VINH HOA PHÚ QUÝ
Văn án
Nhìn bên ngoài, ta mua nhà cửa, mua xe cộ; vung tiền cho vợ mua quần áo, giày da, trang sức; lại lo bỉm sữa cho con; ngày lễ ngày Tết còn biếu cha mẹ quà cáp. Ai thấy cũng tưởng ta là tầng lớp tri thức tinh anh, nhưng kỳ thực chẳng qua chỉ là kẻ vì miếng cơm manh áo mà phải bôn ba không ngừng.
Vợ là một fan đam mỹ chính hiệu, không việc gì lại ngồi lướt web đọc tiểu thuyết, bàn luận ‘công’ ‘thụ’. Đôi khi còn trêu ta, hỏi ta là ‘nữ vương thụ’ hay ‘phúc hắc công’. Ta chỉ gõ đầu nàng một cái, cười xoà, chẳng so đo.
Kỳ thực em chẳng biết, ta vốn là bisexual man – thuở trước cũng từng cùng nam nữ ăn chơi trăng hoa qua lại. Đến lúc muốn an ổn, ta mới vùi chuyện ấy xuống, rồi thành hôn, gây dựng cơ nghiệp gia đình.
Gần đây vợ lại mê thể loại văn cổ đại thê thiếp tranh đấu, ngày nào cũng dán mắt vào máy tính, hai mắt sáng như sao.
Ta bồng con trai ngồi trên thảm ném banh. Lấy trái banh ra chỗ khác, nó mếu máo ngân ngấn lệ; đem lại gần, nó liền hớn hở cười tươi. Ôi thằng con ngốc của ta, nhìn thế nào cũng đáng yêu.
Bỗng vợ lên tiếng hỏi: Nếu anh xuyên thành nữ tử cổ đại thì tính sao?
Ta thuận miệng đáp: Thích ứng xã hội, dung nhập cuộc sống.
Vợ hỏi: Cả việc sinh con cũng thích ứng được à?
Ta hôn lên má núng nính của con trai, đáp: Đương nhiên, vì sinh tồn thì có gì chẳng làm được. Chớ tưởng chỉ có nữ nhân mới thích ứng cao!
Vợ hỏi tiếp: Gặp nhà giàu bắt thê thiếp cùng chồng thì sao?
Ta mỉm cười: Đáp án như trên. Sinh lý còn nhẫn nại được, huống chi tâm lý. Yêu nhầm ‘ngựa đực cổ đại’ tức là tự mình chuốc khổ. Có phú quý thì hưởng cho sướng, chẳng lẽ lại làm trâu làm ngựa như đời này?
Vợ nghe xong cười lớn, ôm lấy ta hôn chụt mấy cái!
Ai ngờ hôm sau lời nói đùa ấy lại thành sự thật. Ta tỉnh dậy, đã biến thành một bé gái ba tuổi nhà giàu thời cổ.
Cha mẹ có nhà cửa lại có lương hưu, lại có anh cả chăm sóc. Nghĩ đến vợ ta – nàng có nghề nghiệp ổn định, nhà cửa xe cộ cũng vừa mua, sinh hoạt chẳng phải lo. Huống chi nàng đang tuổi xuân xinh đẹp, tái giá cũng dễ. Chỉ có đứa con ngốc nghếch kia… làm ta đau lòng, luyến tiếc vô cùng. Rồi sau này, chẳng còn được gặp lại nữa sao?
Ta chống cằm bằng đôi bàn tay nhỏ bé, ôm thân hình ba tuổi, lòng u uất khôn nguôi…
