Chương 4
7.
“Cái gì? Căn nhà lớn ở Thượng Hải của anh là do giải toả á!! Không phải anh nói là tự mình kiếm tiền mua sao? Được lắm, được lắm, đây là coi tôi là con ngốc rồi!”
“A a! Mẹ, lúc đó anh cả đi du học nước ngoài đã vét sạch tiền nhà, vậy mà mẹ còn cho anh căn nhà ở Thượng Hải! Sao mẹ có thể thiên vị như vậy!”
Dì út và mẹ tôi là hai thái cực đối lập.
Mẹ tôi là kiểu người mà miễn là việc mẹ chịu thiệt có thể giữ cho gió yên sóng lặng thì mẹ có thể nuốt trọn mọi oan ức vào lòng.
Còn dì út thì hoàn toàn ngược lại, quen thói mạnh mẽ, chỉ cần bị chọc giận là bùng nổ ngay.
Ai chịu thiệt cũng được, nhưng tuyệt đối không phải là bà ta.
“Chuyện giải tỏa nhà cửa, ngay cả đứa nhỏ như Lâm Thắng Nam còn biết, tại sao tôi lại không hề hay biết? Được lắm! Bảo sao sau này không dẫn chúng tôi đi Thượng Hải ăn tiểu long bao nữa! Hỏi thì mẹ nói người không khoẻ, không muốn đi! Thì ra là vẫn luôn giấu giếm tôi! Nếu hôm nay không phải Lâm Thắng Nam vạch trần, các người định yên tâm thoải mái sống cả đời à!”
Căn nhà này của mẹ tôi làm sao có thể so được với nhà lớn ở Thượng Hải?
Dì út đã hoàn toàn trở mặt, mặt bác cả xanh mét.
Bác dâu cũng dậm chân: “Anh cô là con trai duy nhất trong nhà, không cho ông ấy thì cho ai? Cho cô hay cho mấy gã chồng tóc vàng của cô? Chuyện cô bắt bố mẹ chồng tôi bán nhà cho cô mở cửa hàng, tôi với anh cô có tính toán với cô không?”
Lúc này, chú tôi cũng hoàn toàn không giữ được mặt mũi nữa.
“Sao mà giống được, việc đó thì tốn mấy đồng! Tôi đã nói rồi, sao hai vợ chồng anh chị lại trở nên hào phóng như vậy? Hoá ra là ăn thịt rồi nên đương nhiên không thèm so đo khi thấy tôi uống chút canh.”
Thấy dì út đã định lao lên túm tóc bác dâu mà chú cũng chẳng buồn ngăn.
Bác cả đứng giữa hai người bị kéo qua kéo lại, bộ quần áo nhập khẩu bị kéo nhăn như miếng giẻ lau dúm dó.
Tôi đứng một bên thêm mắm dặm muối:
“Đúng rồi, mẹ à, lương hưu của bà ngoại mỗi tháng cũng bảy tám nghìn tệ, sao lại chẳng còn đồng nào? Có phải đều chuyển lén chuyển cho em họ rồi không? Tiền đặt cọc chiếc Telsa mà nó mới mua chắc là do bà ngoại cho nhỉ?”
“À, lần trước em họ nhà dì gọi cho bà ngoại xin tiền mua túi xách mới, bà không cho đúng không. Cúp máy xong còn nói một đứa con gái, đồ hao cơm tốn của như nó sao dám mở miệng xin tiền bà chứ!”
Dì út hoàn toàn bùng nổ, chú cũng tức điên người.
Cả bốn người lao vào nhau như mớ bánh quẩy, xoắn xuýt hỗn loạn.
Những lời nói khó nghe nhất đều tuôn ra như lũ.
Nhà bác cả chửi nhà dì út là một lũ đầu đường xó chợ, cả đời mãi là ông trai phố, bà chị đại “vẫy tay múa hoa”.
Còn nhà dì út thì chửi lại nhà bác cả là lũ ăn cháo đá bát, thích làm màu, đạo đức giả, ăn thịt người không nhả xương.
Bốn người, người nào người nấy đều bị thương với mức độ khác nhau.
Tiếc cho bộ móng mới làm của dì út, cào cho mặt bác dâu như nở hoa.
Tiếc cho mái tóc mới uốn của bác dâu biến thành cái giẻ lau nhà cũ.
Còn bác cả với chú thì đứm đá nhau túi bụi, chẳng nể nang họ hàng thân thích gì nữa. Tiền bạc trước mặt, họ hàng là cái thá gì.
Chỉ còn bà ngoại trong tấm ảnh đen trắng, vẫn mím môi cười cái kiểu thanh cao, dửng dưng, như thể tất cả chẳng dính dáng gì đến mình.
Mẹ tôi hoảng sợ, kéo anh cả cũng không được, kéo em gái thì bị xô ra.
Tôi nháy mắt ra hiệu để mẹ tránh xa một chút, đừng để bị liên lụy.
Mẹ tôi thở dài, không biết đặt tay vào đâu, lùi lại hai bước.
Lúc mọi người đang đánh nhau hăng say, tôi tranh thủ vào bếp và nhà vệ sinh một lúc.
Tôi gom hết rác rưởi, đồ ăn thừa trong tủ lạnh, hộp cá trích để mấy năm không ai dám mở, rác thải trong thùng rác nhà bếp, giấy lau mông trong sọt nhà vệ sinh, cả phân mèo trong khay cát, trộn tất cả với nước trong một cái chậu lớn.
Nước trong chậu đục ngầu nhưng toả ra mùi hương “hấp dẫn”, nhưng với con người thì đó là cơn ác mộng khứu giác thật sự.
Tôi nín thở bưng chậu ra ngoài, nhân lúc bốn người đang quấn lấy nhau.
Hét to một tiếng: “Mẹ! Mau tránh ra!”
Ngay khoảnh khắc mẹ tôi “ối chà” một tiếng rồi hấp tấp bước nhỏ chạy đi.
Hỗn hợp chất lỏng cùng vật rắn trong chậu của tôi chuẩn, mạnh, và dứt khoát đổ thẳng lên bốn người đang xoắn lấy nhau như bánh quẩy!!
8.
A a a a !!
A a a a a a a a!!!
Cả nam lẫn nữ, giọng cao có, giọng trầm có, tiếng thét chói tai vang lên dồn dập.
Phải nói là cực kỳ bi thảm.
Bác cả chẳng may nuốt phải một cọng phân “khoai tây chiên”, bò ra sàn nôn thốc nôn tháo, tiếc thay cho bộ quần áo hiệu gắn logo to đùng đắt tiền kia.
Trên mặt bác dâu là vệt nước nhàn nhạt màu vàng, lớp trang điểm lem nhem, còn lủng lẳng mấy mảng trắng trắng thấm nước chẳng biết là gì.
Bà ta không thể tiếp thu được mà gào khóc um trời.
Dì út là buồn cười nhất, bà ta đang hết sức chăm chú giật tóc bác dâu, đỏ mặt tía tai muốn hai vợ chồng họ trả lại căn nhà.
Bất thình lình, một chậu “chất hỗn hợp” mùi vị đặc trưng lành lạnh dội xuống, cả người như hóa đá.
Ngón tay khựng lại giữa không trung, ánh mắt mơ màng một lúc lâu mới phản ứng được.
Phải nói thật, tôi vẫn khâm phục chú nhất.
Ông ta có vẻ là người phản ứng nhanh nhất.
Ông ta đưa tay quệt mặt, nôn khan một trận rồi nhìn tôi đang cầm cưa điện thưởng thức, không nói lời nào, trước tiên xông lên mở khóa cửa.
Sau đó quay lại, cản dì út đang định lao vào tôi sống mái, dùng sức ôm lấy bà ta đang vùng vẫy như con cá chạch, kéo ra khỏi nhà mẹ tôi.
Bác cả và bác dâu còn giằng co thêm chút nữa, nhưng rất nhanh sau đó cũng nghiến răng, hùng hùng hổ hổ rời đi.
Chồng tôi vì xem camera nên biết rõ diễn biến mọi chuyện.
Vừa kêu to “Đánh nhau thế mà lại không gọi anh” vừa phóng xe đến nhà mẹ tôi.
Vừa vội vàng về tới nơi, anh liền thấy tôi đang ngồi vắt chân chữ ngũ trong căn phòng hôi thối, gọi điện thuê dịch vụ dọn dẹp.
Còn mẹ tôi lúc thì nói thuê người làm gì, mẹ dọn được mà.
Tôi nói, mẹ à, con gái mẹ có tiền, có bản lĩnh, có thể thuê được nhân viên vệ sinh, mẹ không biết à?
Ồ, thật ra không cần đặt lịch trước cũng được.
Lúc thì mẹ lại hỏi tôi, nhà mình từ lúc nào có cái cưa điện vậy, sao mẹ lại không biết.
Tôi đáp, con mang đến bởi vì tiện dùng mà.
Thứ này nằm giữa vũ khí nóng và vũ khí lạnh, hiệu quả răn đe đỉnh của chóp.
Kẻ bắt cóc cũng phải run mấy cái khi nhìn thấy nó.
Quan trọng nhất chính là không phạm pháp.
Sau khi rời khỏi nhà tôi, họ liền báo cảnh sát.
Khi nghe thấy tiếng còi xe cảnh sát, tôi ôm mẹ gào khóc thảm thiết, van xin mẹ bảo vệ mình vì bác cả và dì út muốn bắt tôi ngồi tù.
Chồng tôi vừa kịp lúc thấy cảnh này, biểu cảm cực kỳ đặc sắc.
Khoảnh khắc ấy, tôi biết, hình tượng “chị đại lạnh lùng mạnh mẽ” mà tôi gầy dựng bao năm chính thức tan thành mây khói.
9.
Lần tiếp theo cả đại gia đình chúng tôi tụ họp là ở phòng hòa giải trong đồn công an.
Nhà tôi có camera giám sát cung cấp toàn bộ quá trình mà không hề có góc chít.
Diễn biến sự việc rõ ràng rành mạch, trách nhiệm rõ ràng.
Vết thương trên người họ là do họ tự đánh nhau do căn nhà giải tỏa kia.
Không liên quan gì đến tôi.
Còn cái chậu hỗn hợp kia của tôi không gây ra tổn thương thực sự.
Tôi dám làm là bởi tôi đã tính trước những diễn biến có thể xảy ra sau đó.
Mâu thuẫn nội bộ gia đình ấy mà, kết quả đơn giản là thương lượng giải quyết, một sự nhịn chín sự lành, dĩ hoà vi quý.
Xét thấy “không đến mức đau thật, nhưng nhục thì thấu xương”, nên khi hòa giải, phía công an đề nghị tôi bồi thường tiền quần áo hỏng và phí tắm rửa vệ sinh cho họ.
Tôi rất lễ phép, rất đúng mực xin lỗi, nói rằng trước đó mình mất bình tĩnh.
Sau đó, tôi rất dứt khoát chuyển ngay cho họ tiền mua đồ và tiền tắm rửa ngay trước mặt cảnh sát.
Với kết quả này, bốn người bác cả và dì út dĩ nhiên không hài lòng. Lửa giận dồn hết lên đầu mẹ tôi, mắng chửi ầm ĩ, la hét đòi cảnh sát nhốt tôi lại, còn kêu gào muốn tìm luật sư.
Ai nấy mặt mũi hầm hầm nhưng lại chẳng dám gây gổ thêm với tôi.
Cái đám nhát gan này, đến cả nhìn thẳng vào mắt tôi cũng không dám.
Bởi vì, tôi thật sự có thể phát điên.
Người vô lý đến đâu thì cũng sợ kẻ điên.
Nghe họ nói sẽ tìm luật sư, tôi im lặng một lúc.
Tôi thầm nghĩ, lẽ ra lúc nãy không nên ép chồng tôi ở lại nhà mẹ dọn dẹp, nếu không bây giờ có khi còn mượn được cơ hội giới thiệu thêm khách cho văn phòng luật sư của anh ấy.
Còn mẹ tôi như biến thành người khác. Không còn dáng vẻ rụt rè yếu đuối như trước mà giống như một con gà mái chiến đấu, trước mặt cảnh sát kể tội cả nhà bác cả và dì út bắt nạt một đứa cháu là tôi như thế nào.
Cảnh sát bị sự ồn ào của mẹ làm cho đau đầu, thấy mẹ tôi là cau mày ngay.
Nhân viên hòa giải cuối cùng phải đổi sang một “chị” lớn tuổi, nói đủ lời cảm thông với mẹ mới giúp cho cảm xúc phẫn nộ của mẹ dần dần dịu xuống.
Tôi nhìn mẹ tôi, từ đầu đến cuối, mẹ chỉ nói chuyện đứa con gái tôi đây chịu ấm ức đến mức nào.
Một chữ cũng không nhắc đến mình đã chịu bao nhiêu thiệt thòi, bao nhiêu bất công, bao nhiêu khổ sở.
Đó chính là mẹ tôi.
“Ngọn núi lớn” mà tôi không thể và không muốn vượt qua, “Ngọn núi lớn” mà tôi muốn gánh cả đời.
Mẹ à, ai cũng có “ngọn núi” của riêng mình, đúng không?
Nhưng mẹ không hề nói mình đã chịu những gì, không có nghĩa là tôi cũng sẽ như thế.
Nếu không “ăn miếng trả miếng”, “tính toán rõ ràng”, thì chẳng phải tôi bị mang tiếng “kẻ điên” một cách vô ích sao?
Náo loạn đến tối mịt mới được về nhà.
Khi chồng tôi dẫn con gái đến đón chúng tôi, người anh thối hoắc, mặt còn thối hơn.
“Lâm Thắng Nam! Anh đường đường là một luật sự đỉnh cao tính phí theo giờ mà em dám bắt anh thu dọn mấy thứ đó à!”
Tôi bị chọc cười đến đau cả bụng.
Vừa nghịch điện thoại một lúc, vừa quay đầu, nở nụ cười thần bí và xấu xa với mẹ, người đang ôm con gái tôi.
“Mẹ à, thời gian tới mẹ cứ tạm thời tắt máy nhé.”
