không đến tìm đại ca, mà đến tìm ta.
Lúc ấy Phạm Dược đã sáu tháng. Thằng bé bị đãi ngộ kém hơn anh nó nhiều – Phạm Tằng chỉ ôm nó vài lần là cùng. Nhưng nói thật, chúng ta cũng chẳng thiếu hơi hắn.
— … Lan Đình nàng nóng lòng thoát thân, ta hiểu — hắn nói, giọng trầm xuống — nhưng làm thế này, ta thấy chẳng ổn chút nào.
Ta gật đầu. Ừ, thằng này cuối cùng cũng không đến nỗi ngốc.
— Nếu chàng làm vậy, ai sẽ bị ảnh hưởng trực tiếp?
— … Đại ca ư?
— Lan Đình là hoa khôi thanh lâu, người ta dòm ngó từng li từng tí. Thân thế của nàng e rằng sớm bị moi sạch. Giữa lúc đó nàng bày cho chàng cái kế này, chẳng khác nào bắt đại ca phải trước mặt Hoàng thượng và Ngự sử mà lãnh cái tội bất lực. Ai cũng biết gốc tích của nàng – sửa danh sách có ích gì? Chỉ càng chứng minh đại ca vô năng thôi. Chàng định vì một người mà liên lụy cả nhà sao?
— Dĩ nhiên không — hắn đáp ngay — ta vốn đã phản đối việc đó.
— Vậy Lan Đình làm sao biết chàng có thể làm được chuyện này? Chàng có phải quan viên đâu?
— Thanh lâu vốn là nơi tin tức nhanh nhạy nhất. Nàng biết đại ca ta đang giữ chức ấy cũng chẳng khó… — hắn bỗng nhăn mặt — … hay là có người đứng sau lợi dụng nàng, rồi mượn tay ta để hãm đại ca?
Ta chẳng bảo đúng hay sai, chỉ thủng thẳng nói:
— Cũng có thể chỉ là trùng hợp, nàng cầu đúng chàng. Nhưng chẳng ngại tra một phen xem mấy năm nay nàng lui tới với ai, trong đó có kẻ thù của lão gia và đại ca không?
Điều tra mất mấy tháng mới ra kết quả.
Lan Đình tuy là “thanh quan”, nhưng trước sau đã thân thiết với không ít đàn ông. Và trong số đó, quả thực có kẻ địch của Phạm gia.
Phạm Tằng sụp đổ.
Cô gái băng thanh ngọc khiết trong mắt hắn, hóa ra đã qua lại với bao nhiêu người, lại chẳng còn trinh tiết từ lâu. Cái gọi là “thanh quan” chỉ là chiêu trò câu khách của lầu xanh. Và có khi, nàng còn được sai bảo để hãm hại Phạm gia.
Hắn đau đớn, nhốt mình trong thư phòng mấy ngày liền.
Một bữa ta uống trà, thong thả nói với hắn:
— Lúc chàng cứu nàng, nàng còn chưa sa chân vào bùn. Chẳng ngại tra lại thử, thuở bé nàng thế nào, nhân phẩm ra sao. Nếu nàng từng là người tốt, thì lúc ấy chàng chẳng cứu uổng, cũng chẳng gửi nhầm tình cảm.
Phạm Tằng nghe lời, lại đi tìm những nha hoàn, gia nhân ngày trước trong nhà nàng, kể cả cái nha đầu định đổi thân phận với nàng.
Kết quả tra được: Lan Đình từ nhỏ đã ác độc. Mới mười tuổi, nàng đã đánh chết hạ nhân giữa thanh thiên bạch nhật. Nhưng nàng thông minh, cầm kỳ thư họa học rất nhanh, lại có thủ đoạn. Mẹ cả mất sớm, vậy mà nàng vẫn bắt nạt được mấy bà thiếp của cha mình, khiến họ ngoan ngoãn như cún.
Lần này Phạm Tằng không sụp đổ nữa – hắn nổi khùng:
— Mẹ nó! Ta tưởng nàng ta hiền lành khổ sở, hóa ra lại là loại đàn bà nham hiểm thế này! Mà ta cứ tâm tâm niệm niệm, tưởng mình có lỗi với nàng, muốn cứu nàng ra khỏi lửa…
Nói thật, ta hơi nể Phạm Tằng. Chuyện bao năm trước, hắn vẫn moi được sạch sẽ. Lại kiên nhẫn, tra mấy tháng trời cũng chẳng nản, nhất định phải lật ra sự thật. Quả là nhân tài. Nhân tài… đi điều tra?
— Chuyện này, ngay từ đầu chàng đã sai rồi — ta cười, tay nắm lấy tai hắn.
— Ta sai? — hắn trố mắt.
Ta cười lớn hơn một chút:
— Chuyện “nông phu và rắn”, chàng còn nhớ chứ? Chàng cứu mạng nàng, không cầu báo đáp – chuyện ấy đến đó là xong. Sau này gặp lại, nàng chỉ nói một câu “sao chàng nỡ cứu thiếp, để bây giờ thiếp chìm trong khổ ải”, thế là chàng liền cảm thấy mình nợ nàng. Không buồn cười sao? Nàng có thực sự muốn chết không? Nếu muốn thật, lần đầu chàng cứu thoát, lần sau nàng lại tìm chết. Còn chàng, lúc thấy người nhảy sông, chẳng lẽ phải hỏi “nàng có muốn ta cứu không, nếu nàng muốn chết thật thì ta đi ngang”? Vậy nên chàng sai ngay từ lúc bắt đầu. Chàng cứu người không sai, nhưng sai ở chỗ chàng nhìn lầm người. Thấy nàng xinh đẹp, thấy nàng tài hoa, thấy nàng từng muốn tự vẫn, thế là chẳng cần tra cứu, chàng liền tin nàng là người tốt. Trông mặt mà bắt hình dong đã đành, nhưng tài với đức đâu phải lúc nào cũng đi cùng nhau? Trong sử sách, bao nhiêu kẻ gian thần đều là những bậc tài hoa lỗi lạc. Chàng nghĩ viết thơ hay thì ắt có nhân cách tốt?
— Nam Nhi… nàng đã biết từ đầu? — hắn ôm eo ta, cằm tựa lên vai.
— Ta có thần thông đâu. Lần đầu nghe chàng kể, ta chỉ thấy hơi kỳ: rõ ràng chàng cứu người, là việc tốt, sao lại thành ra mắc nợ? Nhưng lúc đó ta sắp sinh Dược nhi, chẳng nghĩ sâu. Mãi sau khi chàng tra ra cha nàng là tham quan, lại thấy nàng bày cái kế không chính đáng, ta mới nghi gia giáo và nhân phẩm của nàng không ổn, mới bảo chàng đi tra cho ra nhẽ.
— Nam Nhi ơi — hắn ôm chặt eo ta — cảm ơn nàng, lúc ta hồ đồ, nàng vẫn chẳng bỏ, còn chỉ cho ta đường.
— Nói gì lạ thế. Mình là vợ chồng, một thể cả mà. Chuyện này tuy ngoài kia đồn ồn ào, danh tiếng chàng có hơi tổn hại, nhưng rồi cũng qua. Chỉ có điều, mấy hôm nay lão gia và thái thái lo cho chàng mất ăn mất ngủ: vừa sợ chàng bị lừa, vừa sợ chàng vì Lan Đình mà làm liều. Chàng hãy ngoan ngoãn ở nhà một quãng thời gian, đọc sách, làm tròn chữ hiếu với cha mẹ.
— Để ta còn ở bên nàng và các con…
Ta nắm hai tai hắn, kéo lại, hôn lên má:
— Nói thật, lần này chàng làm ta bất ngờ đấy. Chuyện mấy năm trước mà chàng cũng tra ra được. Giỏi thật đấy.
Hắn đỏ mặt, mắt nhìn lảng đi:
— Ta làm việc gì cũng chuyên tâm thế đấy. Hễ đã làm là phải làm đến cùng.
Phạm Tằng ngây thơ thật, nhưng làm việc thì chuyên tâm, cố chấp, nhẫn nại, tỉ mỉ – quả là nhân tài đáng để bỏ vốn. Chỉ có cái tính quá ngay thẳng, ta chẳng biết sau này thành hay bại.
Về tình cảm, hắn là đại nam nhân điển hình: thấy yếu đuối thì thương, thấy đẹp thì động lòng. Hoa tâm, nhưng cũng chung tình – biểu muội theo hắn bao nhiêu năm, dù hay cãi nhau ỏm tỏi, hắn vẫn chẳng bỏ. Thích mới nhưng không quên cũ. Đúng kiểu “ngựa đực” tiêu chuẩn.
Nói thật, ta hiểu cái tính ấy. Nếu kiếp trước ta không làm đàn bà, trừ khi gặp đúng người thực sự khiến ta si, bằng không ta cũng chẳng khác hắn là mấy. Trăm hoa đua nở, mỗi hoa mỗi vẻ, nhiều hoa chẳng hơn một bông sao? Huống chi thời này, chuyện ấy lại hợp lẽ, hợp pháp. Với con mắt đàn ông, ta chẳng thấy đó là tật xấu gì to tát.
Từ bữa ấy, Phạm Tằng đóng cửa đọc sách thật. Có ra ngoài kết giao bạn bè, cũng chẳng lui tới chỗ ô trọc nữa. Thái thái cho gọi ta sang, khen một hồi: bảo ta có khí độ, gặp việc không khóc không ăn vạ, chẳng làm người đời chê cười; lại biết khuyên chồng, khiến trượng phu hồi tâm, quay về với vợ con.
Ta chỉ biết cười trừ, nhưng quà thì vẫn nhận. Bà cho ta một chiếc vòng ngọc – của hồi môn ngày xưa bà vẫn đeo hồi son trẻ. Tuy không phải bảo vật truyền gia, nhưng tấm lòng của bà thì rõ. Chuyện này chắc khiến Nghiêm thị càng thêm căm ta.
Đến ngày cho các con bắt đồ đoán tương lai, Phạm Lịch bắt trúng quan ấn – lão gia mừng lắm. Lần này Phạm Dược bắt trúng bút với sách – lão gia cũng chẳng thất vọng, còn bảo học hành là tốt rồi. May mà không có món gì quá đáng. Ta cứ nghĩ mãi về chuyện Cổ Bảo Ngọc bắt đồ: sao lại bày cả son phấn lên? Người ta bày đồ tốt lành để cầu may, ai đời bày mấy thứ con gái dùng?
Chương 8
Phạm Dược ở ngoài đại sảnh chọn đồ đoán tương lai, còn bên nữ quyến chúng ta thì Nghiêm thị bỗng nhiên ngất xỉu.
Mời thầy thuốc đến xem mới biết: nàng có thai.
Ta thấy buồn cười. Cái kiểu ngất xỉu lúc nãy của nàng trông thế nào cũng giả, lại còn cố ý chọn đúng ngày hôm nay để thiên hạ đều biết – rõ ràng là muốn giành lấy hào quang.
Muốn giành thì giành đi. Ta và Phạm Dược chẳng cần thứ hào quang ấy.
Từ hôm đó, hễ gặp ta, Nghiêm thị lại ưỡn cái bụng còn chưa kịp nhô lên, thái độ kiêu kỳ hệt gà mái mới đẻ.
Thái thái lén dặn ta:
— Nó đang mang thai, con cố nhịn nó một chút.
— Thái thái yên tâm. Kính trọng chị dâu cả vốn là bổn phận của con. Huống chi nàng ấy đang mang thai.
Những ngày sau, ta chủ động tránh mặt Nghiêm thị. Bắt đầu dạy Phạm Lịch học, phần lớn thời gian ta đều dành để đọc sách và viết chữ cùng nó. Phạm Dược cũng chẳng hiếu động như anh, chỉ thích quấn quýt bên ta và Phạm Lịch – nuôi rất dễ. Ta muốn làm gì thì làm, chẳng để chuyện của kẻ không ưa mà ảnh hưởng đến cuộc sống của mình và các con.
Bụng Nghiêm thị ngày một to, thì Lan Chi cũng có thai.
Ta liền đưa nàng với Phong Lan lên làm di nương.
— Hai người là phụ tá đắc lực của ta. Một đứa có con với Nhị gia, một đứa chưa có – nhưng ta chẳng nặng bên nào, thăng cho cả hai. Khoảng thời gian này, Phong Lan vất vả một chút, kiêm luôn việc của Lan Chi. Còn Lan Chi, cứ an tâm dưỡng thai, miễn đi thỉnh an. Tự đi chọn lấy bà vú và nha đầu ưng ý.
— Tạ tiểu thư – cả hai cùng khấu đầu.
Sau đó ta dẫn các nàng sang lạy thái thái. Làm xong gia lễ, các nàng chính thức thành hai vị di nương mới của Phạm Tằng.
Lan Chi có thai – dù là thiếp, nhưng thời này người ta coi nhiều con là nhiều phúc. Thái thái tự nhiên mừng, ban thưởng xong mới cho các nàng lui.
— Đệ muội thật hiền lương – Nghiêm thị bỗng cất giọng – Nha đầu của hồi môn mà đều thành thiếp của Nhị gia cả rồi, thế chẳng phải đệ muội không còn ai sai bảo nữa sao?
Thái thái nghe vậy, vội bảo ta đi chọn thêm người. Ta cười nhận.
— Ta cũng tặng cho đệ muội một người – Nghiêm thị tiếp lời – Là Xuân Đào, may vá nhất đẳng đấy nhé.
Ta hơi ngỡ ngàng, nghiêng đầu nhìn thái thái, chậm rãi hỏi:
— Xuân Đào chẳng phải là nha đầu hồi môn của tẩu tử sao?
Nha đầu hồi môn thường là người một nhà, ai lại đem cho vợ của em chồng? Người khác cũng chẳng dám nhận – lỡ là nội gián thì sao?
Ta biết Xuân Đào. Hồi làm nha đầu hồi môn mới mười tuổi, vì khéo tay, may vá rất giỏi, nên dù còn nhỏ cũng được đi theo. Mấy năm nay lớn lên, dung mạo nẩy nở, đúng là một mỹ nhân. Lại lanh lợi, làm việc nhanh nhẹn, chẳng phải dạng có tâm cơ gì. Không thể đặt bên cạnh để bồi dưỡng thành quản sự, nhưng làm chuyên viên may vá cho gia đình thì rất tốt. Nghiêm thị đã muốn tặng, ta tự nhiên muốn nhận.
Nhưng mỹ nhân như thế, đại ca Phạm Tằng chịu bỏ? Nàng vội vàng đuổi Xuân Đào đi, chẳng lẽ có manh mối gì rồi?
Thái thái trong mắt cũng lóe lên vẻ ngạc nhiên. Bà nghĩ một lát rồi bảo ta:
— Xuân Đào ta cũng biết, là đứa có tài. Nếu đã là tấm lòng của tẩu con, vợ lão Nhị à, con cứ nhận đi.
Có thái thái nói thế, ta yên tâm, liền cười đáp:
— Vậy con cảm ơn tẩu tử. Con đang cần một nha đầu giỏi việc đây.
Nghiêm thị đi rồi, thái thái mới trấn an ta:
— Nó sắp sinh, con cố nhịn một chút. Dù sao người về chỗ con, chẳng phải đều theo con an bài sao.
Ta bật cười:
— Thái thái nói quá lời rồi. Con vô duyên vô cớ được một nha đầu tốt, là con có phước mới đúng. Chỉ sợ đắc tội đại ca, khiến huynh ấy hiểu lầm con và Nhị gia.
— Hứ, vợ nó muốn tặng người, nó có gì mà hiểu lầm? Con yên tâm, có ta ở đây.
Thế là Xuân Đào vào viện ta, dập đầu lạy.
Ta cho nàng đứng dậy:
— Ta còn đang ngỡ ngàng vì chuyện này đây. Hôm nay ta chỉ sang thái thái nói chuyện phiếm, tẩu tử bỗng dưng đem nàng cho ta. Nàng có biết vì sao không?
Nàng cắn môi, lại quỳ xuống:
— Đại nãi nãi… dung không được nô tỳ. Dù người ngoài nghĩ thế nào, nô tỳ chưa bao giờ muốn làm di nương. Nô tỳ xin thề với trời.
— Đứng lên đi. Từ hôm nay, nàng phụ trách việc may vá trong viện ta. Ta nghe nói nàng rất giỏi khoản này. Những chuyện khác không cần lo. Vào viện ta rồi, tức là người của ta.
— Dạ, thưa Nhị nãi nãi – nàng dập đầu rồi đứng dậy lui ra.
Dung mạo Xuân Đào rất diễm lệ, nhất là đôi mắt tròn xoe như cánh hoa đào, vô cùng đặc biệt. Ta định sau này bắt nàng mặc toàn đồ màu hồng. Tiểu mỹ nhân thế này, dắt bên cạnh rất có mặt.
Buổi tối, ta kể chuyện này với Phạm Tằng. Hắn cười:
— Tẩu tử vẫn thích ghen thôi. Mà Xuân Đào cũng chẳng phải hạng tầm thường.
Ta gật đầu:
— Đích thực diễm lệ vô song.
Hắn xích lại gần, hôn ta một cái:
— Vậy ta phải tránh xa một chút. Nàng ta có thể là người đại ca để mắt đấy.
Ta nhéo mũi và tai hắn:
— Khôn ngoan đấy. Hôm nay nàng ta đã bảo với ta, nàng không muốn làm thiếp. Người ta muốn sau này lấy chồng. Chàng tưởng hễ ta mang ai về là đều để dành cho chàng hết à?
Hắn ôm ta cười ha hả.
Một thời gian sau, đại ca Phạm Tằng hình như chẳng có phản ứng gì với chuyện Xuân Đào – chắc Nghiêm thị chỉ nghi ngờ oan. Ta bèn hỏi ý Xuân Đào, giúp nàng lấy chồng, nhưng vẫn giữ nàng lại trong viện để quản lý việc may vá.
Tiện thể, ta gọi Lan Phương và Lan Chỉ đến, hỏi các nàng muốn làm thiếp cho Nhị gia hay lấy tôi tớ trong phủ.
Hai nàng nhìn nhau. Lan Phương hỏi:
— Thưa tiểu thư, nếu lấy tôi tớ, chúng con còn được hầu hạ ngài không?
— Tự nhiên là được – ta gật đầu – Các ngươi từ nhà mẹ đẻ đi theo ta, ta tin nhất chính là các ngươi. Dù có lấy chồng, ta cũng phải giữ các ngươi lại mà dùng chứ.
Bốn “Lan” này, ta đều đào tạo như những nữ quản gia, đứa nào cũng có năng lực, cũng kín miệng. Nếu vừa gả là mất, ta mới mệt.
Lan Phương và Lan Chỉ đều chọn lấy chồng. Có lẽ vì thấy vết xe của Lan Chi và Phong Lan: Phạm Tằng ngày thường ở chỗ ta nhiều nhất, sau đó đến Tôn di nương, cuối cùng mới đến các nàng. Các nàng dung mạo xinh đẹp, ít nhất đẹp hơn Tôn di nương, vậy mà Phạm Tằng hình như chẳng mấy để ý.
Cũng như Châu Nhi và Xuyến Nhân. Châu Nhi bị thái thái gả đi; Xuyến Nhân thì từ lúc xảy ra vụ Lan Đình, đã đến cầu xin ta thả nàng ra ngoài lấy chồng. Ta hỏi ý Phạm Tằng một câu, rồi cho nàng đi.
Phạm Tằng hình như chưa bao giờ để bụng mấy nha đầu thông phòng. Có lẽ vì dễ dàng có được, nên chẳng quý? Thời này, nam nhân coi cơ thiếp như đồ vật, thậm chí còn đem tặng, đem đổi cho nhau. Dĩ nhiên, gia phong Phạm gia chưa đến mức ấy.
Nghiêm thị lần này mang thai cũng rất khó sinh. Rặn một ngày trời, suýt chết mới sinh được một bé gái.
Chẳng biết có phải vận may không tốt không? Lão gia và đại ca đều thất vọng, thái thái cũng thở dài, rồi dắt ta vào chăm sóc sản phụ và đứa bé.
Mặt Nghiêm thị trắng bệch, không chút máu. Lần sinh này thực sự làm nàng hao tổn nguyên khí. E rằng phải dưỡng vài năm mới có thể sinh tiếp.
Nửa năm sau, Lan Chi cũng sinh – một bé gái.
Thái thái bảo: tại Nghiêm thị sinh con gái trước, nên Lan Chi mới sinh con gái theo. Ta tự nhiên biết chẳng có chuyện ấy, nhưng người xưa mê tín, chẳng nói đạo lý được.
Dạy Phạm Lịch được một thời gian, thấy nó đã nắm vững căn bản, ta muốn mời một sư phó về dạy. Lão gia và Phạm Tằng bèn kiểm tra nó.
Kết quả lão gia cực kỳ hài lòng, khen Phạm Lịch không tiếc lời, rồi chuyên mời một vị sư phụ đức cao vọng trọng về dạy tại gia. Phạm Lịch ngày nào cũng đến lớp.
Phạm Lịch từ nhỏ đã sớm hiểu chuyện. Tuy được cả nhà cưng chiều, nhưng mới tí tuổi đã biết đối nhân xử thế, biết nhìn sắc mặt người khác. Những điều ấy, chắc nó học được từ đại bá và đại bá mẫu của nó; rồi cả quãng thời gian ta mang thai Phạm Dược, trong phủ đồn thổi linh tinh, Phạm Tằng vì ả kỹ nữ mà suýt bỏ bê hai mẹ con ta; rồi lúc Phạm Dược chào đời, Phạm Tằng chưa từng bế đứa em… Những sự lạnh nhạt và coi thường ấy đều thúc đẩy nó trưởng thành sớm.
Với ta, những chuyện ấy chẳng ảnh hưởng gì. Nhưng với một đứa trẻ, người cha vốn luôn yêu thương bên cạnh bỗng dưng biến mất – đó là cú sốc rất lớn.
Nó còn nhỏ mà dường như đã biết mình phải gánh vác trách nhiệm. Vì thế nó cực kỳ nghe lời ta, lại cực yêu thương Phạm Dược. Ta biết nó chưa từng chịu ấm ức thực sự. Việc sớm hiểu chuyện tuy khiến nó mất đi sự ngây thơ hồn nhiên, nhưng bù lại nó thành một tiểu nam tử hán kiên cường. Ta thấy chẳng có gì đáng buồn cả.
Ta thương con, nhưng nhất định không nuông chiều để chúng trở thành những kẻ ngây thơ yếu đuối. Ta muốn chúng trở thành những người đàn ông có thể vượt qua mọi phong ba và thất bại.
Phạm Dược cũng giống anh nó. Phạm Tằng đã bỏ lỡ một khoảng thời gian rất dài sau khi nó chào đời, sau này có gặp lại cũng chẳng mấy thân thiết, cũng chẳng nghĩ đến việc bù đắp. Vì thế Phạm Dược tuy tính ôn hòa, nhưng khá lãnh đạm. Trừ ta và Phạm Lịch, nó rất ít khi lộ lòng thật với ai.
Hai đứa con trai này, vì Phạm Tằng nhiều lần chưa chín chắn và thiếu quyết đoán, đều ít nhiều bị ảnh hưởng. Hiện tại và cả sau này, chúng sẽ càng tin tưởng và nương tựa vào ta hơn là người cha chỉ kịp… cung cấp tinh trùng.
Sau khi Phạm Lịch bắt đầu đi học, ta lại có thai.
Chẳng lẽ thể chất ta dễ thụ thai? Hay tại… sinh hoạt quá thường xuyên?
Trước đây, lúc chưa muốn có con, ta vẫn cho Phạm Tằng ăn cần tây để tránh thai. Tuy là mẹo dân gian thô sơ, nhưng rất hiệu quả, mà người ở đây chẳng ai biết. Đây là phương pháp kế hoạch ta và vợ từng dùng kiếp trước – hữu hiệu, lại vô hại. Sau khi sinh Phạm Lịch, suốt một thời gian dài không có đứa nào gần tuổi với nó ra đời – đó là bằng chứng rõ nhất.
Vì Phạm Lịch đã bắt đầu đi học, ta mới ngừng tránh thai cho Phạm Tằng, để Lan Chi có thể sinh con – sau này già còn có người nương tựa. Ở đây, thiếp thất cả đời không con thường có kết cục chẳng tốt đẹp gì.
Vậy mà chính ta lại dính bầu.
Ba đứa là quá đủ rồi. Thêm nữa, ta sợ sẽ lơ là một đứa nào đó. Vì thế về sau, tốt nhất vẫn nên tiếp tục kế hoạch hóa cho Phạm Tằng.
Lão gia muốn rèn luyện năng lực cho Phạm Tằng, liền phái hắn về quê kiểm tra sản nghiệp của gia tộc.
Lan Chi phải chăm con nhỏ, ta bèn cho Phong Lan đi theo hầu hạ hắn.
Tôn di nương cũng nói muốn đi. Nàng thân thể không tốt, ta để Phạm Tằng tự quyết định. Hắn do dự hồi lâu, cuối cùng vẫn đồng ý.
Ta nắm tai hắn, kéo xuống, một tay ôm cổ, cắn nhẹ lên môi hắn một hồi:
— Phong Lan là người ổn trọng nhất bên cạnh ta. Ta cho nàng đi theo chăm sóc chàng, cũng yên tâm. Nhưng nàng dù sao cũng là nữ nhi, chàng phải bảo vệ nàng, đem đi thế nào thì đem về thế ấy.
— Ta biết. Nàng ta là người hữu dụng nhất trong lòng Nam Nhi, ta sao dám qua loa – Phạm Tằng cười đáp.
— Biểu muội thân thể không tốt, chàng cũng phải săn sóc. Bình an mang về cho ta.
— Nàng yên tâm. Nam Nhi ơi, hôn ta thêm một cái nữa đi – hắn khẽ thì thầm.
Ta nghe lời, ôm cổ hôn nhiệt tình, đến nỗi khi ta giúp hắn khoác áo choàng ra cửa, mặt hắn vẫn còn ửng hồng.
Ta cười đầy ẩn ý, nhìn hắn dắt hai vị di nương, mấy nha đầu thô sử và tôi tớ, lên xe ngựa lăn bánh.
